Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 39 / 400  ·  9.8%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 39: Chung chăn chung gối
05/06/2025 04:07· 839 từ

Vào đêm, mọi thứ đều yên chỉ thỉnh thoảng có tiếng kêu từ bên ngoài.

Thẩm Dịch Giai bình thường rất ngủ mà nay nàng lại không được.

Ban đầu nàng còn có chút thùng, hiện tại hoàn toàn động đến không ngủ được.

Giường này không lớn lắm, hai nằm chỉ cách nhau một tay.

Bên tai vẫn có thể nghe tiếng hít thở trầm ổn người nằm cạnh.

Thẩm Dịch Giai mở mắt nhắm mấy lần, hơi nghiêng đầu về phía người cạnh mình.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, má của Tống Cảnh thêm vài phần mông lung, đẹp mức tựa như người trong bức

Thẩm Dịch Giai cảm thấy tim đập nhanh một cách khó

Vội vàng đưa tay che trái đang đập loạn nhịp, thầm chẳng lẽ mình bị bệnh rồi.

Đợi một hồi lâu nhịp tim phục bình thường, Thẩm Dịch mới yên lòng, liếc nhìn gò hoàn mỹ của Tống Cảnh Thần, mắt xoay chuyển.

Thăm dò gọi một tiếng: "Tướng chàng ngủ rồi sao?"

Tống Cảnh Thần không phản ứng.

"Thận Chi, chàng ngủ rồi sao?" Dịch Giai lại gọi, giọng hơi cao lên một chút.

Vẫn không có phản hồi.

Lần này xác định Tống Cảnh đã ngủ, trong mắt Thẩm Giai hiện lên một tia giảo

Cẩn thận từng chút một nhích tới gần bên cạnh Tống Thần thêm vài phần.

Khuỷu tay chống đỡ đầu, lần thể nhìn rõ toàn khuôn mặt của Tống Cảnh Thần.

Nhìn gương mặt tuấn tú gần hoàn mỹ này, Thẩm Dịch chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi lặng lẽ nuốt một ngụm nước

Nàng nín thở, vươn tay ra, lẽ đưa lên mặt Tống Thần thăm dò.

Nhẹ nhàng véo một cái...

A a a a a a a a a a, da tướng công thật tốt!

Thẩm Dịch Giai hét ầm lên trong đầu.

Mỗi lần véo khuôn mặt nhỏ Hạo ca nhi, nàng đều tượng ngày nào đó cũng có véo mặt Tống Cảnh Thần.

Không nghĩ tới nhanh như vậy thực hiện được.

Mặc dù thịt trên mặt Tống Thần không nhiều bằng Hạo nhi nhưng cảm giác cũng không Thẩm Dịch Giai rất hài lòng.

Sau khi véo mấy lần để mãn cơn thèm, Thẩm Dịch lại sờ vào mặt Tống Cảnh vài lần nữa, mới vừa ý trở về vị trí của mình mắt ngủ.

Người vừa rồi còn cảm thấy mất ngủ, không bao lâu truyền đến tiếng hít thở kéo

Thẩm Dịch Giai tưởng rằng Tống Thần đã ngủ, lúc này lại đột nhiên mở mắt ra, mắt sáng trong, nào có bộ như mới vừa tỉnh.

Tống Cảnh Thần nghiêng đầu nhìn phía Thẩm Dịch Giai thỉnh ngáy ngủ, không nhịn được đưa sờ gò má vừa mới bị đạp của mình, vẻ mặt khó

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=39]

Khoảng thời gian ở chung này suy đoán của hắn bắt dao động, hắn nghĩ có phải quanh có quá nhiều người nên Dịch Giai mới không tiện ra

Cho nên khi Lý thị đề hắn ở chung phòng với Dịch Giai, hán cũng thuận nước thuyền không phản đối.

Trở về phòng cũng sớm "ngủ", muốn tạo cơ hội Thẩm Dịch Giai "động thủ".

Không nghĩ tới...

Tống Cảnh Thần bất đắc dĩ trán, suy nghĩ có phải đã nghi ngờ sai rồi không.

Từ khi cha và tổ phụ đời, hắn thật sự không tin tưởng có ai không có đích gì mà đối xử tốt mình.

Nếu như Thẩm Dịch Giai biết nghĩ trong lòng Tống Cảnh nhất định sẽ nói mục đích ta còn không rõ ràng sao! ngấp nghé nhan sắc của

Trong một phủ đệ nào đó Kinh thành, một nam tử mỹ ngồi ngay ngắn giữa nhà tạ, trong tay là một cây cầm.

Tiếng đàn ưu mỹ truyền ra những ngón tay thon dài hắn.

Ngay phía trước hắn còn có người áo đen đang cung quỳ.

Nếu như Tống Cảnh Thần ở thể phát hiện trên người áo đen này cũng có ký hình trăng lưỡi liềm.

Nam tử tuấn mỹ kia dường không thấy người áo đen, chuyên chú gảy đàn.

Đợi thanh âm cuối cùng vang hắn mới ngẩng đầu nhìn phía người đang quỳ.

Đây là một khuôn mặt đủ người ta vừa thấy đã thể sinh lòng hảo cảm.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận