Sáng / Tối
Quan hành chính phát hiện một chuyện rất kỳ lạ.
Trận chiến giữa tộc trưởng mới và cũ trong dự đoán của hắn không những không xảy ra, mà giữa hai vị tộc trưởng thậm chí còn có sự hòa hợp khó hiểu.
Nhưng sự “hòa hợp” này lại mang một vẻ quỷ dị khó tả.
Cá voi xanh vẫn là tộc trưởng như cũ.
Kể từ sau khi hắn trở về, phần lớn những việc mà quan hành chính không xử lý được trong tinh vực Thâm Hải lại được giao về tay Cá voi xanh xử lý.
Vốn dĩ quan hành chính báo cáo với Lê Nguyên Thanh trước, nhưng Lê Nguyên Thanh nói không rảnh.
Thậm chí ngay cả chức tộc trưởng này hắn cũng không muốn làm, vì thế quan hành chính đành phải tìm đến Cá voi xanh.
Do đó, Cá voi xanh lại một lần nữa trở thành tộc trưởng tộc Hải Yêu của tinh vực Thâm Hải.
Nhưng nếu nói Cá voi xanh có quyền lực tuyệt đối thì dường như lại không phải như vậy.
Ví dụ như có người của tộc Hải Thần đề nghị đánh xong Liên Bang thì thừa thắng xông lên đánh luôn Đế quốc.
Cá voi xanh không chút suy nghĩ liền đồng ý kế hoạch này, nhưng chưa đầy nửa giờ sau, kế hoạch này đã bị gác lại.
Lê Nguyên Thanh nói không được, thiếu niên bên cạnh Lê Nguyên Thanh cũng nói không được.
Cá voi xanh nhìn Lê Nguyên Thanh, trong mắt ánh lên sát ý lạnh lẽo: “Ngươi phải hiểu rõ thân phận hiện tại của ngươi. Ngươi đã không còn là người của Đế quốc nữa. Hiện tại ngươi đang ở tinh vực Thâm Hải của chúng ta, Đế quốc thế nào thì có liên quan gì đến ngươi?”
Giọng điệu Lê Nguyên Thanh không cho phép thương lượng: “Không được.”
Xúc tu của Cá voi xanh đập mạnh xuống bàn, khiến chiếc bàn được làm từ vỏ sò cực kỳ hiếm thấy vỡ tan, giọng điệu lạnh lẽo: “Vậy thì chuyện của tộc Hải Thần chúng ta ngươi cũng đừng quản nữa.”
Hoặc là chọn Đế quốc, hoặc là chọn tộc Hải Thần, hắn chỉ cho Lê Nguyên Thanh chọn một.
Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy, vừa có thể ở lại tinh vực Thâm Hải, lại còn muốn xen vào việc người khác, đi quản chuyện của Đế quốc?
Lê Nguyên Thanh còn chưa nói gì thì đã nghe thấy giọng thiếu niên vang lên, giọng nói hơi không vui: “Anh đột nhiên lớn tiếng như vậy làm gì? Bàn cũng bị anh làm hỏng rồi, sao tính tình anh lại xấu như vậy?”
Xúc tu của Cá voi xanh rụt lại ngay lập tức, không vui nói: “Tôi đập bàn của tôi thì làm sao?”
Minh Lạc: “Tôi không thích.”
Cá voi xanh: “…”
Minh Lạc: “Cái bàn này đẹp như vậy, quá lãng phí.”
Cá voi xanh: “… Dưới đáy biển có rất nhiều.”
Hắn xụ mặt nói: “Cùng lắm thì tôi tìm cho cậu cái khác.”
Sau đó liền không nhắc đến chuyện đánh trận nữa, giọng nói cũng nhỏ hơn một chút, cúi đầu ngồi xuống tiếp tục làm việc.
Còn về việc bắt Lê Nguyên Thanh lựa chọn giữa Đế quốc và tinh vực Thâm Hải… dường như chưa từng xảy ra chuyện đó.
Quan hành chính: “…”
Thấy chưa, thật sự không phải là ảo giác của hắn!
Hắn đã bảo tại sao trông cứ là lạ mà.
Hiện tại thành Thủy Cung dường như đã biến thành --
Cá voi xanh vẫn là tộc trưởng, nhưng người có quyền lực lớn hơn hình như là Lê Nguyên Thanh, sau đó Lê Nguyên Thanh lại nghe lời thiếu niên kia.
Cho nên…
Tộc trưởng Cá voi xanh hình như đã biến thành công cụ hình người phụ trách công việc?
Còn người thực sự có thể quyết định hướng phát triển tương lai của tinh vực Thâm Hải lại là thiếu niên trẻ tuổi kia?
Vậy cái chức tộc trưởng này rốt cuộc là làm hay không làm?
Ừm… e là ngay cả chính Cá voi xanh cũng không nói rõ được.
Tộc trưởng trở thành người làm công, tâm trạng quan hành chính nhất thời phức tạp.
Bởi vì cứ như vậy, khoảng cách đến ngày hắn lên nắm quyền dường như càng xa vời hơn.
Đại quân tộc Hải Yêu vẫn đang ở tiền tuyến Liên Bang, nhưng bất kể là Cá voi xanh hay Lê Nguyên Thanh đều không để tâm.
Có lẽ nếu đổi lại là chủng tộc khác, ‘thống soái’ biến mất thì sẽ như rắn mất đầu, lòng quân tự loạn.
Nhưng tộc Hải Yêu lại cố tình là một ngoại lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=45]
Điều họ thích nhất chính là cướp lấy gen của người bề trên, sau đó dung hợp vào bản thân rồi tự mình làm lão đại.
Tuy hiện tại bất kể là gen của Cá voi xanh hay gen của Lê Nguyên Thanh thì đều chưa có ai lấy được, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc họ tự làm lão đại.
Lê Nguyên Thanh đi rồi liền có một lão đại khác tiếp quản vị trí thống soái.
Mà người này lại vừa hay là tâm phúc mà Cá voi xanh cài vào. Vì thế Cá voi xanh liền điều khiển từ xa, cùng Đế quốc dẫm nát Liên Bang.
Vốn dĩ sau khi xử lý xong Liên Bang, Cá voi xanh định đâm sau lưng Đế quốc một nhát.
Sau khi bị Minh Lạc từ chối thẳng thừng, Cá voi xanh cảm thấy vẫn chưa trút giận đủ, lại tiếp tục cho tâm phúc đuổi theo đánh Liên Bang.
Liên Bang lại thua thêm một trận, dân chúng thi nhau kháng nghị sự vô dụng của chính phủ Liên Bang. Tổng thống Liên Bang rơi vào đường cùng, cuối cùng cũng đồng ý hiệp ước vô lý của tộc Hải Yêu, cống nạp kỹ thuật dung hợp máy móc của bản thân.
Đương nhiên, về việc đó có phải là kỹ thuật thật sự hay không thì không ai biết, phải để tộc Hải Yêu tự mình thử nghiệm mới biết được.
Tuy nhiên những chuyện này Lê Nguyên Thanh đều mặc kệ.
Trong lúc Cá voi xanh đang chăm chỉ làm tộc trưởng, hắn đã đưa Minh Lạc đi du ngoạn khắp tinh vực Thâm Hải.
Họ đã xem cá voi cổ đại trong truyền thuyết, xem núi lửa đang phun trào dưới đáy biển, còn đi đến rãnh biển bí ẩn nhất, lặn xuống gần 15.000 mét mà này vẫn chưa thấy đáy rãnh biển.
Minh Lạc đột nhiên nảy ra ý nghĩ: “Có phải tộc nhân trước kia của cha anh đang trốn ở đây không?”
Lê Nguyên Thanh nói: “Không biết.”
“Vậy anh đã từng đến nơi này chưa?”
“Đã từng đến, lần trước cũng lặn xuống đến độ sâu này.”
“Phía dưới còn sâu bao nhiêu nữa anh cũng không biết sao.”
“Đúng vậy.”
Khi lặn xuống đến 16.000 mét, Minh Lạc liền cảm thấy hơi khó chịu.
Dù sao cậu cũng là một con người bình thường, hoàn toàn dựa vào Lê Nguyên Thanh bên cạnh dùng năng lực của bản thân để giúp cậu đi lại tự do dưới đáy biển sâu.
Nhưng Minh Lạc có dự cảm, càng đi xuống, cơ thể của cậu sẽ càng khó chịu. Mà hiện tại họ còn chưa biết phía dưới còn sâu bao nhiêu.
Minh Lạc hỏi Lê Nguyên Thanh: “Anh có cảm giác gì không?”
Lê Nguyên Thanh lắc đầu: “Không.”
Thực ra không cần Minh Lạc nói, hắn cũng không muốn tiếp tục thám hiểm xuống dưới nữa.
Trong vũ trụ có quá nhiều điều chưa biết.
Khu vực này là nơi hắn cũng chưa từng đặt chân đến, cho nên hắn cũng lo lắng sẽ gặp nguy hiểm.
“Chúng ta lên đi.” Lê Nguyên Thanh nắm lấy tay cậu, bắt đầu bơi lên trên.
Họ lặn xuống hơn 4 giờ. Tuy nói suốt chặng đường đều có Lê Nguyên Thanh dẫn dắt, nhưng năng lực cảm ứng của Minh Lạc vẫn luôn được khuếch tán, dò xét xem xung quanh có sinh vật hay vật gì khác không.
Hơn 4 giờ trôi qua, tinh thần có hơi mệt mỏi.
Cậu gác đầu lên vai đối phương, nói: “Bơi không nổi nữa, anh đưa tôi lên đi.”
Lê Nguyên Thanh ngẩn người, theo bản năng nói: “Tôi đang đưa cậu lên mà.”
Hắn đã nắm tay Minh Lạc rất chặt.
Minh Lạc cọ cọ vai hắn, suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy anh ôm tôi đi.”
Lê Nguyên Thanh do dự một lát, dường như nhận ra Minh Lạc thực sự không muốn cử động, liền từ từ ôm người vào lòng.
Người chủ động đề nghị muốn được ôm là Minh Lạc. Nhưng khi Lê Nguyên Thanh thật sự ôm lấy cậu, Minh Lạc lại đột nhiên cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Cậu làm Tư Tế thế này… có phải là quá nhõng nhẽo rồi không?
Thế là Minh Lạc càng không tự nhiên hơn.
Đặc biệt tư thế này có thể khiến Lê Nguyên Thanh nhìn rõ mặt cậu, làm cậu cảm thấy xấu hổ.
Sau đó đầu óc Minh Lạc xoay chuyển, liền đổi sang một tư thế khác.
Cậu dùng tay ôm cổ Lê Nguyên Thanh, cằm gác lên vai đối phương, mặt nhìn về phía sau lưng hắn.
Như vậy cuối cùng cũng có thể khiến Lê Nguyên Thanh không nhìn thấy mặt mình!
Nhưng tư thế này có hơi bất tiện, cậu cần dùng rất nhiều sức để ôm cổ đối phương thì mới không bị tụt xuống.
Vốn dĩ cậu đã thấy mệt nên mới không muốn tự bơi. Không ngờ đổi tư thế lại tốn sức hơn.
Ôm một lúc, cơ thể Minh Lạc liền tụt xuống từng chút một.
Cậu cọ lên trên, một lúc sau lại từ từ trượt xuống.
Tư Tế đại nhân hơi tức giận, đang định đổi tư thế mới thì đột nhiên cảm thấy mặt sau đùi và mông hơi nóng lên. Một cánh tay rắn chắc hữu lực đỡ lấy mông cậu, xốc cậu lên trên một chút.
Minh Lạc: “…”
Đột nhiên càng cảm thấy không tự nhiên hơn là sao chứ!
Minh Lạc không dám động đậy.
Lê Nguyên Thanh cũng không buông tay, mà giống như bế trẻ con, còn để hai chân Minh Lạc kẹp vào eo mình, một tay nâng mông cậu, một tay ôm lấy lưng cậu bơi lên trên.
Rãnh biển tối đen như mực, không có ánh sáng, cũng không có âm thanh nào khác.
Nước biển lạnh lẽo giờ phút này lại giống như có độ ấm, khiến Minh Lạc cảm thấy mặt nóng ran.
Hai người không ai nói gì, nhưng Minh Lạc cứ cảm thấy… hơi xấu hổ, cậu cứng đờ không dám nhúc nhích.
Cũng không biết im lặng bao lâu, dường như thời gian không dài, nhưng lại như đã trôi qua rất lâu.
Tóm lại Minh Lạc cảm thấy chân tay hơi tê tê.
Cậu lén lút dịch mông một cái, định làm dịu đôi chân đang hơi tê mỏi.
Cậu vừa cử động, Lê Nguyên Thanh liền cảm nhận được, thấp giọng hỏi: “Không thoải mái sao?”
Minh Lạc: “…Anh ôm hơi chặt.”
Lần này đến lượt Lê Nguyên Thanh không nói gì.
Lê Nguyên Thanh lặng lẽ nới lỏng tay một chút, để nửa thân dưới của Minh Lạc có không gian cử động nhiều hơn.
Sau khi ra khỏi rãnh biển, hai người vẫn không ai nói gì, tư thế cũng không thay đổi, im lặng nổi lên trên như cũ.
Càng đến gần bờ biển, ánh sáng dưới đáy biển cũng ngày càng mạnh hơn.
Lê Nguyên Thanh thấp giọng nói: “Nhắm mắt lại, thích ứng với ánh sáng trước đã.”
Minh Lạc nghe vậy liền nhắm mắt lại.
Mãi cho đến khi lên trên bờ, ánh nắng mặt trời chiếu thẳng lên người, Minh Lạc vẫn có thể cảm nhận được cảm giác chói mắt khó chịu.
Họ ở rãnh biển quá lâu, đột ngột gặp ánh sáng mạnh như vậy quả thực khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.
Vì vậy Minh Lạc cũng không vội mở mắt, định thích ứng thêm một lát nữa.
Khi lên bờ, Lê Nguyên Thanh liền buông người trong lòng ra, để cậu tự đứng trên bãi cát.
Lúc này thấy Minh Lạc vẫn đang ngoan ngoãn nhắm mắt, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn dưới ánh mặt trời giống như viên ngọc trong suốt sáng long lanh, khiến người ta không thể dời mắt.
Mà hoàng tử đẹp như ngọc còn đang nhắm mắt, như thể đang chờ một kỵ sĩ có thể dùng nụ hôn hôn đánh thức cậu.
Như bị mê hoặc, Lê Nguyên Thanh không tự chủ được cúi người về phía trước, nhưng lại dừng lại ngay khi sắp chạm vào thiếu niên.
Trong mắt hắn xẹt qua một tia ảo não, Lê Nguyên Thanh đang định lùi lại thì thấy Minh Lạc đột nhiên mở mắt, bốn mắt nhìn nhau.
Đầu tiên Minh Lạc giật mình.
Lúc nhắm mắt, cậu cảm nhận được có một hơi thở đang đến gần.
Cậu cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho là Lê Nguyên Thanh đang kiểm tra tình trạng cơ thể của mình.
Cậu ước lượng thời gian, cảm thấy chắc là mắt đã thích ứng được với ánh sáng mạnh như vậy rồi mới mở mắt ra. Không ngờ vừa mở mắt ra liền đối mặt với Lê Nguyên Thanh ở khoảng cách gần như vậy.
Trong mắt cậu có hơi bất ngờ, lại có chút không được tự nhiên.
Đôi mắt xanh thẳm như biển cả của đối phương in rõ khuôn mặt cậu. Ngoài cậu ra, không còn ai khác.
Giống như trong thế giới của hắn chỉ có một mình cậu.
Nhận thức này như chạm vào một dây thần kinh nào đó dưới đáy lòng Minh Lạc. Trong chốc lát cậu cũng không cử động, thậm chí không lùi về sau, mà tiếp tục nhìn hắn.
Hành động như ngầm đồng ý này khiến trong lòng Lê Nguyên Thanh dâng lên vài phần khô nóng.
Lạc Lạc có ý gì?
Cậu ấy có biết mình muốn làm gì không?
Lê Nguyên Thanh thử ghé sát về phía trước một chút.
Ngay khi hắn sắp chạm vào mặt Minh Lạc, quang não của Lê Nguyên Thanh đột nhiên vang lên.
Lê Nguyên Thanh: “…”
Lê Nguyên Thanh cúi đầu nhìn, là Văn Dực Lâm gọi đến.
Vì Văn Dực Lâm còn ở tiền tuyến, Lê Nguyên Thanh lo lắng có việc gấp gì đó, đành phải lặng lẽ nghe máy.
Khi hắn nghe máy, Minh Lạc dường như cũng đã hoàn hồn, mặt hơi nóng lên.
Lê Nguyên Thanh không bật chế độ riêng tư nên Minh Lạc cũng nghe thấy giọng nói của hắn.
Vừa kết nối, Văn Dực Lâm liền vội vàng nói: “Người anh em! Lão tổ tông có đó không? Việc gấp đây!”
Minh Lạc trực tiếp lên tiếng: “Tôi đây, sao vậy?”
Văn Dực Lâm thở phào nhẹ nhõm: “Cha hỏi tôi tình hình của ngài. Tôi biết thân phận của Nguyên Thanh bị lộ sẽ không tốt cho nhà họ Tống nên không nói chuyện của anh ấy, chỉ nói ngài bị Cá voi xanh đưa đến tộc Hải Yêu, sau đó quang não của ngài không liên lạc được. Cha rất lo lắng, ông ấy tưởng Cá voi xanh đã làm gì ngài rồi.”
Minh Lạc nói: “Thiết bị đầu cuối của tôi vẫn chưa kết nối được với mạng của tinh vực Thâm Hải, internet ở bên này hình như không giống với Đế quốc.”
Văn Dực Lâm: “Chả trách…”
Minh Lạc nói: “Anh nói với Đại Văn một tiếng là tôi không sao.”
Văn Dực Lâm thở dài, nói: “Phải đích thân ngài nói với ông ấy mới được, ngài biết hiện tại ông ấy đang ở đâu không?”
Minh Lạc khó hiểu: “Ở đâu?”
Văn Dực Lâm bất đắc dĩ nói: “Chẳng phải là do mãi không liên lạc được với ngài sao. Ông ấy thật sự tưởng ngài xảy ra chuyện gì rồi, mẹ cũng rất lo lắng cho ngài, cho nên cha đã triệu tập quân đoàn đệ nhị và quân đoàn đệ tam, chuẩn bị đi đánh tộc Hải Yêu. Mẹ còn nói, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
Minh Lạc: “…?”
Văn Dực Lâm nói thêm vài câu rồi cúp máy, bảo Minh Lạc mau chóng liên lạc với Tạ Văn.
Không ngờ, bên này vừa mới ngắt kết nối thì Tạ Văn đã gọi đến.
Tạ Văn đi thẳng vào vấn đề: “Nguyên Thanh, cậu vẫn đang ở tộc Hải Yêu chứ?”
Lê Nguyên Thanh: “…Đúng vậy.”
Tạ Văn nói: “A Lâm nói trong khoảng thời gian này cậu vẫn luôn tìm hiểu tin tức ở tộc Hải Yêu. Cậu hiểu biết bao nhiêu về tộc Hải Yêu? Thực lực của tộc trưởng mới thế nào? Tôi phái một tiểu đội tinh anh đến hỗ trợ cậu trước. Cậu nắm chắc bao nhiêu phần trăm cứu được Tư Tế ra?”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Tạ Văn nói: “Thôi, quá mạo hiểm. Đại quân Đế quốc mấy ngày nữa sẽ đến tộc Hải Yêu, cậu trở về thống lĩnh hai quân đoàn đi.”
Vẻ mặt Tạ Văn lạnh lẽo: “Bất kể là Cá voi xanh hay vị tộc trưởng mới kia, nếu Tư Tế thật sự xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ…”
Lê Nguyên Thanh: “Bệ hạ.”
Lê Nguyên Thanh ngắt lời ông, kéo Minh Lạc vào khung hình video: “Lạc Lạc đang ở đây.”
Tạ Văn sững sờ: “?”
Lê Nguyên Thanh lại nói: “Còn nữa, tộc trưởng mới là tôi.”
Tạ Văn: “???”
***
Lời tác giả:
Tạ Văn: Tôi chỉ coi cậu là người ẩn nấp ở tộc Hải Yêu để thu thập tình báo của địch thôi, thế mà cậu còn lên làm lão đại của kẻ địch luôn à?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận