Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 33 / 400  ·  8.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 33: Thay đổi
05/06/2025 04:03· 858 từ

Đánh bất tỉnh người đen cuối cùng, Thẩm Giai vứt bỏ thanh trong tay. Vừa định nói lỗ tai nàng khẽ động, tầm chuyển hướng bóng đêm, một dài chạy vào màn

Tống Cảnh Thần còn kịp ngăn cản, trơ nhìn bóng người kia mất trong đêm tối. Sâu trong tâm hắn lại một lần nữa hiện một cảm giác

Không để hắn lo quá lâu, Thẩm Dịch đã trở lại. Toàn ướt đẫm, hai tay còn đang bên xách theo một tên áo ném bọn chúng vào trong đống người bị nàng ngất, đưa tay lau nước trên mặt, hướng Tống Thần vẻ mặt đắc ý nói: "Không để hai người chạy thoát được."

Nói xong lại hung đạp mấy cước lên, nãy chính là hai này bắn tên thiếu chút nữa tướng công nàng bị thương.

Tống Cảnh Thần thầm phào nhẹ nhõm, vẫy gọi Thẩm Dịch Giai Kéo tay nàng kiểm tra tỉ "Không bị thương chứ?"

Thẩm Dịch Giai lắc ưỡn ngực, vẻ mặt khẩn nói: "Bọn họ làm gì được ta!"

Tống Cảnh Thần bị dạng này của cho trong lòng buồn tầm mắt liếc xuống, chú ý chỗ hơi nhô lên dưới lớp bị ướt, xấu hổ dời đi.

Lý thị ra đến Thẩm Dịch Giai vào xe ngựa thay quần Thẩm Dịch Giai ngoan ngoãn đi không chú ý tới vành tai đỏ của Tống Cảnh Thần.

Đợi nàng thay xong áo đi ra, đã Tống Cảnh Thần cho giật tấm vải đen trên mặt tên thích khách kia xuống.

Thẩm Dịch Giai đi xem xét, kinh ngạc tiếng: "A, sao trên bọn họ đều có một mặt vậy."

Người áo đen cuối lộ ra dung mạo, người đều có ấn hình trăng lưỡi liềm trên bên phải.

"Thiếu gia, bọn họ Dương thúc vẻ mặt trọng nhìn về phía Cảnh Thần.

Tống Cảnh Thần khoát áo ngăn cản lời thúc, thản nhiên nói: hết đi."

Đây không phải lần tiên hắn bị tử trên mặt có ấn hình trăng lưỡi liềm ám sát. từ đầu đến cuối hắn không ra được người đứng sau là ai, điều duy có thể xác nhận là người này không phải An Đế phái tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=33]

Dừng một chút, hắn về phía Thẩm Dịch đột nhiên nói thêm câu: "Những người này đều sĩ. Từ khi nhận được nhiệm trừ phi chết đi, nếu sẽ chấp hành liên

Thẩm Dịch Giai chỉ ngất những người này, không xuống tay giết Tống Cảnh Thần vô thức cho Thẩm Dịch Giai không đành lòng. mới không nhịn được giải thêm một câu.

"A?" Thẩm Dịch Giai ngác, kịp phản ứng "Vậy thì giết đi! Ta chỉ là còn chưa thích với việc đi giết người..."

Dù sao cũng là lên ở thế kỷ người trong viện có rồ hơn nữa cũng sẽ không trợn đi giết người, huống chi người như vậy.

Tống Cảnh Thần liếc Thẩm Dịch Giai thật không nói gì. Ánh ra hiệu Dương thúc động thủ.

Mưa rơi mãi đến ngày hôm sau mới lại. Mười hộ vệ ba người bị thương quá nặng không còn thích hợp để lên nữa. Lâm Mộc để lại người đưa bọn họ một trấn gần đó dưỡng

Không biết có phải ảo giác của Thẩm Giai hay không, nàng cảm thấy những người này khách với mình hơn rất nhiều.

Ví dụ như khi ngựa đi ngang qua trấn nào đó, chỉ nàng vén rèm xe lên, vẻ thèm thuồng nhìn đồ ăn, sau khắc sẽ có một hộ cầm đồ ăn như đưa đến trước mặt mình.

Ví dụ như hiện ở khách điếm, không nàng nhắc nhở đã người đi lên tính tiền.

Ban đầu Thẩm Dịch cảm thấy thú vị, đến khi nàng phát mỗi lần có người đưa đồ nàng, mặt của Tống Cảnh Thần đen đi một khoảng thời thật dài.

Cho rằng Tống Cảnh không thích những hộ này, nên nàng không tiện vén rèm xe lên nhìn nữa. Kết quả mỗi ngày lên ngựa đều sẽ thấy một điểm tâm trên bàn

Thẩm Dịch Giai cảm trong lòng ngọt ngào, không hiểu vì sao cảm giác mấy món này ăn hơn mấy món những hộ vệ mua cho nàng.

Hết chương

Biên tập: Team Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận