Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 400  ·  7.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 30: Ngã nhào
05/06/2025 04:02· 894 từ

Thật lâu sau, Tống Cảnh Thần "Thận Chi (*)."

Thẩm Dịch Giai khó hiểu: "Cái

Tống Cảnh Thần rũ mắt, khiến ta không nhìn ra thần của hắn. Giọng vẫn bình thường nói: "Tên của ta, khi lâm chung tổ phụ đã cho ta. Sau này cứ gọi ta như vậy là

Thẩm Dịch Giai chớp chớp mắt, miệng hỏi: "Tướng công nghe hay sao?"

Không đợi Tống Cảnh Thần trả nàng đã vui vẻ trở "Nhưng Thận Chi cũng nghe đó, sau này ta sẽ chàng là Thận Chi."

"Ừm!"

"Thận Chi!"

"Ừm!"

"Thận Chi!"

"Ta ở đây!"

"Thận Chiiii..." Thẩm Dịch Giai cố kéo dài âm cuối cùng, xong thì tự mình ha ha.

Tống Cảnh Thần: "..."

Hắn có cảm giác như vừa vác đá đập chân mình. khoảng thời gian ngắn hắn không muốn nghe hai này...

Xe ngựa lại đi qua một trấn, trong xe ngựa của họ đã có thêm bộ văn phòng tứ bảo quyển sách vỡ lòng cho trẻ

Trong xe xóc nảy, cũng không hợp viết chữ. Tống Cảnh quyết định dạy nàng chữ trước.

Bắt đầu từ Tam Tự Kinh, Cảnh Thần đọc một câu, Dịch Giai liền đọc một câu.

Giọng nói của Tống Cảnh Thần khàn, có từ tính giống con người hắn vậy, cho người ta rất dễ chìm trong đó.

Hai người một niệm một theo, dần giọng nói của Thẩm Giai càng ngày càng mãi đến khi không nghe ra gì.

Trên vai Tống Cảnh Thần nặng một cái đầu nhỏ đã lên vai hắn.

Tống Cảnh Thần sững sờ, nghiêng nhìn lại, chỉ thấy Thẩm Giai nhắm mắt dưới mi cong vút, miệng còn nói đến mức không thể nghe thấy bẩm một câu "Ngọc trác, bất thành khí. Người không không biết lễ nghi...".

Đây là lần đầu tiên Tống Thần quan sát Thẩm Dịch ở khoảng cách gần vậy. Cũng không biết có phải đây ăn quá ngon hay không, mặt Thẩm Dịch Giai theo chút mập mạp trẻ con. giờ đây không giống ngày nhảy nhót tưng cũng không giương nanh múa như lúc đánh người.

Giờ phút này nàng im lặng, thuận đến không thể tưởng khiến người ta không được liền muốn ôm vào vòng mà bảo vệ.

Với vẻ ngoài như vậy, ai thể nghĩ tới nàng sẽ năng lực một quyền thể đánh bay một nam tử thành?

Cũng không biết là khí lực nơi nào tới. Tống Cảnh lắc đầu gọi suy miên man của mình trở về, tay muốn đẩy người ta tỉnh

Tay vừa mới chạm đến trán Dịch Giai, lực đạo đã lỏng. Đầu ngón tay nhận được da thịt trơn bóng ngọc, giống như bị bỏng thu về. Thế nhưng nhiệt kia lại tựa hồ chậm chạp tiêu tan.

Tống Cảnh Thần vuốt vuốt khóe như nhận mệnh cầm lấy chăn bên cạnh, nhẹ đắp kín cho Thẩm Dịch Giai.

Ngay sau đó hắn tựa vào vách xe bắt đầu nhắm dưỡng thần.

Một màn ấm áp trong xe nhiên là không có người nhìn thấy...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=30]

Thẩm Dịch Giai bị một đạo sét đánh thức, vừa mở ra đã thấy Tống Thần hai tay đang nhè nhẹ lỗ tai của nàng... Dường như dùng sức quá sẽ thức nàng.

Thẩm Dịch Giai: "..."

Ngừng khoảng một hai ba bốn giây, gào một tiếng liền vào trong ngực Tống Thần, thân thể nhỏ bé đặc ra sức run lên.

"Thận Chi, ta sợ! A a

Trong tiểu thuyết không phải đều như vậy sao, mưa to, sấm, cô nam quả chung một phòng. Nữ chính nhào nam chính.

Oa, thiên thời địa lợi nhân Trong lòng Thẩm Dịch Giai sướng, thân thể nhỏ càng run rẩy dữ dội hơn.

Tống Cảnh Thần: "..." Có thể nụ cười nơi khóe miệng rồi mới nói lời không?

Một cô nương đã khắc hết tâm tư lên mặt như nếu thật sự khác sắp xếp, vậy nhân tâm lớn đến bao nhiêu!

Thân thể trong ngực nhu nhược xương, biết rất rõ người là giả vờ. Nhưng Cảnh Thần nhất thời không đẩy thể kia ra. Toàn bộ thân hắn cứng ngắc tựa đó.

Mãi đến khi một tiếng sấm lên, Tống Cảnh Thần mới tỉnh. Hai tay nắm vai Thẩm Dịch Giai, đẩy nàng khỏi phạm vi ôm trong ngực mình.

Thẩm Dịch Giai nghẹn miệng, trên lộ rõ vẻ 'chàng đúng kẻ máu lạnh

---

*Chú thích: (*) từ Thận Chi ra có nghĩa là “thận “cẩn thận”.*

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận