Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 49 / 400  ·  12.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 49: Tính toán
05/06/2025 04:12· 935 từ

Tiểu Lưu thị đầy mưu liếc nhìn miếng thịt mà Tống Lâm được chia, trong lòng chút hâm mộ.

Nhưng cũng không dám có kiến gì với tiểu thúc tử, trách nhìn tướng công nhà nhét thịt đã được vào trong miệng.

Nàng ta cúi đầu xuống miếng cơm, lại chuyển ánh mắt trong bát nhi tử nhà Con ngươi đảo quanh, duỗi chiếc đũa ra gắp đi thịt từ trong bát của thằng

Miệng dỗ dành: "Phúc Bảo, đút con ăn!"

Nói xong thì nhét thịt miệng nhai nhai, nhổ ra cũng còn lại một nửa. Trực đút vào trong miệng Bảo.

Tống Mậu Lâm thấy vậy nhíu chặt mày, trong nháy mắt còn khẩu vị.

Chú ý tới sắc mặt hắn ta, Tống Đại Giang trừng liếc Lưu thị.

Lưu thị cảm thấy oan tức giận đến mức vỗ một vào ót của tiểu Lưu trách mắng: "Đồ khốn lam, lão nương ban đầu là bị mù mới để cho Đại cưới ngươi vào cửa."

Tiểu Lưu thị xảo biện: mẫu, con cũng không có làm con chỉ là cho Phúc ăn cơm!"

"Ta nhổ!" Lưu thị phun cái: "Bình thường để ngươi đút ngươi nói thế nào, Phúc cũng đã ba tuổi có thể tự mình ăn. A, nay lại nghĩ muốn cho ăn sao?"

Tiểu Lưu thị ngượng ngùng nịnh nọt, cúi đầu ăn cơm dám cãi lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=49]

"Vợ à, nàng đang mang cho nàng ăn!" Ngược lại Tống Lâm đã gắp thịt của cho Trần thị.

Trần thị dịu dàng cười hắn ta.

Tống Gia Nguyệt đảo mắt, đến điều gì đó mở miệng "Mẹ, hôm nay con cùng Chiêu lên núi đi nấm, mẹ đoán chúng con đã thấy gì?"

Chiêu Chiêu là nữ nhi trưởng thôn tên Tống Minh Chiêu.

Sau khi thành công thu sự chú ý của cả nhà, Gia Nguyệt cũng không úp nữa, tiếp tục nói: thấy An Đông đưa một con rừng lớn qua bên kia."

"Nhìn lầm rồi, An gia cách vách với bên kia, chắc về nhà mình!" Lưu thị ràng không tin, đưa thịt như vậy cho người khác chuyện chỉ có kẻ ngốc mới

Tống Gia Nguyệt nóng nảy: có thể, con và Chiêu Chiêu biệt quan sát, chính vào nhà kia, lúc ra cũng không cầm cái gì. rồi, còn có cô nương hôm hai người cùng nhau từ trên núi xuống."

Lưu thị tặc lưỡi nói: nam quả nữ cùng nhau từ núi xuống, có thể làm tốt gì! Con chỉ một cô nương đừng nên để tới."

Tiểu Lưu thị hiển nhiên chú ý tới cùng một vấn với người khác, chen vào "Cô mẫu, người nói ta qua bên kia xin bọn chút thịt, bọn họ có thể không?"

Bình thường Tống Nhị Lâm không thích quản chuyện của những khác trong nhà, lúc này không nhịn được lên nói: "Đại tẩu nghĩ hay quá chuyện trước kia đừng đề cập nữa. Chỉ với chuyện họ mới trở về hôm đó đã náo loạn thành vậy, người ta không cho ăn dao đã là tốt rồi. Hơn nữa, không đã đoạn tuyệt quan hệ gia tộc rồi sao, người ta vào cái gì mà cho chúng

"Sau khi đoạn tuyệt quan với gia tộc thì họ vẫn họ Tống, đánh gãy xương vẫn còn nối với Cha chúng ta là trưởng bối, ta không nhận bọn họ, chẳng bọn họ có thể hiếu kính à? Ngươi thấy được ngày đó bọn họ từng xe đồ đạc về cũng không phải ít bạc

Lưu thị nghe xong có động tâm, ngày đó tuy rằng ta không nhìn thấy.

Nhưng tin đồn đều truyền thôn, nói rằng một con lạc gầy còn tốt hơn một ngựa béo, vừa ra đã mua nhiều đồ như vậy, định đã mang không ít tiền trở về.

Nếu số tiền kia đều nhà bọn họ, vậy thì tiền của Tam nhi không cần lắng, của hồi môn này của khuê nữ cũng có thêm vào một chút.

Bà ta nhìn Tống Đại thấy ông ta chỉ ăn cơm lên tiếng. Là phu thê năm, sao Lưu thị thể không hiểu ý của ông Đây là không phản đối việc bên đó.

Ho khan một tiếng cắt cuộc cãi vã của hai người, ta ra vẻ khó xử "Tiểu Lưu thị nói đúng, xương gãy thì vẫn còn Một lát nữa ăn cơm xong đi qua bên kia thử."

Tiểu Lưu thị vội vàng lòng nói: "Cô mẫu, con đi người."

Lưu thị tức giận trừng liếc nàng ta: "Chỉ có ngươi tinh ranh, chỗ nào cũng ngươi."

Chẳng qua bà ta cũng phản đối.

Tống Gia Nguyệt và Tống Lâm liếc nhìn nhau, không nói

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận