Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 41 / 400  ·  10.3%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 41: Xấu hổ
05/06/2025 04:08· 858 từ

Nàng cất tiếng: "Ngày hôm qua có ngon không?"

Nói xong lời này, Thẩm Dịch hối hận, suýt chút nữa phải lưỡi của mình.

Hẳn là nên để chàng buông mình ra trước!

Vừa nghe lời này, trong đầu Cảnh Thần lập tức hiện đôi tay không ngừng ôm chặt mình cùng một cái đang chui vào trong mình.

Tống Cảnh Thần chỉ cảm thấy căng lên. Giống như không việc gì, hắn buông tay Thẩm Giai ra, quay lưng tiếp tục ngủ.

Chỉ là bên tai hắn đỏ…

Dương thúc sáng sớm đã dậy bị bữa sáng, cháo trắng một đĩa dưa muối nhỏ không từ đâu đến, mấy Lâm Mộc đã rời từ lúc trời còn sáng.

Nghe Dương thúc nói đến, Thẩm Giai còn cảm thấy kỳ liền hỏi: "Không có việc gì đi sớm như vậy gì?"

Dương thúc ý vị sâu xa nhìn Thẩm Dịch Giai, yên cúi đầu húp cháo không nói lời.

Thẩm Dịch Giai khó hiểu, nhìn phía Lý thị.

Lý thị ho khan một tiếng, chủ đề: "Thần ca nhi chưa dậy sao?"

Vốn dĩ bà rất coi trọng ăn không nói ngủ không nhưng đoạn đường này bà ăn chung với Thẩm Dịch

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=41]

Nàng vừa ăn vừa trò chuyện, phải cảm thấy món nào thì chính là trêu chọc Hạo nhi hoặc Hoan tỷ

Mọi người sớm đã thành thói cũng không còn quy củ nữa.

"Vẫn chưa, đêm qua tướng công như ngủ không ngon, lát để lại cho chàng chờ chàng rồi ăn." Thẩm Dịch thành thật trả lời.

Lý thị nghe xong cũng không nghĩ nhiều, tuy rằng ngày Tống Cảnh Thần nhìn như không việc gì nhưng với cách là mẫu thân, thị vẫn cảm thấy ràng nhi tử mình ngày đều tâm sự nặng nề.

Bởi vì tướng công và cha của bà đều đã chết, vì hắn không thể đứng lên nữa.

"Đại tẩu, tay ngươi bị thương Hạo ca nhi quan tâm Thẩm Dịch Giai nói.

Lời này vừa cất lên, mấy trên bàn bao gồm cả tỷ nhi đều nhìn về phía của Thẩm Dịch Giai.

Thẩm Dịch Giai run tay khó lắm mới gắp được một dưa muối, bị nhìn đến căng liền đánh rơi xuống

Xấu hổ sờ sờ mũi, xua nói: "Không, không bị thương... là có chút đau nhức mà

"Khụ khụ khụ..." Thẩm Dịch Giai dứt lời, Dương thúc đã mà ho khan lên.

Lý thị nghĩ đến nhi tử bao giờ ngủ dậy trễ hôm nay... Mặt già đỏ lên.

Ánh mắt oán trách nhìn Thẩm Giai, sao đứa nhỏ này nói hết ra ngoài vậy.

Thẩm Dịch Giai: "..."

Nàng có nói gì sai sao?

Rốt cuộc mọi người đang nghĩ gì vậy...

Có bệnh.

Bữa sáng cuối cùng kết thúc sự im lặng của mọi

Cơm nước xong xuôi, hai người Dịch Giai và Lý thị xong quần áo hôm qua, đang bị phơi.

Trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng rầm, Thẩm Dịch Giai vàng đặt quần áo trong tay chạy về phòng.

Chỉ thấy trên mặt đất đầy vỡ của chén trà, may Tống Cảnh Thần đang nằm dựa người trên giường.

Thẩm Dịch Giai thở phào nhẹ "Thận Chi, sao chàng muốn nước mà không gọi ta."

"Cách không xa lắm, ta còn mình sẽ với đến!" Tống Thần rũ mắt, trong giọng nói khỏi có chút chán

Mọi chuyện trước đó gian nan vậy đều trải qua được một chuyện nhỏ thế này ngược khiến Tống Cảnh Thần thức sâu sắc rằng thật sự tàn phế.

Lý thị nghe như thế, vừa bước vào thì thu chân

Lấy tay lau khóe mắt một hít sâu một hơi yên quay người rời đi.

"Ta đã nói rồi, đây chỉ tạm thời, chàng sẽ khỏe thôi." Thẩm Dịch Giai nói xong, mặt nghiêm túc nhìn Cảnh Thần.

Đối mặt với ánh mắt kia, hiểu tại sao trong đầu Cảnh Thần đột nhiên nảy sinh ý nghĩ, may mắn trước nàng không cầm hòa ly rời đi.

Nghĩ đến cái gì, Thẩm Dịch kinh hỉ a lên một "Ta biết rồi."

"Biết cái gì?" Tống Cảnh Thần mò hỏi.

"Chính là xe lăn, chàng biết Có xe lăn rồi cho không có ai cõng, chàng cũng thể tự mình di trong sân." Thẩm Dịch ảo não vì sao bây giờ mình mới đến thứ này.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận