Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 31 / 400  ·  7.8%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 31: Bị tập kích nơi miếu hoang
05/06/2025 04:02· 883 từ

Đáng tiếc Tống Cảnh đã bỏ qua không nàng nữa. Cho dù nhìn thấy cảm của nàng cũng nhất không thể lý giải được từ ngữ trào ra như vậy.

"Tống công tử, mưa quá lớn, nếu tiếp đi rất dễ xảy ra chuyện. trước có một cái miếu nát, chi bằng ta trước đánh xe vào trong đó tránh đi!" Giọng nói của phu xe qua tiếng mưa rơi truyền vào.

"Ừm." Tống Cảnh Thần ý.

Xe này của bọn đi ở phía trước, thúc cùng với ba mẹ con thị ngồi xe ngựa phía vạn nhất có chuyện ngoài muốn cũng có thể che chở họ.

Bọn họ rẽ vào hoang, những người khác đó cũng đi theo vào.

Năm người ngồi trong còn đỡ, quần áo những người còn lại đều đã mưa làm ướt hết.

Thẩm Dịch Giai nhìn cả người Dương thúc sũng, đắc ý chui trở vào ngựa, kích động nói: "Y của Dương thúc đã ướt, cũng không muốn bị dính nước người đâu, phải không?"

Tống Cảnh Thần: "..." có thể đợi ở xe ngựa không đi xuống.

Tống Cảnh Thần không lời nào, Thẩm Dịch coi như hắn đồng ý, nhếch cười nở hoa. Nàng dễ ôm Tống Cảnh Thần xuống ngựa.

"Có gì mà cao Tống Cảnh Thần thật không hiểu, tự nhận lý do mình có nghĩ nhiều hơn cũng không giống với những nghĩ của người này. May đã trực tiếp mở miệng hỏi.

Ai mà không ước mình tránh xa cái tàn phế như hắn, chỉ có ngoại lệ.

Thẩm Dịch Giai nói vẻ mặt đương nhiên: có sức lực lớn nhất. Hơn chàng vốn là tướng công ta, đương nhiên phải tự ôm!"

Quả nhiên, nguyên nhân đơn giản cục mịch.

Thẩm Dịch Giai không trong lòng Tống Cảnh đang có khúc mắc gì, đưa tới chỗ Lý thị đã cỏ khô trải sẵn trước ngồi xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=31]

Thấy Hoan tỷ nhi trốn sau lưng Lý nhìn lén mình, đưa tay thừa nàng không phòng bị vuốt một cái. trêu chọc nàng "Nhìn cái gì vậy?"

Hoan tỷ nhi thẹn cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng nhưng lại thật sự nhịn được ngẩng đầu liếc Thẩm Dịch Giai, sau mấy mới hạ quyết tâm mở miệng "Đại tẩu thật lợi hại, chờ lớn rồi cũng phải lợi hại đại tẩu!"

"Được lắm! Nhưng không nào lợi hại như được, chỉ kém ta một chút tốt rồi." Dù sao năng của nàng cũng có từ sinh ra, không phải ngày sau tập là có được.

"Vậy so với đại kém chút xíu cũng chỉ kém một chút!" Nói xong dùng ngón áp út và cái so khoảng cách bằng tay cái, biểu thị chỉ một thôi.

Thẩm Dịch Giai bị cười, vui vẻ nói: muội nhất định có thể."

Nàng không biết, một nương vốn dĩ có trưởng thành thục nữ như vậy bị mấy câu nói này nàng làm lệch lạc, lớn thành một nữ la sát không nào dám coi thường trong quân

Đây là chuyện sau tạm thời không đề tới.

Cơn mưa này rơi cho đến khi màn buông xuống cũng không có xu dừng lại, đêm nay đành ở trong miếu hoang này ngơi một đêm.

May mà trong xe chuẩn bị lương khô, thêm đống lửa, cũng không quá chịu.

Xe ngựa quá mức hẹp, hai đứa bé ngủ bên trong, những người khác dựa vào tường mà nghỉ

Có lẽ là ban đã ngủ đủ rồi, Dịch Giai vẫn chưa cảm thấy ngủ.

Chung quanh đều là hít thở rõ ràng nông cạn. Cùng với những thanh này, Thẩm Dịch Giai thật vả mới nảy sinh ra chút cảm giác buồn ngủ.

Bên tai nàng đột truyền đến một tiếng xé gió. Động tác còn nhanh não, chớp mắt Thẩm Dịch đã biến mất tại chỗ. xuất hiện trở lại nàng đã trước mặt Tống Cảnh Thần. Trên nắm một mũi tên cách đầu Tống Cảnh Thần không đến thước.

Tống Cảnh Thần hiển cũng đã tỉnh, không tưởng tượng nổi nhìn Thẩm Dịch

Mũi tên này vốn vào trán hắn, hắn tránh nhưng đáng tiếc chân không được sức, chỉ có thể người.

Vốn tưởng rằng lần sẽ không tránh được bị thương, không nghĩ tới Thẩm Giai sẽ lao tớ. Tốc của Thẩm Dịch Giai cực lại một lần nữa làm đổi nhận thức của Tống Cảnh Thần.

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận