Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 44

Ngày cập nhật : 2026-05-23 10:11:48

Tính toán của Cá voi xanh rất tốt.

Lê Nguyên Thanh có thể ẩn nấp ở tinh vực Thâm Hải lâu như vậy, đủ để chứng minh bản lĩnh của hắn.

Bề ngoài thì Cá voi xanh có vẻ như chuẩn bị hợp tác với Lê Nguyên Thanh, còn để Lê Nguyên Thanh tùy ý đưa ra yêu cầu.

Nhưng thực tế, hắn đồng ý rồi thì nhất định phải làm sao?

Việc mà tộc Hải Thần bọn họ thường làm nhất là gì?

Đương nhiên là lật lọng!

Trước tiên lợi dụng xong giá trị của người khác, sau đó...

Cái gì?

Ta đã hứa với ngươi cái gì?

À, xin lỗi, ta có hứa bao giờ à?

Chiêu này lần nào cũng hiệu nghiệm. Thực tế, chỉ cần bọn họ mặt dày thì đã đủ vô địch rồi.

Hơn nữa tộc trưởng mới mới lên ngôi được bao lâu?

Được hai tháng chưa?

Cá voi xanh làm tộc trưởng lâu như vậy, mọi chuyện lớn nhỏ ở Thủy Cung tinh hắn đều nắm trong lòng bàn tay.

Tộc trưởng mới nhậm chức hơn một tháng, có thể hoàn toàn kiểm soát Thủy Cung tinh sao?

Cá voi xanh ngồi trong khoang điều khiển, vừa vắt chân chữ ngũ (五), vừa ngâm nga bài ca biển cả của tộc Hải Yêu, vừa liên lạc với tâm phúc của mình, tâm trạng rất tốt.

Để Minh Lạc không buồn chán, Cá voi xanh còn kể cho cậu nghe về những chiến tích vĩ đại của mình, từ lịch sử lên ngôi đến lịch sử chiến thắng khi tranh đoạt tấm da thú.

Kể đến cuối cùng, lại cười lạnh một tiếng: “Mấy tên tộc trưởng cũ của tộc Hải Thần chúng ta, tên nào cũng có ý tưởng nhưng lại không có gan, thế thì có ích gì?”

Minh Lạc: “Ồ.”

Cá voi xanh: “Từ khi tộc Hải Thần về tay tôi, các chủng tộc trong vũ trụ có ai dám coi thường tộc Hải Thần chúng ta nữa?”

Minh Lạc: “Ồ.”

Cá voi xanh: “…”

Minh Lạc vẫn luôn nhìn chằm chằm vào quang não của mình, không ngẩng đầu lên, đáp lại một cách vô cùng qua loa.

Cá voi xanh đen mặt, lạnh lùng nói: “Tôi đang nói chuyện với cậu đấy.”

Minh Lạc: “Ừm.”

Vẫn không ngẩng đầu lên.

Cá voi xanh không nhịn được: “Cậu đang xem cái gì vậy?”

Cậu ta không muốn biết về quỹ đạo phát triển của tộc Hải Thần vĩ đại sao?

Đây là kiến thức mà người ngoài hành tinh sẽ không được biết đâu!

Lúc này Minh Lạc mới ngẩng đầu lên nói: “Đang xem ảnh của Nguyên Thanh nhà ta.”

Cá voi xanh: “…”

Vây cá của Cá voi xanh dựng lên: “Ảnh của hắn thì có gì đẹp?”

Minh Lạc liếc hắn một cái: “Tôi thấy đẹp.”

Đặc biệt là Lê Nguyên Thanh trong hình thái tiểu nhân ngư, thật sự quá đáng yêu!

Càng nhìn càng thích!

Cá voi xanh ghé sát vào muốn xem thử rốt cuộc đẹp ở chỗ nào, liền thấy Minh Lạc che quang não lại, không cho hắn xem.

Cá voi xanh lạnh lùng nói: “Cũng chỉ là một cái mũi hai con mắt một cái miệng thôi, tôi có thể biến ra hai cái mũi bốn con mắt sáu cái miệng.”

Hình thái con người bình thường làm sao so được với hình thái thiên biến vạn hóa của tộc Hải Thần bọn họ chứ?

Đừng nói hai cái mũi, mười cái mũi hắn cũng có thể biến ra.

Minh Lạc tưởng tượng theo lời Cá voi xanh, nhưng hình ảnh đó nghĩ thế nào cũng thấy hơi cay mắt.

Một người bình thường có hình thái như vậy, thật sự khiến người ta rất khó chịu về mặt sinh học.

Thế là Minh Lạc lặng lẽ dịch ra, ngồi xa Cá voi xanh hơn một chút.

Cá voi xanh: “…”

Cá voi xanh cảm thấy tay ngứa ngáy, nếu là người khác thì hắn đã ra tay băm vằm thành tám khúc rồi!

Nhịn xuống.

Người này là người có thể chữa trị thức hải tinh thần cho hắn.

Sau đó thầm thề trong lòng, nếu còn để ý đến cậu ta nữa thì hắn không phải tộc Hải Thần mà là chó!

Minh Lạc: “Ủa? Trên Tinh Võng nói tộc Hải Yêu nhiều nhất chỉ có thể biến hóa bảy loại hình thái?”

Xúc tu của Cá voi xanh cứng đờ, sau đó dựng thẳng lên cao, khinh thường nói: “Chỉ bảy loại thôi à, tộc Hải Thần cấp cao có thể biến hóa mười mấy loại.”

Dừng một chút, xúc tu của Cá voi xanh vểnh cao hơn một chút: “Tôi có thể biến hóa 21 loại.”

Khoan đã, tại sao hắn lại trả lời cậu ta?

Sau khi phản ứng lại, mặt Cá voi xanh càng khó coi hơn.

Minh Lạc trầm ngâm: “Là do ưu thế dung hợp gen sao?”

Cá voi xanh cắn răng nghĩ thầm, đã nói rồi thì cứ nói tiếp đi.

Thế là hắn tiếp tục nói: “Đương nhiên, trên người tôi có gen của rất nhiều chủng tộc, tất nhiên có thể đạt được ưu thế thiên phú của những chủng tộc đó.”

Sinh vật sinh ra trong vũ trụ rất nhiều, cũng rất kỳ lạ.

Mỗi chủng tộc đều có gen ưu việt của riêng mình, những gen này giúp họ thích nghi với các loại môi trường sống.

Tộc Hải Thần đã dung hợp những gen này vào cơ thể mình, đương nhiên cũng có khả năng thích nghi với các loại môi trường.

Minh Lạc hỏi hắn: “Vậy các người không có ai dung hợp thất bại sao?”

“Đương nhiên cũng có, nhưng mà, để đạt được gen mạnh nhất, thất bại thì tính là gì?” Cá voi xanh không để ý: “Huống hồ tộc Hải Thần dung hợp đến bây giờ, gen của bản thân cũng đã biến đổi rất lớn, được coi là gen đột biến sau khi kết hợp nhiều loại gen. Cho dù dung hợp thất bại cũng sẽ không chết, nhiều nhất chỉ là ngoại hình kỳ lạ một chút thôi.”

Mà ngoại hình lại chính là thứ bọn họ không cần nhất.

Quan trọng nhất vẫn là thực lực.

“Chúng tôi còn có thể biến hóa hình thái, sau khi dung hợp mà xấu xí thì đổi sang hình dáng khác là được rồi?”

Minh Lạc không còn lời nào để nói, thậm chí còn cảm thấy Cá voi xanh nói cũng có lý.

Đây có lẽ chính là ưu thế sau khi chủng tộc Hải Yêu tiến hóa, không thể không nói, vẫn có chút khiến người ta ghen tị.

Tuy nhiên dù nhìn không thuận mắt nhưng lại không thể đánh bại.

Nếu không phải tốc độ sinh sản của tộc Hải Yêu không nhanh như Đế quốc và Liên Bang, sở hữu dân số hàng chục tỷ, thì e rằng họ thực sự sẽ chiếm lĩnh toàn vũ trụ.

Không lâu sau, Cá voi xanh đã đưa Minh Lạc đến hội hợp với tâm phúc của hắn.

Tâm phúc của Cá voi xanh quả thực không ít, ai nấy đều là tộc Hải Yêu cao cấp.

Tại sao Minh Lạc có thể xác định họ là tộc Hải Yêu cao cấp?

Là vì ngoại hình của họ đều vô cùng, vô cùng kỳ lạ.

Theo cách nói của Cá voi xanh, tộc Hải Yêu cao cấp đều có ngoại hình rất kỳ lạ, hơn nữa còn coi đó là niềm vinh dự, cũng không cảm thấy mình kỳ lạ chút nào.

Cũng không biết có phải Cá voi xanh đã dặn dò họ hay không, những tộc Hải Yêu này đối với Minh Lạc đều còn khá khách sáo.

Bởi vì phải về tộc Hải Yêu đoạt quyền chủ động nên sau khi hội hợp với thuộc hạ, Cá voi xanh đổi sang một chiếc tinh hạm lớn hơn, không dừng lại ở các cảng khác mà bay thẳng đến tinh vực Thâm Hải.

Minh Lạc phát hiện, tinh hạm của Cá voi xanh thế mà còn có thể “ẩn hình”.

Cái gọi là ẩn hình chính là biến đổi màu sắc của tinh hạm hòa vào bầu trời đầy sao của vũ trụ, hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi.

Giống như chiến hạm u linh trong vũ trụ, tùy thời mà hành động.

Sáu ngày sau, chiến hạm hạ cánh xuống cảng Thủy Cung tinh của tinh vực Thâm Hải.

Chiếc chiến hạm này là chiến hạm riêng của Cá voi xanh. Hắn vừa hạ cánh, quan hành chính tất nhiên nhận được tin tức.

Quan hành chính phụ trách mọi việc lớn nhỏ trên Thủy Cung tinh. Mấy ngày nay hắn rảnh rỗi hơn nhiều vì phần lớn tộc nhân mạnh mẽ đều đã đi đánh trận.

Khi nghe tin chiến hạm của Cá voi xanh hạ cánh, phản ứng đầu tiên của quan hành chính là —— “Hắn ta còn dám trở về?”

Ngay sau đó, quan hành chính lập tức thay bộ trang phục đắt tiền trên người ra, mặc vào bộ quần áo bình thường hơn, biến hóa bản thân thành một vẻ ngoài hơi tiều tụy, lảo đảo chạy về phía cảng.

“Tộc trưởng Cá voi xanh tôn kính, cuối cùng ngài cũng đã trở lại!” Quan hành chính vẻ mặt cảm động lau nước mắt: “Những ngày ngài không ở đây, thuộc hạ thật sự vô cùng nhớ nhung ngài, lo lắng có phải ngài định bỏ rơi thuộc hạ ở lại Thủy Cung tinh hay không.”

Cá voi xanh liếc hắn một cái, giọng điệu châm chọc: “Giả vờ cái gì chứ? Tưởng bổn tộc trưởng không xem buổi họp báo trực tiếp sao?”

Quan hành chính nước mắt giàn giụa: “Chuyện này ngài thật sự đã hiểu lầm thuộc hạ rồi, đó đều là do tộc trưởng mới ép buộc thuộc hạ mở. Thuộc hạ đã theo ngài mấy chục năm… sao có thể dễ dàng chuyển sang người khác… Tộc trưởng, Hải Thần có thể chứng minh lòng trung thành của ta…”

Cá voi xanh sẽ không tin vào những lời ma quỷ này của quan hành chính.

Tộc Hải Thần từ trên xuống dưới là cái tính tình gì, chính Cá voi xanh là người rõ nhất. Không có tư tâm và mục đích riêng thì không phải là người của tộc Hải Thần.

Cho nên hắn chỉ mất kiên nhẫn xua tay: “Lùi lại phía sau cho ta, thu hồi mấy cái xúc tu của ngươi đi, đừng dọa…”

Dừng một chút, Cá voi xanh cảm thấy có phải là mình quá quan tâm Tư Tế nhỏ hay không, thế mà lại lo lắng cậu bị dọa sợ.

Thức hải tinh thần của hắn quả nhiên ngày càng nghiêm trọng rồi sao?

Cá voi xanh mất kiên nhẫn nói: “Tóm lại, biến về hình dạng đẹp mắt một chút cho ta.”

Quan hành chính lập tức biến hóa thành hình dạng mà hắn tự cho là đẹp nhất, cung kính đứng chờ ở một bên.

Tuy hắn không biết tại sao Cá voi xanh lại muốn hắn biến thành như thế này. Nhưng nếu là yêu cầu của Cá voi xanh, hắn sẽ làm theo.

Cũng không biết lần này Cá voi xanh trở về sẽ ở lại bao lâu?

Có chờ đến khi tộc trưởng mới trở về không?

Quan hành chính thầm mong đợi, giữa tộc trưởng mới và cũ nhất định sẽ có một trận ác chiến.

Đến lúc đó dù ai sống ai chết cũng không liên quan đến hắn, hắn vẫn là quan hành chính.

Ừm, nếu lưỡng bại câu thương thì càng tốt. Tộc Hải Thần không có chủ nhân, vậy thì hắn chẳng phải vừa hay có thể làm chủ nhân mới sao?

Quan hành chính càng nghĩ càng mong đợi, đột nhiên thấy Cá voi xanh lại quay trở lại chiến hạm.

Quan hành chính nghĩ, có phải quên thứ gì không?

Chưa đầy vài phút sau liền thấy Cá voi xanh dẫn một thiếu niên đi ra.

Thiếu niên môi hồng răng trắng, đôi mắt trong veo như nước, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn tinh xảo, khiến quan hành chính vốn đã quen nhìn tộc Hải Yêu kỳ quái cũng không tự chủ được mà sững sờ.

Cá voi xanh vừa đi vừa nói với giọng điệu không tốt lắm: “Sao cậu ngủ nhiều thế… Gọi cậu mấy lần rồi.”

Giọng thiếu niên lười biếng: “Ồ, không nghe thấy.”

Ngay cả quan hành chính là người ngoài cũng có thể nghe ra sự qua loa và lười biếng của thiếu niên.

Quan hành chính hơi trợn tròn mắt.

Tên tiểu bạch kiểm này từ đâu ra, sao dám dùng giọng điệu này nói chuyện với Cá voi xanh!

Cậu ta không biết Cá voi xanh là ai sao?

Đây chính là kẻ điên nổi tiếng nhất từ trước đến nay của tộc Hải Yêu!

Quan hành chính gần như có thể dự đoán được cái chết thê thảm của thiếu niên dưới tay Cá voi xanh.

Quả nhiên, quan hành chính thấy mặt Cá voi xanh lập tức sầm xuống, không vui nói: “Tai cậu có khiếm khuyết gen gì sao? Gọi to như vậy cũng không nghe thấy, hay là tôi dung hợp cho cậu một chút gen ngũ quan nhạy bén, để cậu có thể nghe thấy âm thanh dù đứng cách xa mấy hải lý nhé!”

Quan hành chính: Quá thảm, Cá voi xanh quả nhiên là muốn… Hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=44]

Hả? Dung hợp gen gì cho cậu ta?

Quan hành chính không thể tin vào tai mình.

Cá voi xanh ra ngoài một chuyến đã bị đột biến gen rồi sao?

Vẻ mặt quan hành chính không dám tin.

Minh Lạc lặng lẽ tránh xa Cá voi xanh một chút: “Tôi không cần dung hợp bất kỳ gen nào.”

Cậu không muốn biến thành cái bộ dạng kỳ quái đó đâu.

Cá voi xanh cười lạnh một tiếng: “Không cần thì thôi, kỹ thuật dung hợp của tất cả các chủng tộc trong vũ trụ đều không bằng tộc Hải Thần chúng tôi, sau này cậu đừng có cầu xin tôi.”

Quan hành chính: “…”

Chỉ thế thôi?

Sự thật chứng minh, đúng là chỉ có thế.

Cá voi xanh thật sự không làm gì thiếu niên này cả.

Quan hành chính không nhịn được lại nhìn Minh Lạc thêm một cái, người này rốt cuộc là ai mà lại có thể khiến Cá voi xanh biến thành như thế này?

Nhìn diện mạo này, chắc là người Đế quốc.

Hơn nữa, quan hành chính đột nhiên cảm thấy càng nhìn mặt thiếu niên lại càng thấy quen mắt, giống như đã từng gặp ở đâu đó.

Sau khi Cá voi xanh dẫn Minh Lạc xuống, thấy quan hành chính vẫn đứng đó, mất kiên nhẫn giục: “Ngươi còn đứng đó làm gì? Chiến hạm dưới nước đâu? Ta phải về thành Thủy Cung.”

Quan hành chính cung kính nói: “Đã chuẩn bị xong từ sớm rồi ạ.”

Lúc này Cá voi xanh mới hài lòng, quay đầu lại nói với Minh Lạc: “Biết Thủy Cung của chúng tôi được xây dựng ở đâu không?”

Minh Lạc nói: “Biết, dưới đáy biển.”

Nói thật, cậu cũng rất muốn xuống đáy biển xem thử, cậu hỏi: “Tôi không biết bơi, có thể xuống được không?”

Cá voi xanh nói: “Đương nhiên.”

Sau đó Cá voi xanh bảo thuộc hạ mang đến một bộ đồ giống như đồ bảo hộ.

“Áp suất bên dưới rất lớn, cậu phải mặc bộ đồ bảo hộ này. Bên trong có oxy, lượng oxy bên trong đủ cho cậu sinh hoạt dưới nước trong ba ngày.”

Minh Lạc tò mò mặc đồ bảo hộ vào.

Khi còn ở lục địa Hoang Nguyên, cậu đã khao khát đại dương. Cậu cảm thấy đại dương vừa bí ẩn lại vừa vô tình.

Bởi vì nước biển quá sâu, không ai biết dưới đáy biển rốt cuộc có cái gì. Nó lại vô tình cản trở hành trình tìm kiếm lục địa mới của họ.

Mà bây giờ, cậu sẽ lặn xuống đáy biển, đi khám phá xem dưới đáy biển này rốt cuộc là thế giới gì.

Mặc đồ bảo hộ xong, Cá voi xanh liền đưa cậu lên chiến hạm dưới nước.

Khi chiến hạm dưới nước không ngừng lặn xuống, Minh Lạc đã nhìn thấy một thế giới khác.

Ban đầu dưới đáy biển còn có ánh sáng mặt trời chiếu vào. Toàn bộ thế giới dưới đáy biển đều là màu xanh lam, rất đẹp.

Rất nhiều sinh vật đủ loại hình thù mà cậu chưa từng thấy bơi qua trước mặt họ, có con hình thù kỳ quái, có con lại rất đẹp.

Minh Lạc còn nhìn thấy một con cá khổng lồ, còn lớn hơn cả chiến hạm dưới nước của họ.

Có một khoảnh khắc, cậu rất muốn rời khỏi chiến hạm dưới nước, đi ra chạm vào những sinh mệnh xinh đẹp đó.

Nhưng cậu biết mình không biết bơi, hơn nữa rời khỏi chiến hạm, cậu không thể đến được Thủy Cung tinh, chỉ có thể tiếc nuối từ bỏ.

“Hóa ra dưới đáy biển là như thế này.” Giọng Minh Lạc đầy cảm thán.

Giữa trán Cá voi xanh hiện rõ vẻ kiêu ngạo: “Tinh vực Thâm Hải của chúng tôi không tệ chứ?”

Minh Lạc liếc hắn một cái, gật đầu: “Ừm.”

Trong lòng Cá voi xanh mơ hồ mang theo sự thỏa mãn, bắt đầu tính toán trong lòng. Nếu vị Tư Tế nhỏ này cũng thích tinh vực Thâm Hải, vậy thì không cho cậu ta về Đế quốc nữa, cứ ở lại tinh vực Thâm Hải.

Cho cậu làm nhị tộc trưởng cũng được!

Cá voi xanh quay đầu lại, định bảo quan hành chính dọn dẹp một tẩm cung cho Minh Lạc.

Kết quả quay đầu lại thì không thấy quan hành chính đâu.

Cá voi xanh hỏi tâm phúc: “Quan hành chính đâu?”

Tâm phúc nói: “Hắn nói không làm phiền tộc trưởng, đi lên chiến hạm khác rồi.”

Nói trắng ra là vẫn không muốn ngồi chung một thuyền với Cá voi xanh, để tránh việc khiến Cá voi xanh không vui, ngứa mắt hắn, hắn muốn chạy cũng không có chỗ chạy.

Cá voi xanh tặc lưỡi một tiếng: “Hắn cũng giảo hoạt thật đấy.”

Cảng bên bờ biển.

Quan hành chính thấy Cá voi xanh ngồi chiến hạm đi xa rồi mới chậm rãi lên một chiếc chiến hạm khác.

Thế nhưng, ngay khi hắn chuẩn bị lên chiến hạm, trên bầu trời đột nhiên truyền đến một tiếng gầm rú.

Lại là một chiếc tinh hạm không thông qua bộ chỉ huy mặt đất, cưỡng ép hạ cánh xuống cảng.

Quan hành chính đang định thông báo cho bộ chỉ huy mặt đất chặn lại, tiện thể kiểm tra thân phận, thì trước mắt bỗng lóe lên một luồng sáng màu xanh bạc -

Giây tiếp theo, một bóng người vốn không nên xuất hiện ở đây, lại xuất hiện trước mặt quan hành chính.

Thân hình cao lớn đĩnh đạc, mày kiếm sắc bén lạnh lùng, ngũ quan xuất chúng khiến người đã từng gặp thì khó có thể quên được.

Người đến chính là Lê Nguyên Thanh!

Thực tế, cả Thủy Cung tinh, người thực sự từng nhìn thấy "dung mạo thật" của tộc trưởng mới không quá ba người.

Nhưng quan hành chính lại là một trong số đó.

Quan hành chính trợn tròn mắt, sau đó lập tức thay đổi vẻ mặt cảm động: “Tộc trưởng! Cuối cùng ngài cũng đã trở về, nghe nói ngài đã đánh cho Liên Bang tơi bời hoa lá, chúc mừng ngài chiến thắng trở về!”

Chiến hạm của Lê Nguyên Thanh đã bay theo sau Cá voi xanh suốt chặng đường.

Vì vậy khi vừa hạ cánh, thấy quan hành chính ở đây, hắn liền biết Cá voi xanh đã đi thành Thủy Cung.

Giọng Lê Nguyên Thanh thản nhiên: “Bên cạnh Cá voi xanh có một thiếu niên Đế quốc, đúng không?”

Quan hành chính lau nước mắt nói: “Đúng vậy, tộc trưởng, vừa nãy tôi còn lo lắng không có ngài thì phải làm sao. Thực lực của Cá voi xanh thực sự đáng sợ, không ai ngăn được hắn! Nhưng trong lòng tôi, chỉ có ngài mới là Hải Thần chân chính của chúng tôi…”

Quan hành chính nịnh nọt xong ngẩng đầu lên, trước mắt làm gì còn bóng dáng của Lê Nguyên Thanh, cứ như là ảo giác vậy.

Quan hành chính suy nghĩ một chút, sau đó lên chiến hạm dưới nước, nói: “Đợi lát nữa hãy xuống.”

Hạm trưởng: “?”

Quan hành chính sờ sờ cánh tay: “Bên dưới e là sẽ có một trận đại chiến.”

Hạm trưởng: “??”

Càng lặn xuống sâu, ánh nắng mặt trời đã hoàn toàn không thể xuyên qua đáy biển.

Thế giới xung quanh trở nên tối tăm, Minh Lạc nhìn ra ngoài chiến hạm, đã hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.

Nhưng chiến hạm vẫn đang đi xuống.

Cá voi xanh nói: “Bây giờ mới hơn 3000 mét, còn phải tiếp tục lặn xuống.”

Minh Lạc cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Một thành phố thế mà có thể xây dựng dưới đáy biển sâu, chả trách lại được bình chọn là một trong những kiến trúc vĩ đại và nổi tiếng nhất vũ trụ.

Khi Minh Lạc đang suy nghĩ xem còn phải lặn xuống bao lâu nữa, bên ngoài chiến hạm dần dần xuất hiện ánh sáng.

Vô số điểm sáng lấp lánh trong biển sâu, Minh Lạc nhìn thấy những sinh vật phát sáng.

Ngay sau đó, ánh sáng cũng càng ngày càng mạnh, càng ngày càng nhiều.

Vào một khoảnh khắc, một luồng ánh sáng chói mắt chiếu tới. Minh Lạc nhìn theo nguồn sáng liền thấy một cung điện khổng lồ, phảng phất như được xây bằng pha lê, cứ thế xuất hiện trước mặt họ.

Nhìn từ xa, cung điện pha lê kia như một tòa lâu đài, nó đứng sừng sững dưới đáy biển sâu, chiếu rọi thế giới biển sâu tăm tối.

Khi chiến hạm lặn xuống gần hơn, quy mô của cung điện này cũng dần hiện ra trước mắt mọi người.

Nó to lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, phảng phất như một quốc gia độc lập.

Trong quốc gia này có những tinh linh biển cả sinh sống.

Chiến hạm dừng lại ở cổng thành Thủy Cung.

Cá voi xanh nhìn Minh Lạc vẫn luôn nhìn chằm chằm vào thành Thủy Cung, trong mắt mang theo sự cảm thán và kinh ngạc, trong lòng cũng không hiểu sao lại cảm thấy vui vẻ.

Lúc trước còn không muốn đến, hừ, sau này có đuổi cũng không đi nữa nhỉ?

Cá voi xanh nói: “Cậu có thể vào thành tham quan, nơi này gần như không có con người nào dám đến. Cậu là một trong những người may mắn nhất, bởi vì cậu sẽ được đích thân tộc trưởng tôi đưa đi tham quan.”

Hắn làm động tác mời, mời Minh Lạc xuống chiến hạm, trông cũng rất có phong thái quý ông.

Nhưng rất nhanh, Cá voi xanh đã không cười nổi nữa.

Hắn nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng ở cổng thành Thủy Cung, biểu cảm lập tức lạnh xuống: “Lê Nguyên Thanh… sao ngươi lại ở đây!”

Lê Nguyên Thanh không nhìn hắn mà nhìn Minh Lạc, trong mắt mang theo một chút ý cười không quá rõ ràng.

“Lạc Lạc, chào mừng đến với thành Thủy Cung.” Lê Nguyên Thanh nói: “Có lẽ cậu cần một hướng dẫn viên du lịch.”

Cá voi xanh: “??”

Tên này còn cướp việc của hắn!

Mắt Minh Lạc sáng lên, lập tức bỏ lại Cá voi xanh, “Sao anh đến nhanh vậy?”

Lê Nguyên Thanh cười nhẹ: “Sợ cậu đợi lâu.”

Vừa nhìn thấy Lê Nguyên Thanh, Minh Lạc liền nói nhiều hơn hẳn: “Nơi này thật quá sức tưởng tượng, anh xem hình như tôi còn có thể đi lại tự do ở đây.”

Rõ ràng xung quanh toàn là nước, ban đầu cậu tưởng sau khi xuống chiến hạm, cậu sẽ chỉ từ từ nổi lên hoặc chìm xuống.

Nhưng không ngờ, cậu lại còn có thể đi lại tự do dưới nước, giống hệt như đang ở trên đất liền.

Cá voi xanh nói: “Đó là bởi vì…”

Hắn vừa mới mở miệng, một giọng nói khác đã nhanh hơn hắn: “Là bởi vì thành Thủy Cung có thiết kế giảm áp lực cường độ cao, ở đây không khác gì lục địa.”

Cá voi xanh: “…”

Minh Lạc: “Thì ra là thế!”

Cá voi xanh khó chịu, hắn lạnh lùng nhìn Lê Nguyên Thanh: “Gan ngươi cũng lớn đấy, dám ngang nhiên xuất hiện trong thành Thủy Cung, ngươi không sợ bị bắt lại sao?”

Tuy hắn đã nói chuyện muốn hợp tác với Lê Nguyên Thanh, nhưng đó là phải đợi sau khi hắn trở về thành Thủy Cung, rồi mới tìm Lê Nguyên Thanh đến thương lượng!

Tên này làm sao vậy, sao lại tự mình đến thành Thủy Cung?

Hơn nữa tộc Hải Thần xung quanh bị gì vậy? Không nhìn thấy một người Đế quốc to như Lê Nguyên Thanh đang đứng ở đây sao?

Khoan đã, Cá voi xanh bỗng nhiên phát hiện ra một điều không bình thường.

Là người Đế quốc thì phải giống như Minh Lạc, lặn xuống đáy biển sâu như vậy là bắt buộc phải mặc bộ đồ bảo hộ trên người.

Nhưng trên người Lê Nguyên Thanh không mặc bộ đồ bảo hộ nào cả!

Nháy mắt, trong đầu Cá voi xanh nhanh chóng lướt qua vài khả năng.

Phản ứng đầu tiên của hắn là, Lê Nguyên Thanh cũng đã dung hợp gen của tộc Hải Thần bọn họ, cho nên mới có thể đi lại tự do dưới biển sâu.

Nhưng trực giác mách bảo cho hắn rằng điều này không khả thi lắm, bởi vì bề ngoài của Lê Nguyên Thanh trông không có bất kỳ thay đổi nào so với trước kia!

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Cá voi xanh đã nhận ra điều không ổn. Hắn phản ứng ngay lập tức - muốn bắt lấy Minh Lạc đang ở cách hắn không xa.

Bất kể Lê Nguyên Thanh hiện tại là thứ gì, cứ giữ Tư Tế nhỏ lại trước đã!

“Vèo vèo --”

Tay hắn vừa mới giơ lên, đáy biển bỗng nhiên cuộn lên một xoáy nước giống như gió lốc, bất ngờ ập về phía Cá voi xanh!

Mắt Cá voi xanh trầm xuống, phía sau bỗng dưng bung ra hơn mười xúc tu. Mỗi xúc tu đều rộng nửa thước, trên xúc tu là những giác hút giống như lỗ đen, không chút do dự tấn công về phía Lê Nguyên Thanh.

Hai người đột nhiên đánh nhau khiến Minh Lạc cũng sững sờ một chút.

Cậu đang muốn tiến lên ngăn cản liền thấy một màn nước ngăn cách bản thân.

Không, chính xác mà nói là một quả cầu nước đã bao bọc lấy cậu.

Minh Lạc cảm thấy quả cầu nước này hơi quen quen, hình như là thứ giống như túi khí.

Cậu tháo mũ giáp xuống, quả nhiên hô hấp vẫn thuận lợi.

Nhưng khác với túi khí trong suốt mà Cá voi xanh bao phủ lên người cậu trước đó, túi khí này không trong suốt mà có màu trắng ngà, giống màu bọt biển, tiện thể ngăn cách luôn tầm mắt của cậu.

Tuy nhiên cậu có thể cảm nhận được hơi thở của Lê Nguyên Thanh trên túi khí.

Được rồi, muốn đánh thì đánh đi.

Minh Lạc mở quang não ra, muốn liên lạc với Văn Dực Lâm hỏi thăm tình hình tiền tuyến của Liên Bang, thì phát hiện quang não của cậu không dùng được dưới đáy biển.

Cũng không hiểu nguyên nhân là gì, rõ ràng những người khác đều có thể dùng.

Thời gian cũng không trôi qua quá lâu. Khi Minh Lạc còn đang suy nghĩ làm thế nào để quang não kết nối với mạng của tinh vực Thâm Hải thì một luồng sáng màu xanh bạc lóe lên trước mắt, quầng sáng của quả cầu nước nứt ra một khe hở.

Nước biển tràn vào nhưng kỳ lạ thay lại không làm ướt quần áo của cậu.

Một cái đuôi cá màu xanh bạc khổng lồ lẳng lặng chen vào, dừng lại trước mặt cậu.

Những chiếc vảy tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, xen lẫn màu xanh bạc, giống như từng viên đá quý nở rộ dưới đáy biển, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

Cũng lớn hơn và đẹp hơn trong tưởng tượng của Minh Lạc.

Giọng của Lê Nguyên Thanh truyền đến từ phía trên quầng sáng của quả cầu nước: “Lạc Lạc, ra đây.”

Minh Lạc theo bản năng cầm lấy mũ giáp, muốn đội lại: “Tôi đội mũ giáp đã.”

Lê Nguyên Thanh đột nhiên cười một tiếng.

Sau đó, quả cầu nước trực tiếp vỡ ra, cơ thể Minh Lạc mất thăng bằng, dường như muốn rơi xuống từ giữa không trung.

Rõ ràng đang ở trong nước nhưng cậu lại không cảm nhận được bất kỳ lực đẩy nào.

Phảng phất như hiện tại cậu vẫn đang ở trong một thế giới chân không dưới đáy biển.

Nhưng cậu cũng không thật sự ngã xuống mà rơi vào một vật lạnh lẽo, trơn trượt.

Lê Nguyên Thanh dùng đuôi nhẹ nhàng đỡ lấy cậu, sau đó đẩy nhẹ một cái liền đưa Minh Lạc đến trước mặt mình.

“Không cần đội.” Lê Nguyên Thanh nói: “Có tôi ở đây, không cần cái này.”

Minh Lạc: “Ồ.”

Cậu đã phát hiện ra rồi.

Bởi vì từ lúc quả cầu nước vỡ ra đến bây giờ, cậu vẫn đang ở dưới biển sâu nhưng vẫn không cảm thấy khó chịu chút nào.

Vẫn có thể thở, có thể nói chuyện như thường.

Cậu đứng trên vây cá ở cuối đuôi của Lê Nguyên Thanh. Chiếc đuôi nhân ngư xinh đẹp cong thành hình trăng non, đưa cậu đến trước mặt Lê Nguyên Thanh, mặt đối mặt với hắn.

Lần đầu tiên Minh Lạc hiểu được thế nào gọi là xinh đẹp.

Cậu không nhịn được dùng tay sờ sờ đuôi cá của Lê Nguyên Thanh. Vì cái đuôi quá lớn nên cậu chỉ có thể sờ đến vị trí dưới eo, trong mắt mang theo sự tán thưởng và không thể tin nổi:

“Đẹp quá.”

Eo Lê Nguyên Thanh rụt về phía sau, tai nóng lên: “…Đừng sờ chỗ đó.”

Minh Lạc nói: “Tôi thấy nó rất đẹp, màu sắc đẹp, vảy cũng rất đẹp.”

Lê Nguyên Thanh: “…Ừm.”

Lê Nguyên Thanh lại nói: “Cậu không ghét là tốt rồi.”

Minh Lạc hỏi hắn: “Vậy tôi có thể sờ thêm một chút nữa không?”

Cơ thể Lê Nguyên Thanh lập tức cứng đờ.

Hình thể này của hắn… không giống với tiểu nhân ngư sau khi thu nhỏ lại.

Đặc biệt là ở trong đại dương, mọi dây thần kinh trên cơ thể đều vô cùng nhạy cảm.

Bởi vì hắn có thể dựa vào đuôi cá để cảm nhận mọi việc trong vùng biển lân cận.

Minh Lạc nhìn hắn không chớp mắt: “Không được sao?”

Không muốn làm thiếu niên thất vọng, Lê Nguyên Thanh đành nói: “…Được.”

Quả nhiên thiếu niên cười cong cả mắt.

Cậu giống như đang ngồi cầu trượt hình trăng non, nhảy xuống từ vây cá ở cuối đuôi cá, sau đó ôm chặt lấy đuôi của Lê Nguyên Thanh.

Lạnh lẽo, thật thoải mái, thật đẹp!

Minh Lạc quyết định, gối ôm tiểu nhân ngư có thể nâng cấp rồi.

Hóa ra nhân ngư lớn mới là tốt nhất!

Minh Lạc ôm một lúc, đột nhiên phát hiện cái đuôi mình ôm ngày càng nóng, cảm giác lạnh lẽo vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là luồng nhiệt nóng bỏng.

Minh Lạc: “Sao anh lại phát sốt rồi?!”

Lê Nguyên Thanh vội vàng kéo cậu ra, không cho cậu dán vào đuôi của hắn nữa.

Lúc này Minh Lạc mới nhìn thấy mặt hắn: “Sao mặt anh cũng đỏ như vậy?”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Lê Nguyên Thanh: “…Hơi nóng.”

Hắn vội vàng đổi chủ đề: “Muốn đi tham quan thành Thủy Cung không?”

Lúc này Minh Lạc mới nhớ tới chuyện vừa nãy, hỏi: “Cá voi xanh đâu?”

Lê Nguyên Thanh liếc nhìn về phía sau.

Minh Lạc nhìn theo tầm mắt của hắn liền thấy các tâm phúc của Cá voi xanh đều bị thương, bị thương cũng không nhẹ, rất rõ ràng là bị người ta đánh.

Và người này chỉ có thể là Lê Nguyên Thanh.

Ở giữa đám tâm phúc chính là Cá voi xanh.

Cá voi xanh cũng bị thương, trên người hắn không ngừng có máu chảy ra, bị nước biển cuốn đi.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào đuôi cá của Lê Nguyên Thanh, giờ phút này đã hiểu tộc trưởng mới rốt cuộc là ai.

Thấy đám Minh Lạc nhìn sang, mặt Cá voi xanh cứng đờ.

Hắn kiêu ngạo, không chấp nhận được việc mình lại không đánh thắng Lê Nguyên Thanh. Hắn ngẩng cao đầu, cười lạnh nói: “Tốt nhất ngươi nên cầu nguyện ngươi sống đủ lâu một chút, nếu không nhất định ta sẽ nuốt sống ngươi, dung hợp gen của ngươi, rồi…”

Lời còn chưa nói hết đã bị Minh Lạc ngắt lời: “Anh qua đây.”

Cá voi xanh lạnh lùng nói: “Làm gì?”

Minh Lạc không vui.

Cá voi xanh mặt không biểu cảm nhìn cậu.

Một phút sau, Cá voi xanh vặn vẹo cọ tới: “Có gì nói mau, tôi nói cho cậu biết, tên đứng sau lưng cậu cũng chẳng phải thứ tốt lành gì…”

Lời nói của hắn lại bị cắt đứt một lần nữa.

Minh Lạc: “Đừng nói chuyện.”

Chỉ thấy tay thiếu niên nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu hắn. Ngay sau đó, một luồng sức mạnh ấm áp tràn vào cơ thể hắn.

Khác với nước biển lạnh lẽo xung quanh, luồng hơi thở ấm áp này khiến người ta cảm thấy vui sướng từ thể xác đến linh hồn. Ngay cả thức hải tinh thần đang đau âm ỉ cũng bắt đầu trở nên bình ổn.

Minh Lạc thu tay lại, nói: “Sau này anh phải nghe lời một chút, nếu không tôi sẽ bảo Nguyên Thanh đánh anh.”

Cá voi xanh: “…”

Cá voi xanh: Mọe.

***

Lời tác giả:

Cá voi xanh: Tôi bị ảo giác sao? Tại sao cảm thấy hai người này, một người đóng vai chính diện, một người đóng vai phản diện vậy?

Bình Luận

0 Thảo luận