Sáng / Tối
Sau những lớp cửa cung trùng trùng điệp điệp, chính là bước vào cấm cung.
Tường cung cao vút, trang nghiêm sừng sững, mỗi lớp cửa đều có cấm quân canh giữ, vào ra đều phải có cung bài, hơn nữa mỗi lệnh bài đều có ghi chép nguồn gốc, đây là nơi khó vào mà cũng khó ra.
Cơ Ngọc Lạc theo sát Hoắc Hiển, tiến vào rất thuận lợi.
Tẩm điện của hoàng đế còn nằm xa hơn nữa.
Trước thời Thuận An Đế, tẩm điện của hoàng đế luôn đặt tại Càn An Cung gần Thái Hòa Điện nhất để thuận tiện cho việc lên triều và xử lý chính vụ. Thế nhưng Thuận An Đế lại là kẻ vô học vô thuật, chán ghét nhất chính là việc phải lên triều nghe triều thần tấu trình, sợ nhất là sau khi bãi triều còn bị vây chặn, nên dứt khoát chuyển tẩm điện đến Trọng Hoa Điện nằm sâu bên trong chín lớp cửa cung.
Thâm cung u tịch, y cứ việc ở bên trong mà say sưa sống chết.
Nói đến "say sưa sống chết", bên trong cũng có một phần công lao của Hoắc Hiển.
Thuận An Đế bản tính nhu nhược nhát gan, thói háo sắc thì luôn có. Song khi còn là Kỳ Vương, y vốn có gan trộm mà không có gan làm, bị hoàng hậu, chính là Kỳ Vương phi lúc bấy giờ, quản lý vô cùng chặt chẽ, đến cả thông phòng cũng chẳng dám có. Tuy rằng sau này đã làm hoàng đế, nhưng cái gan không phải muốn dựng đứng lên là có thể lập tức đứng ngay lên được.
Tất cả đều nhờ vào Hoắc Hiển.
Gió thổi bên tai từng đợt, cứ thế khơi gợi lên tôn nghiêm hoàng đế vốn mơ hồ thuở đó của Thuận An Đế, thế là dần dần, ca vũ thăng bình, nạp rộng phi tần, mới có hậu cung ba ngàn như ngày nay.
Vả lại trong số những nữ nhân này, không ít người là những mỹ nhân tuyệt sắc do chính tay Hoắc Hiển tìm kiếm về.
Do đó, hoàng đế thì thích Hoắc Hiển, nhưng hoàng hậu lại chẳng thể nhiệt tình nổi, thái độ nhàn nhạt, vẻ mặt "phật hệ". Lúc Cơ Ngọc Lạc tới nơi, hoàng hậu đang cắt tỉa cành mai mới hái, từng cành từng cành cắm chéo vào bình hoa sứ trắng, thấy đôi phu thê mới cưới đến tạ ơn, nàng cũng không nói thêm được mấy câu chúc phúc.
Có thể thấy nàng không ưa Hoắc Hiển đến cỡ nào, nhưng lại phải kìm nén nỗi chán ghét đó, thế nên thái độ mới càng tỏ ra lạnh nhạt.
So với hoàng hậu, Thuận An Đế lại tỏ ra vô cùng thân thiết. Y đứng dậy nói ngay: "Già An, mau tới đây! Trẫm phải xem thử, người thế nào mà lại khiến ngươi phải khẩn cầu tới tận trước mặt trẫm."
Cơ Ngọc Lạc đứng thẳng người, mặc cho Thuận An Đế đánh giá.
Chẳng bao lâu sau, Thuận An Đế chắp tay sau lưng, gật đầu liên tục: "Linh hoạt, diện mạo đúng là có vài phần giống với Cơ ái khanh."
Hoắc Hiển chắp tay: "Còn phải nhờ hoàng thượng thành toàn."
Thuận An Đế vui vẻ nói: "Ngươi muốn gì mà trẫm không thành toàn cho? Hôm nay ngươi vào cung là vừa đúng lúc, đám lão cổ hủ trong triều sớm nay lại gây sự với trẫm, ngươi mau thay trẫm đưa ra chủ ý đi!"
Hoắc Hiển liếc mắt nhìn sang Cơ Ngọc Lạc, Thuận An Đế trêu chọc nói: "Yên tâm đi, người ở trong hậu cung của trẫm vẫn ổn cả, hoàng hậu cũng đang thấy nhàm chán, vừa hay để tân phụ của ngươi ở lại bầu bạn giải khuây."
Hoắc Hiển bèn thong thả chỉnh lại cổ áo cho Cơ Ngọc Lạc, rồi vuốt lại những sợi tóc mai bên thái dương nàng, nói: "Đừng chạy lung tung."
Đầu ngón tay hắn vương hơi lạnh của gió bấc, cảm giác buôn buốt.
Cơ Ngọc Lạc ngẩng đầu đối diện với đôi mắt cười không tới đáy của hắn, gượng gạo "Ừm" một tiếng.
Hoắc Hiển cùng Thuận An Đế bước vào thư thất, trong noãn các phút chốc tĩnh lặng trở lại. Hoàng hậu vẫn đang cắt tỉa cành mai, hồi lâu sau mới dừng tay nhìn sang, thần sắc lãnh đạm đầy mệt mỏi, dịu giọng nói: "Hôm nay thân thể bản cung không khỏe, Hoắc phu nhân mới vào cung lần đầu, chi bằng để cung nữ dẫn đến ngự hoa viên ngắm thủy tiên đi, chúng đang nở rộ đẹp lắm đấy."
Đây là rõ ràng lười ứng phó với nàng.
Thấy vậy, Cơ Ngọc Lạc lấy làm vui mừng, cúi người lui ra, đi về phía ngự hoa viên.
Tiểu cung nữ dẫn đường vốn khá tò mò về nàng, không nhịn được mà cứ liên tục ngước mắt đánh giá. Chuyện Trấn phủ đại nhân đem lòng yêu trưởng nữ Cơ gia, đặc biệt thỉnh cầu tới Trọng Hoa Điện xin hoàng thượng ban hôn, không những gây xôn xao khắp ngoài cung, mà ngay cả trong cung cũng truyền tai nhau ầm ĩ. Chỉ là mấy người họ dù vắt óc suy nghĩ, cũng không thể nhớ ra được vị tiểu thư này là ai.
Chắc là vì nàng chưa từng vào cung dự tiệc bao giờ, nên họ mới tò mò đến vậy.
Phải là nữ tử thế nào mới có gan cùng Hoắc trấn phủ tâm đầu ý hợp chứ, thật đúng là thần nhân.
Nghĩ như vậy, trong ánh mắt tiểu cung nữ ẩn chứa vẻ ngưỡng mộ.
Từ Trọng Hoa Điện đến Ngự Hoa Viên không quá xa, nhưng cũng chẳng gần, chỉ là đi bộ thì khó tránh khỏi phải tốn chút thời gian. Trên đường đi qua mấy tòa cung điện của các phi tần, nên cũng có cung nữ đi lại qua lại. Cơ Ngọc Lạc lặng lẽ quan sát tình hình trong hoàng cung, nhưng đến khi nhìn thấy mấy tên thái giám xếp thành hàng đi về phía một góc khuất, nàng không nhịn được mà dừng bước.
Tiểu cung nữ nhìn theo tầm mắt của nàng, nói: "Đó là giá phòng được đặc biệt dành riêng cho Chưởng ấn, để gần Trọng Hoa Điện hơn, tiện bề hầu hạ hoàng thượng."
Cơ Ngọc Lạc nhìn chằm chằm vào mái hiên phía đó: "Chưởng ấn... Triệu công công?"
Cung nữ đáp: "Đúng thế."
Cơ Ngọc Lạc: "Ngày thường Triệu công công đều nghỉ lại đó sao?"
Cung nữ trả lời: "Chắc là vậy, Triệu công công làm việc bên cạnh hoàng thượng, nô tỳ là người của Phượng Tê Cung, nên không rõ hành tung của Triệu công công lắm."
Cơ Ngọc Lạc đưa mắt nhìn xung quanh, giá phòng này vừa vặn cách một lớp cửa cung, phía trước phía sau đều có cấm quân tuần tra, ngay cả bên ngoài giá phòng cũng có tiểu thái giám canh giữ, muốn lẻn vào mà không gây tiếng động thật chẳng dễ dàng chút nào.
Nhưng lần tới vào cung không biết là khi nào, nàng nhất định phải lập tức nghĩ ra một kế sách mới được.
Cơ Ngọc Lạc bước đi rất chậm, đang cau mày suy tính, thì lúc này từ con đường nhỏ bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng "loảng xoảng".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=23]
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, nàng ngước mắt nhìn sang, thì thấy một cung nữ mặc áo hồng đang quỳ trên mặt đất, đứng trước nàng ta là một cung nữ mặc áo tím, xét về thân phận thì cao hơn một bậc.
Chỉ nghe thấy cung nữ áo hồng dập đầu liên hồi: "Nô tỳ đáng chết, nô tỳ đáng chết! Nô tỳ không cố ý, xin tỷ tỷ tha mạng!”
Cung nữ áo tím mặt lạnh tanh: "Cây trâm Như Ý này là do Hoàng thượng ban thưởng, nương nương thường ngày quý nó như báu vật, chỉ chờ đến tiệc sinh thần để cài diện thánh. Ngươi hay thật, đồ ngự ban mà ngươi cũng dám làm hỏng, đừng nói là ta phạt ngươi, ngay cả nương nương cũng chẳng tha cho ngươi đâu!"
Cung nữ áo hồng sợ hãi bật khóc, ngay lập tức bị nội thị lôi đi. Những cung nữ phía sau thì như đã quen với cảnh này, coi như không thấy gì, cứ bình thản bưng đồ vật đi qua một cách chỉnh tề.
Cơ Ngọc Lạc thu hồi ánh mắt, liền nghe tiểu cung nữ phía sau hạ giọng nói: "Là người trong cung của Tích phi nương nương. Sắp đến sinh thần của Tích phi nương nương, chắc là đang chuẩn bị lễ vật cho yến tiệc. Làm Hoắc phu nhân sợ hãi rồi, hay là chúng ta đi đường khác nha?"
Cơ Ngọc Lạc không có hứng thú với chuyện vặt vãnh trong cung, tâm trí vẫn còn đặt ở chỗ giá phòng của Triệu Dung, nghe vậy cũng chỉ đáp "Ừm" một tiếng. Sau đó, bước chân nàng khựng lại, hỏi: "Trong cung này ngoài hoàng hậu ra, hậu phi cũng có thể phô trương tổ chức tiệc sinh thần sao?"
Tiểu cung nữ lộ vẻ kỳ quặc, hắng giọng đáp: "Phu nhân không nghe qua sao? Bây giờ Tích phi đang được sủng ái, Hoàng thượng vô cùng thương yêu, muốn hái sao trên trời cũng có người đi hái. Ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng phải nhường Tích phi nương nương ba phần, một bữa tiệc sinh thần thì tính là gì?"
Chỉ là tính tình quá ngang ngược thôi, tiểu cung nữ lẩm bẩm trong lòng. Thật tình, nàng chẳng muốn dây dưa với người trong cung Tích phi. Đang nghĩ như vậy, chợt thấy trong Ngự hoa viên phía trước có một bóng dáng nổi bật. Sắc mặt tiểu cung nữ lập tức biến đổi, đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến!
Nàng ngập ngừng nói: "Phu nhân, Tích phi đang ở phía trước thưởng hoa, hay là..."
Chúng ta đi đường vòng nhé?
Cơ Ngọc Lạc trầm tư, ánh mắt đặt trên dáng người mảnh khảnh trong Ngự hoa viên, sau đó chậm rãi dời mắt sang hồ nước trồng đầy hoa thủy tiên, nói: "Hoàng hậu nương nương nói hoa thủy tiên nở rộ rất đẹp, ta đương nhiên phải tới xem thử."
Nói đoạn, nàng bước tới, chỉ là thừa lúc tiểu cung nữ không chú ý, thuận tay lấy một viên sỏi từ chậu cây bên đường kẹp trong kẽ ngón tay.
Tích phi bước đi uyển chuyển thướt tha giữa những bụi hoa, vừa đi vừa lướt nhẹ đầu ngón tay qua những bông hoa. Càng đi càng tiến lại gần hồ nước, nàng ta xoay người bắt đầu nhàn nhã cho cá ăn.
Ở phía bên kia, cung nữ áo tím ban nãy dạy dỗ cung nữ áo hồng vội vã đi tới, đại khái là muốn báo cáo chuyện làm vỡ trâm Như Ý vừa rồi. Tiểu cung nữ dẫn đường cho Cơ Ngọc Lạc thở dài trong lòng, nghĩ thầm Tích phi chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, chỉ mong đừng liên lụy đến người vô tội. Người đứng cạnh nàng đây nào phải phi tần bình thường, cũng không phải Hoàng hậu nương nương, đây chính là tân nương mới qua cửa của Hoắc đại nhân đấy!
Hoắc phu nhân mà xảy ra sơ suất gì ở đây thì phải làm sao? Đến lúc đó kẻ dẫn đường là nàng chẳng phải bị xui xẻo lây sao?
Tiểu cung nữ trong lòng bất an, không chú ý nhìn tình hình bên phía Tích phi, chỉ thoáng thấy một vật gì đó bay vút qua. Nàng vừa chớp mắt, đột nhiên nghe thấy Tích phi kêu thảm một tiếng. Khi ngẩng đầu lên, liền thấy bóng người vừa nãy còn đang thưởng hoa đã rơi thẳng xuống nước.
Cung nữ há hốc mồm, sững sờ hồi lâu mới bắt đầu cùng mọi người xung quanh kêu to: "Người đâu, người đâu! Tích phi nương nương rơi xuống nước rồi!"
Tích phi trong hồ thủy tiên cật lực vùng vẫy, khổ nỗi những cung nữ này đều không biết bơi, ai nấy đều đứng trên bờ lo lắng nhìn theo. Có kẻ hộ chủ nhảy xuống, nhưng chỉ làm rối thêm khi có thêm mấy người bị đuối nước.
Vài cung nữ trấn tĩnh lại, vội vàng đi gọi những thái giám biết bơi tới.
Nhưng thái giám còn chưa đến, Cơ Ngọc Lạc đã cởi bỏ áo khoác ngoài đi về phía bờ hồ.
Tiểu cung nữ kêu lên, hoảng hốt níu lấy Cơ Ngọc Lạc, nói: "Hoắc phu nhân! Phu nhân làm gì vậy?"
Cơ Ngọc Lạc mỉm cười trấn an nàng: "Ngươi yên tâm đi."
Nói đoạn, nàng không chút suy nghĩ, trực tiếp nhảy xuống nước. Vừa chạm vào Tích phi, Tích phi liền như vớ được cọng rơm cứu mạng ôm chặt lấy nàng không buông. Cơ Ngọc Lạc sặc vài ngụm nước, mím môi nín thở kéo nàng ta về phía bờ. Chỉ là khi kéo lên đến bờ thì Tích phi đã gần như bị nước hồ sặc đến ngất xỉu.
Ở phía bên kia, Thuận An Đế kỳ thực không phải đang bàn bạc chuyện nghiêm túc với Hoắc Hiển.
Ban đầu y thực sự lấy mấy bản tấu chương ra xem, sau đó lại không nhịn được bắt đầu than phiền về mấy lão đại thần cậy già lên mặt, bắt nạt y là phiên vương đăng cơ, suốt ngày gây chuyện. Nhưng nói mãi nói mãi, nhìn ra ngoài cửa sổ một màu tuyết trắng xóa, lại nhấp vài chén rượu, y bắt đầu trở nên sầu đời.
Thuận An Đế thở dài: "Trẫm ngày trước ở đất phong tiêu diêu tự tại, nào biết còn có ngày ngồi lên ngai vàng. Thế nhưng khi đã thực sự làm hoàng đế rồi, cũng chẳng phải là chuyện đáng vui mừng gì. Việc gì cũng không được làm chủ, việc duy nhất có thể tự mình quyết định cũng chỉ là ban đêm chọn ngủ trên giường của mỹ nhân nào. Thế mà cũng vì chuyện này mà ai nấy đều mắng trẫm là hôn quân. Ta thấy cả triều văn võ này, chẳng có lấy một ai coi trọng trẫm! Già An à, chỉ có ngươi là hiểu trẫm, bảo vệ trẫm, sẵn lòng thật tâm làm việc cho trẫm.”
Hoắc Hiển nhìn đế vương bụng phệ, khóe môi khẽ nhếch, nói: "Cẩm Y Vệ là nanh vuốt của Hoàng thượng, Bắc Trấn Phủ Tư lại càng trực tiếp nghe lệnh Hoàng thượng, thần làm việc cho Hoàng thượng chính là bổn phận."
Thuận An Đế vỗ vỗ vai hắn, đang cảm thấy an ủi thì một tiểu thái giám vòng qua bình phong, bước chân vội vã chạy đến, gấp gáp nói: "Hoàng thượng, Hoàng thượng! Tích phi nương nương không may rơi xuống nước, Hoắc phu nhân đã nhảy xuống cứu người, đã truyền thái y đến xem xét, Hoàng thượng có muốn giá lâm không?"
Hoắc Hiển khựng lại, Thuận An Đế cũng tỉnh rượu ngay lập tức: "Giá lâm!"
Tại tẩm cung của hậu phi, ngoại thần không tiện vào trong, Hoắc Hiển ngồi ở gian ngoài đại điện, lạnh lùng nghe tiếng nữ tử trong phòng đang nức nở khóc lóc.
Tích phi đã sớm tỉnh lại, nắm lấy Thuận An Đế mà khóc: "Hoàng thượng, thần thiếp suýt chút nữa là mất mạng rồi! May mà có Hoắc phu nhân cứu giúp, nếu không sợ là chẳng bao giờ còn được gặp lại Hoàng thượng nữa!"
Người đẹp vừa khóc, lòng Thuận An Đế như tan nát, hết thảy những lời đường mật sướt mướt đều được y lôi ra dỗ dành.
Khi Cơ Ngọc Lạc từ một căn phòng khác bước ra, liền thấy nam nhân trên ghế chau mày lộ vẻ mất kiên nhẫn, thậm chí còn giơ tay xoa xoa lỗ tai. Đợi nàng đi tới, hắn mới đứng dậy, đánh giá nàng một lượt từ trên xuống dưới, đang định nói gì đó thì Cơ Ngọc Lạc liền hắt xì một cái.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận