Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 74 / 400  ·  18.5%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 74: Tới thăm
05/06/2025 16:43· 908 từ

Lúc Thẩm Dịch Giai chuyện này là lúc Thiết Căn tới đo nói cho bọn họ biết.

Đầu tiên Thẩm Dịch cảm thấy thu nhận đệ này đúng là uổng nhưng lúc nàng biết Đản đánh thua bị khiêng về lại cảm thấy mất

Thế nhưng có thể sao chứ, dù có mặt thì mình cũng nhận tiểu đệ này rồi, người nàng phải che chở.

Huống hồ hắn còn nhau vì nàng. Mối này nàng nhất định báo.

Đợi sau khi Tống Căn rời đi, Thẩm Giai có chút chột nhìn Tống Cảnh Thần một

Tống Cảnh Thần khép trên tay lại: "Ta cùng nàng."

Thẩm Dịch Giai: Tướng chàng đúng là con trong bụng ta nha.

Trong lòng nàng cũng thấy kỳ quái, hôm có chuyện gì khiến tướng công nhà mình bình không thích ra ngoài lại đột thay đổi thái độ lần bảy lượt muốn đi cùng

Thẩm Dịch Giai nhìn qua Tống Cảnh Thần vẻ kỳ quái, mở định nói mình đi một được.

Còn chưa đợi nàng ra, đã nghe thấy Cảnh Thần thản nhiên: mình nàng đến nhà người thăm nam nhân không thích hợp."

Đương nhiên Tống Cảnh sẽ không tin lời bên ngoài, nhưng cũng muốn thấy Thẩm Dịch Giai người ta chỉ trích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=74]

Tống Cảnh Thần đã như vậy, Thẩm Dịch có thể phản bác không thể.

Hai người vừa ra thị đã xách rổ đuổi theo: "Bên có một miếng thịt khô một ít nấm phơi khô đã bị sẵn. Mang qua cũng coi như chút đồ tạ của chúng ta."

Thẩm Dịch Giai nhận cái rổ, ngoan ngoãn đầu: "Cảm ơn mẹ."

Nhà Thiết Đản họ Tống vừa hay nhau, một nhà đầu một nhà cuối thôn. Mất một khắc đồng hồ mới đến, không biết có phải giữa trưa quá ồn ào hay trên đường ai thấy người bọn họ đều như không thấy, cũng không chỉ như buổi sáng.

Thẩm Dịch Giai nhướng xem ra trận đánh của Thiết Đản cũng phải vô dụng, cho nên trách nàng trước đó quá hiền

Đầu thôn còn gia đình ở, nhưng Dịch Giai vừa liếc đã đoán ra đó mới nhà Thiết Đản.

Nguyên nhân không chính là từ rất đã có thể nghe tiếng gào khóc thảm thiết quỷ khóc sói gào từ trong phòng rách nát nhất ra.

"Ôi... Mẹ của ta người nhẹ chút, đau đau..."

"Tên ranh con ngươi, giờ biết đau rồi? sớm đi làm gì, mình ngươi lông chưa mọc đã dám xông vào trong đám kéo bè kéo nhau, còn là một đám người một mình ngươi. Ta ngươi chán sống rồi, để lão nương người đầu bạc kẻ đầu xanh chắc. biết như vậy, lúc trước khi ngươi mất ta đã nhét vào trong ván quan tài, còn kiệm một bộ quan cho lão nương."

"Ai bảo bọn họ lời..."

"Ngươi còn dám nói!"

"A! Nhẹ chút nhẹ

Thẩm Dịch Giai xấu đứng trước cửa viện nát gõ cũng không mà không gõ cũng không "..."

Nếu Thiết Đản thật bị đánh chết như thì nàng có thể tiền ra mua quan tài

Tống Cảnh Thần quay lại liếc nhìn Thẩm Giai, còn tưởng nàng náy, nhẹ nhàng nắm tay rồi nhanh chóng buông ra, an "Không sao, còn ta đây."

Thẩm Dịch Giai chớp mắt, tuy có chút hiểu tại sao có nói này nhưng tự nhiên cảm thấy ấm áp.

Nàng vừa định đưa cửa, cửa viện bị người ta mở

Người mở cửa phụ nhân trung niên mập, trên tay bưng chậu quần áo, nhìn thấy họ. Phụ nhân dừng một chút "Các ngươi là?"

Giọng nói này, không của người lúc vừa mới hùng hổ muốn nhét Thiết Đản vào quan tài sao. Thẩm Dịch Giai lên mũi, nhất thời biết trả lời thế nào.

Tống Cảnh Thần mở nói: "Chúng ta là gia ở cuối thôn, và phu nhân đặc biệt muốn nói một câu đa tạ."

Thật ra Vương quả nhìn xe lăn cũng được phần nào, bây được chứng thực lập tức đổi khuôn mặt tươi cười: "Haiz, gì để cảm ơn ta nghe tiểu tử thối nhà nói, hai ngày qua mà có Tống tiểu tử chiếu cố."

Nghĩ đến trong nồi lại một nửa canh cùng năm mươi lượng nóng hổi trong hộp, Vương phụ càng nhiệt tình nghênh đón người vào nhà. Đâu bộ dáng vừa mới giáo huấn Đản.

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận