Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 62 / 400  ·  15.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 62: Đi nhờ xe
05/06/2025 16:37· 946 từ

Những lời đồn bên đối với Thẩm Dịch mà nói không đau ngứa, đương nhiên nàng cũng sẽ để ý tới.

Liên tiếp mấy ngày núi đi săn.

Tuy rằng không gặp mấy loại như lợn nhưng ít nhiều gì có chút thu hoạch.

Người trong thôn thấy Dịch Giai ra ra vào còn cầm theo mồi, mới biết Thẩm Dịch Giai võ công, những lời đàm cũng ít dần. Người bên nhà tức giận mấy ngày không ngủ được.

Sáng sớm nay, Thẩm Giai mang con mồi ngày nay tích góp lên xe ngựa, chuẩn bị đem trấn trên để bán.

Những con không cẩn giết chết đều sẽ Lý thị ướp chế cất lại để trong nhà ăn, lại đều là bị thương còn thoi thóp.

Sắp bắt đầu mùa trong nhà mỗi người phải chuẩn bị chăn lương thực cũng phải tích trữ ít.

Lý thị cũng đã xong, dự định đi nàng.

Trước khi xuất phát, Dịch Giai tự mình đến An gia hỏi lâu thu mua con mồi, Điền cũng muốn đi bán đồ vì thế trong xe lại có một người.

Xe ngựa chạy một đến cửa thôn, còn một chiếc xe bò ngừng ở nơi đó. Trên xe đã đầy người ngồi.

Bên cạnh còn có phụ nhân đang đứng, ra là không đủ ngồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=62]

Trong thôn chỉ có nhà có xe bò, có xe bò cố chỉ chuyên để kiếm tiền, dù cũng không phải ngày nào có người muốn lên trấn. Không ai cũng nguyện ý trả hai tiền để đi xe.

Bình thường đều là người thương lượng ngày đi, sau đó đến có xe bò lên tiếng chào hôm nay vừa lúc xe là của nhà cũ, người đánh chính là Tống Nhị Lâm.

Thẩm Dịch Giai nhìn qua không phản ứng, định đi qua thì một phụ nhân gọi lại.

"Ài, đại muội tử, cũng muốn đi trấn à. Cho ta đi một đoạn đường nhé."

Phụ nhân này mở trong lòng mấy phụ khác không cướp được trí cũng có chút động tâm.

Những người đã từng xấu Thẩm Dịch Giai, vì ngại nên không tiếng nhưng cũng không rời đi. đều nghĩ nếu Thẩm Dịch đồng ý cho người khác đi họ cũng phải lên theo.

Da mặt dày không tâm nhiều đến như nàng ta tiếp lời: vậy, đều là người trong thôn, sao các ngươi cũng phải Xe ngựa để không cũng vậy, bằng để chúng ta lên. Chúng cũng có thể nhớ kỹ ân của ngươi."

Thẩm Dịch Giai liếc những người kia, quả cho xe ngựa dừng

Trên mặt mấy phụ lộ ra vẻ mừng không nghĩ tới không tiết kiệm được tiền xe mà có thể đi nhờ xe

Tất cả đều muốn xe.

Thẩm Dịch Giai đưa ngăn cản động tác phụ nhân đi đầu, mặt khó hiểu hỏi: "Ta muốn ngươi nhớ ân tình của làm gì? Có thể lấy làm ăn hay đồ mặc được không?"

Nói xong nàng liếc đưa tay chỉ vào phụ nhân trong đó "Ngươi, ngày đó nói muốn đuổi ta ra khỏi thôn, ta ngươi hăng say nhất đó. Hiện muốn ngồi xe ngựa nhà ta, sợ bị nhà chúng ta liên danh tiếng à?"

"Còn ngươi nữa, ngươi ngươi." Lại chỉ ra người: "Hôm qua ta nghe thấy ba người các ngươi lại nói xấu ta, bị trí mà quên nhanh vậy sao?"

Hừ, nàng nhớ rõ Tuy rằng nàng không để ý nhưng nàng không phải kẻ ngốc, người ta nàng lẽ nào nàng còn tốt bụng giúp đỡ.

Trước đó không để tới chỉ là vì không am hiểu cãi với người khác, động thủ lại thấy không đến mức, còn tới nước phải làm vậy.

Đương nhiên, nếu thật quá đáng nàng cũng không nương tay.

Nói xong, Thẩm Dịch cũng không để ý mấy phụ nhân kia vung roi ngựa lên khẽ quật, ngựa lộc cộc rời khỏi mắt của mọi người.

Để lại mấy phụ từ kinh ngạc biến xấu hổ không thôi, không đồng ý thì dừng lại gì.

Thẩm Dịch Giai: Ta muốn nhắc nhở các làm người thì phải giữ chút mặt mũi.

"Phi, có chiếc xe thì có gì hay hơn người, còn không bị đuổi tới chỗ nghèo nàn của chúng ta sao." Có nhân thẹn quá hóa giận mắng câu.

Có lẽ tự cảm đã tìm về được danh dự, bà ta không cam lòng mà nói với người khác: "Đi thôi, đi chúng ta có chân, tự đi cũng không phải không đến được."

Thẩm Dịch Giai: Ngại nhưng hay ho hơn đó. Hơn nữa không một chiếc, là hai chiếc lận, qua có một chiếc đã Dương thúc dùng rồi.

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận