Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 400  ·  1.8%
Tiểu Phúc Thê Vừa Ngọt Vừa Ngầu Của Thế Tử Bệnh Yếu
Chương 7: Linh đường
05/06/2025 03:51· 836 từ

Có lẽ vì không đành lòng, công công hắng giọng một rồi dặn dò: "Tống phu bệ hạ nhân từ, đặc biệt phép các người ở trong phủ để lo sự. Ba ngày sau hãy lên Bà nhớ giữ gìn thân thể, sao hai đứa trẻ còn nhỏ vậy. Nếu bà cũng ngã xuống, chúng sẽ sống ra sao?"

Cảm nhận được hai đứa nhỏ cạnh không ngừng run rẩy, thị nhắm mắt, cắn răng xuống làm lễ bái, hai tay cao qua đầu. Thanh run rẩy bà nói: thần chi phụ Lý thị tiếp tạ ơn bệ hạ... khai ân..."

Lý công công gật đầu một nửa chữ cũng không nói đem thánh chỉ đưa tới bà.

Nhìn những người hầu quỳ rạp phía, ông ta phất tay hiệu với người sau lưng: cả những nô bộc trong sổ của phủ đều đưa đi."

Đám người vốn đã lo lắng thôi giờ lại càng thêm hãi. Trong nháy mắt, họ xụi lơ ra đất, sắc mặt nhợt. Giờ đây họ trở thành tội nô, nói đến việc chọn gia chủ, cần không cẩn thận một chút sẽ không ai muốn bọn họ.

Cũng mặc kệ họ trong lòng như thế nào, đợi một quan sai bưng một quyển đọc xong danh sách, lập tức người tiến vào bắt Ngay cả thời gian thu dọn đồ đạc cũng không chỉ trong chớp mắt, một đám đã bị mang đi.

Chỉ còn lại vài người hầu cận bên cạnh các chủ mặt mũi đã sớm tái vẫn quỳ dưới đất. Dương thúc là một trong số

Chỉ mới đây thôi, tiền viện chật chội lắm người, sau thoáng lập tức liền trống Một làn gió vừa thổi tới, ràng là ngày Tam vậy mà lòng người ngang qua một tia lạnh lẽo, tự chủ rùng mình một cái.

Chỉ vài ngày trước, phủ Hộ công còn vô cùng khí giờ đây trở nên tiêu hẳn. Trên mặt đất thậm chí có những chữ hỷ đỏ bị giẫm đạp bươn không chịu nổi. Dưới mái những chiếc đèn lồng đỏ thắm chưa kịp tháo xuống, nhìn qua giống như một trò cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tieu-phuc-the-vua-ngot-vua-ngau-cua-the-tu-benh-yeu&chuong=7]

"Cha, tổ phụ, các người mau đi a!" Thừa dịp mọi chưa chuẩn bị, Hạo ca và Hoan tỷ nhi rối rít đến cạnh hai người nằm trên đất. Nước dính đầy mặt, hai đứa trẻ, đứa kéo một người, cố chấp lôi hai người không hề nhúc trên mặt đất kia dậy. Nhưng luận chúng cố gắng đến hai người đó vẫn không có kì động tĩnh nào.

Hạo ca nhi ngơ ngác quay nhìn về phía mẹ, lo nói: "Mẹ, mẹ hãy bảo và tổ phụ đứng dậy, cha hứa với con và tỷ nhi khi trở sẽ cho chúng con làm ngựa nhỏ..." Vừa nói vừa nức nở, ca nhi tiếp tục: "Còn tổ ông nói đợi con lớn lên dạy con tập võ, để cũng được lợi hại như đại

Nghe lời nói trẻ nhỏ ngây người xung quanh không khỏi rưng nước mắt.

Lý thị hít một hơi thật cố gắng đem nước mắt chực trào nén xuống. Theo năng nắm chặt thánh chỉ trong đến mức đầu ngón trắng bệch. Mạnh mẽ dậy, Lý thị hướng về những còn lại nói: "Tiếp theo phải phiền các vị rồi, sau khi chuyện ổn thỏa, xin hãy giải đi!"

"Phu nhân..."

Lý thị vẫy tay ra hiệu cho ai nói thêm, chỉ phó: "Dương thúc, làm phiền đi mời một đại phu đến cho Thần Ca một

"Vâng!" Dương thúc lập tức lĩnh rời đi.

Phân phó xong xuôi, Lý thị cho Thẩm Dịch Giai đưa Cảnh Thần về phòng trước, đó mới quay sang nhìn hai trai gái song sinh: ca nhi, Hoan tỷ à, cha và tổ phụ đã rồi, các con cùng mẹ tiễn một đoạn đường có được không?"

"Mẹ..." Hai đứa trẻ chín tuổi sao có thể hiểu hết ý tứ trong lời nói nhất thời than vãn khóc lớn

Mặc dù những người còn lại nhiều, nhưng dưới sự sắp của Lý thị, mọi người nhanh chóng hành động. Trước khi đêm buông xuống, trong đã được treo đầy trắng và linh đường cũng đã xong.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận