Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 46

Ngày cập nhật : 2026-05-23 10:13:30

# Tộc Hải Yêu và Đế quốc gia hạn hiệp ước đình chiến thêm 300 năm!

# Tộc Hải Yêu và Đế quốc chính thức kết thành đồng minh!

Hot search của toàn vũ trụ bùng nổ trong ngày hôm nay!

Tộc Hải Yêu thế mà lại gia hạn hiệp ước đình chiến với Đế quốc! Còn là 300 năm?!

Chuyện này rốt cuộc là sao?!

"Giả quá giả quá! Tộc Hải Yêu định hạ thấp sự phòng bị của chúng ta, để nhân lúc chúng ta không chú ý thì đánh lén sao?"

"Đúng vậy, 300 năm! Sao có thể chứ? Trước đây đình chiến 50 năm mà họ còn luôn giở trò."

"Mọi người đừng quên! Hiện tại tộc trưởng của tộc Hải Yêu là tộc trưởng mới! Không phải Cá voi xanh! Biết đâu tộc trưởng mới là người yêu hòa bình thì sao?"

"Cái quỷ gì?! Tộc Hải Yêu mà lại có người yêu hòa bình? Điều này còn khó tin hơn cả việc Liên Bang tự xưng là đệ nhất vũ trụ!"

Cư dân mạng của Đế quốc bàn tán sôi nổi, không một ai tin đây là sự thật.

Đặc biệt là tin tức tiếp theo, tộc Hải Yêu và Đế quốc chính thức kết thành đồng minh?!

Điều này cũng quá dối trá rồi!

Đế quốc kết minh với ai thì cũng không thể nào kết minh với tộc Hải Yêu được!

Còn có cư dân mạng chỉ trích các tài khoản marketing trên Tinh Võng hiện tại đúng là tin gì cũng dám bịa. Cho dù là vì câu view thì cũng phải bịa cho giống thật một chút chứ!

Kết quả rất nhanh đã có tin tức truyền đến, ở tiền tuyến Liên Bang, tộc Hải Yêu và Đế quốc thế mà lại đang cùng nhau đối phó với Liên Bang!

Cư dân mạng Tinh Võng: ???

Liên thủ đối phó Liên Bang?

Không ít cư dân mạng lập tức vượt tường lửa sang Liên Bang để xem xét, phát hiện chuyện này lại là sự thật!

Chuyện này đến giờ vẫn còn đang nằm trên hot search của Liên Bang. Công dân Liên Bang đều đang phản đối sự bất tài của Tổng thống Liên Bang, rầm rộ biểu tình kìa!

Người dân Đế quốc choáng váng!

Đế quốc thế mà lại thật sự liên thủ với tộc Hải Yêu để đối phó với Liên Bang!

Hai tinh vực ít có khả năng liên minh nhất lại thực sự liên minh!

Phải biết, tộc Hải Yêu và Đế quốc là hai quốc gia thù địch, tranh chấp giữa họ đã kéo dài cả trăm năm!

Nhưng dù họ có không tin thì sự thật vẫn rành rành trước mắt.

Hiện tại hiệp ước đình chiến cũng đã được gia hạn thêm 300 năm. Điều này có nghĩa là trong vòng 300 năm tới, tộc Hải Yêu và Đế quốc sẽ không xảy ra chiến tranh nữa.

Đối với Đế quốc mà nói, đây thực ra là một tin tốt.

Nếu có thể thì ai muốn đánh trận chứ! Hòa bình tất nhiên là tốt nhất!

Đương nhiên, dựa vào những hành động trước đây của tộc Hải Yêu, nói không chừng 300 năm này cũng chỉ là làm màu. Chưa đến 50 năm thì họ đã tự ý xé bỏ hiệp ước cũng nên.

Tộc Hải Yêu cũng không phải là chưa từng làm chuyện này.

Nhưng ít nhất bề ngoài thì cũng có thể duy trì hòa bình giả tạo được vài chục năm chứ nhỉ?

Quan trọng nhất là họ còn cùng nhau đánh Liên Bang!

Chỉ dựa vào điểm này, họ cũng sẵn sàng tin tưởng tộc Hải Yêu một chút.

Ừm, cũng chỉ một chút thôi.

Ngược lại tộc Hải Yêu lại rất dễ chấp nhận. Họ vốn là chủng tộc thích đi khắp nơi dung hợp gen. Gen của Đế quốc cũng không phải là họ không có, liên minh thì liên minh thôi, biết đâu còn có thể dung hợp thêm được một ít… Ừm, chỉ hy vọng người Đế quốc đừng quá keo kiệt.

Tất cả mọi người đều cho rằng, nhân vật mấu chốt, quan trọng nhất khiến Đế quốc liên minh với tộc Hải Yêu chính là tộc trưởng mới nhậm chức của tộc Hải Yêu.

Sau khi hắn lên ngôi, quan hệ giữa tộc Hải Yêu và Đế quốc mới được cải thiện, sau đó tộc Hải Yêu mới chuyển mục tiêu sang Liên Bang, do đó mới có thể đứng cùng một chiến tuyến với Đế quốc.

Chuyện này nếu đổi lại là Cá voi xanh trước đây thì sẽ không làm như vậy.

Vì thế khi Cá voi xanh tham gia hội nghị ký kết hiệp ước đình chiến, mọi người nhìn thấy hắn thì đều sững sờ.

“Không phải nói tộc Hải Yêu hiện tại do tộc trưởng mới chủ trì đại cục sao? Sao Cá voi xanh vẫn còn ở đó?”

“Khoan đã! Các người nghe xem, Cá voi xanh vẫn là tộc trưởng của tộc Hải Yêu à! Nói cách khác hắn chưa từ nhiệm! Vậy tộc trưởng mới rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

“Kỳ lạ! Quá kỳ lạ! Đây cũng không giống phong cách của Cá voi xanh! Livestream lễ đăng cơ rầm rộ của tinh vực Thâm Hải trước đó hiện tại vẫn còn treo trên hot search đấy. Với tính cách của Cá voi xanh, chuyện này có thể nhịn được sao?”

Cá voi xanh đương nhiên không thể nhịn được!

Nhưng Lê Nguyên Thanh, người đề xuất hiệp ước đình chiến, không thể xuất hiện trước công chúng, dẫn đến việc người đến ký kết hiệp ước lại biến thành hắn.

Hắn đương nhiên cũng không muốn, nhưng không đến không được mà?

Mặc kệ người dân toàn vũ trụ cảm thấy kỳ lạ thế nào, dưới sự chứng kiến của toàn thể mọi người, Cá voi xanh đã ký kết hiệp ước đình chiến 300 năm với Tạ Văn, nhưng mặt hắn đen sì suốt cả buổi.

Ngược lại Tạ Văn tuy mặt mày tươi cười, nhưng trong mắt lại mang theo một tia phức tạp, cùng với… kỳ quái.

Là người lãnh đạo đại diện cho hai tinh vực lớn, hai bên đều không thể xuất hiện ở cùng một chỗ. Vì vậy hội nghị lần này được tiến hành đồng bộ trên mạng thực tế ảo.

Tham gia hội nghị lần này không chỉ có lãnh đạo cấp cao của Đế quốc và tộc Hải Yêu, mà còn có một số tổ chức liên chính phủ của Liên minh tinh tế, cùng với đại diện của Tòa án tinh tế,....

Ký kết xong hiệp ước, một vị thẩm phán tinh tế từng có vài lần duyên phận với Cá voi xanh không nhịn được hỏi: “Nghe nói tộc Hải Yêu đã bầu ra tộc trưởng mới, vị tộc trưởng mới đó là…?”

Lời còn chưa nói hết, Cá voi xanh đã liếc mắt nhìn sang, ánh mắt lạnh lẽo mang theo sát ý nồng đậm, như thể nếu ông ta còn dám nhắc đến ba chữ "tộc trưởng mới" thì hắn sẽ không tha cho ông ta.

Thẩm phán tinh tế không chút nghi ngờ việc Cá voi xanh sẽ thật sự làm như vậy.

Tại sao ông ta lại có vài lần duyên phận với Cá voi xanh? Chẳng phải là vì Cá voi xanh thường xuyên lật lọng, bị kiện lên Tòa án tinh tế sao?

Ban đầu Cá voi xanh còn tham gia, vì vậy hai người có vài lần gặp mặt.

Sau đó Cá voi xanh căn bản không thèm để ý đến ông ta, hoàn toàn không coi Tòa án tinh tế ra gì. Nếu hắn muốn giết ông ta thì đó là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

Thẩm phán tinh tế lặng lẽ nuốt những lời định nói vào trong bụng.

Sau khi ký kết hiệp ước xong còn có buổi họp báo. Người lãnh đạo của các tinh vực sẽ phát biểu về những vấn đề liên quan đến hiệp ước đình chiến lần này.

Trong buổi họp báo, Cá voi xanh vẫn giữ thái độ trước đó đối với chuyện tộc trưởng mới của tộc Hải Yêu -- không nghe, không để ý, không trả lời.

Ngược lại là bên phía Tạ Văn, người dân tinh tế phát hiện ra một chuyện không bình thường.

Trước mặt người khác, Tạ Văn luôn giữ vẻ bình tĩnh, ung dung. Đối mặt với câu hỏi của phóng viên các chủng tộc khác, ông trước sau vẫn thong thả, khí thế mười phần.

Tạ Văn: “Về tộc trưởng mới, tôi chỉ có thể nói, ngài ấy cũng giống như tộc trưởng Cá voi xanh, là một vị tộc trưởng vô cùng ưu tú, hơn nữa năng lực vô cùng xuất sắc.”

Tạ Văn: “Đúng vậy, việc Đế quốc gia hạn hiệp ước đình chiến với tộc Hải Yêu cũng là do vị tộc trưởng mới này đề xuất. Chúng tôi đều tràn đầy tin tưởng vào sự hợp tác của hai bên trong tương lai. Đúng, tiếp theo chúng tôi quả thực sẽ còn rất nhiều lần hợp tác khác, còn về việc hợp tác gì thì tạm thời không thể tiết lộ.”

Tạ Văn: “Về việc ai mới là người lãnh đạo thực sự của tộc Hải Yêu hiện tại, tôi tin rằng các bạn sẽ tìm được câu trả lời từ tộc trưởng Cá voi xanh, xin cảm ơn.”

Một hồi phát biểu này nhìn như là phát ngôn chính thức của chính phủ, nhưng thứ người dân tinh tế không thiếu nhất lại là trí tưởng tượng.

Nghe lời của bệ hạ Đế quốc xem: Ai là người lãnh đạo thực sự của tộc Hải Yêu, có thể tìm được câu trả lời từ tộc trưởng Cá voi xanh…

Câu trả lời này chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?

Sau khi Cá voi xanh lên nắm quyền, hắn chưa bao giờ muốn liên minh với Đế quốc.

Đây là chính sách mới có sau khi tộc trưởng mới nhậm chức.

Thế nhưng Cá voi xanh lại buộc phải tuân theo chính sách này. Quyền lên tiếng thực sự nằm trong tay ai, chuyện này chẳng phải rất rõ ràng sao?!

Trong phút chốc, tộc trưởng mới của tộc Hải Yêu trở nên càng thêm bí ẩn, cũng càng thêm khó lường.

Mọi người đều đang đoán, tộc trưởng mới rốt cuộc là ai? Một kẻ điên như Cá voi xanh mà cũng phải nghe lời hắn, thực lực của hắn rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Những lời Tạ Văn nói, Cá voi xanh đương nhiên cũng nghe thấy.

Nói trong lòng không khó chịu là không thể nào. Nhưng nghĩ lại, với mối quan hệ thân thiết giữa Tư Tế nhỏ và Lê Nguyên Thanh, chỉ cần Lê Nguyên Thanh không trở về Đế quốc thì chẳng phải Tư Tế nhỏ sẽ luôn ở lại tinh vực Thâm Hải sao?

Nếu Tư Tế nhỏ bằng lòng ở lại, hắn làm phó lãnh đạo thì đã sao?

Nói cho cùng người cầm quyền thực sự cũng không phải là Lê Nguyên Thanh mà.

Vì vậy, đối với lời nói ẩn ý châm chọc của Tạ Văn, Cá voi xanh chỉ cười lạnh một tiếng, âm dương quái khí nói: “Thì sao chứ? Tộc trưởng mới chẳng phải cũng phải nghe lời Tư Tế nhỏ sao.”

Mà Tư Tế nhỏ hiện tại đang ở tinh vực Thâm Hải của bọn họ, có bản lĩnh thì các ngươi đến cướp lại đi!

Mặt Tạ Văn trầm xuống, trong lòng cũng khó chịu.

Đúng vậy, tiểu thiếu gia vẫn còn ở tinh vực Thâm Hải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=46]

Hơn nữa nhìn thái độ của tiểu thiếu gia khi liên lạc trước đó, thì dường như tiểu thiếu gia còn rất thích tinh vực Thâm Hải.

Người lãnh đạo của hai tinh vực lớn, ai cũng có vẻ mặt đen thui, như hận không thể ngay lập tức dẫn quân đánh đến tận hang ổ của đối phương.

Điều này khiến cho phóng viên của các chủng tộc và cư dân mạng trong phòng livestream thực tế ảo đều ngơ ngác.

“Nhìn hai người họ như sắp đánh nhau đến nơi rồi kìa… Vừa nãy thật sự đã ký hiệp ước đình chiến sao?”

“Mẹ kiếp! Thật sự lo họ sẽ đánh nhau quá! Thế này mà vẫn có thể liên minh sao?”

“Vừa nãy Cá voi xanh nói gì vậy? Bệ hạ của chúng ta nghe xong mặt đen thui luôn! Cá voi xanh không phải là nói ngày mai sẽ đánh tới chứ?”

“Chắc là không thể nào đâu…”

Tạ Văn và Cá voi xanh đương nhiên không thể đánh nhau. Họ đều biết Tư Tế hiện tại cũng đang xem livestream, lúc này ai động thủ trước thì người đó chính là kẻ ngốc!

Họp báo kết thúc, Tạ Văn offline.

Tạ Vi cũng đang xem livestream, tất nhiên cũng nhìn thấy quá trình thay đổi sắc mặt của Tạ Văn, liền hỏi ông: “Cá voi xanh nói gì vậy?”

Tạ Văn không vui: “Cũng chưa nói gì, anh chỉ lo lắng tiểu thiếu gia không chịu trở về.”

Tạ Vi tiếp lời Tạ Văn: “Em cảm thấy để lão tổ tông ở lại tinh vực Thâm Hải một mình quả thực không phải là chuyện khiến người ta yên tâm. Em vẫn giữ ý kiến trước đó, chúng ta nên đi đón lão tổ tông trở về.”

Tạ Văn nói: “Chắc không đến mức xảy ra vấn đề an toàn gì, Cá voi xanh chắc sẽ không làm hại cậu ấy. Hơn nữa bên cạnh tiểu thiếu gia còn có Lê Nguyên Thanh. Trước đó không phải anh đã nói với em rồi sao, Lê Nguyên Thanh hiện tại là tộc trưởng mới của tộc Hải Yêu.”

Tạ Vi sửng sốt, sau đó lại nói: “Đúng vậy, mấy hôm trước anh đã nói với em rồi. Gần đây không biết sao nữa, em thường xuyên quên rất nhiều chuyện.”

Bà bất đắc dĩ cười cười: “Có lẽ là già thật rồi.”

Tạ Văn ôm lấy vợ: “Sao lại già chứ? Em xinh đẹp trẻ trung như vậy, không tin em cứ hỏi con trai xem. Hai người đi ra ngoài, người không biết đều nói cả hai là chị em đấy.”

Tạ Vi bật cười: “Chỉ có anh là khéo miệng.”

Cười xong, ánh mắt bà khẽ thay đổi, không hiểu sao lại kéo chủ đề vừa rồi trở lại: “Em vẫn cảm thấy nên đi đón lão tổ tông về, để ngài ấy ở lại tinh vực Thâm Hải, em không yên tâm.”

Tạ Văn: “Nếu lão tổ tông thật sự không muốn về thì sao?”

Tạ Vi: “Hay là chúng ta đích thân đi tìm ngài ấy đi.”

Nghe vậy, Tạ Văn không tự chủ được mà nhíu mày, “Em nói là, chúng ta đến tinh vực Thâm Hải đón lão tổ tông về?”

Tạ Vi gật đầu: “Đúng vậy, như vậy em cũng yên tâm hơn một chút.”

Tạ Văn lại không nói gì.

Trong lòng ông đột nhiên nảy lên một cảm giác kỳ lạ.

Cảm giác này đến từ thái độ của Tạ Vi đối với Minh Lạc.

Tuy rằng ông và Văn Dực Lâm thường xuyên nhắc đến chuyện liên quan đến Minh Lạc trước mặt Tạ Vi. Khi Tạ Vi còn đang du lịch vũ trụ, chuyện liên quan đến Minh Lạc về cơ bản cũng đều là do Tạ Văn kể với vợ.

Nhưng bất kể ông nhắc đến bao nhiêu lần, Tạ Vi và Minh Lạc cũng chỉ gặp nhau một lần, đó là ngày Tạ Vi vừa trở về.

Không nói đến chuyện gặp mặt vội vàng, đối với một người chỉ mới gặp một lần, tại sao nàng lại quan tâm như vậy?

Đây cũng không phải là Tạ Văn đang ghen, mà là thật sự cảm thấy rất kỳ lạ.

Nói là lo lắng cho lão tổ tông thay ông thì lại không hợp lý lắm. Bởi vì lấy chính Tạ Văn mà nói, sau khi biết được thân phận mới của Lê Nguyên Thanh, Tạ Văn liền không còn lo lắng như vậy nữa.

Ông không biết Lê Nguyên Thanh làm thế nào để lên làm tộc trưởng mới của tộc Hải Yêu. Nhưng nếu hắn đã làm được thì chứng tỏ hắn có thực lực khiến Cá voi xanh cũng thể không làm gì được.

Có hắn ở bên cạnh tiểu thiếu gia, ít nhất không có gì đáng lo về tính an toàn.

Nhưng Tạ Vi lại còn lo lắng hơn cả ông. Trong khoảng thời gian này, câu nói bà nói nhiều nhất chính là đi đón Minh Lạc trở về.

Trước đây ông cũng không cảm thấy có vấn đề gì, rốt cuộc ông cũng rất lo lắng. Nhưng đặt vào thời điểm hiện tại, Tạ Văn liền phát hiện ra một chút không bình thường.

Trong đầu đột nhiên nhớ lại ngày Minh Lạc và Tạ Vi gặp nhau, tiểu thiếu gia đã nói… nghi ngờ Tạ Vi không phải là người tốt.

Trong khoảnh khắc vừa nhớ tới câu nói này, máu khắp toàn thân Tạ Văn hơi đông cứng lại.

Trước đây ông hoàn toàn không tin câu nói này, nhưng cũng không phải là không tin Minh Lạc, mà là cảm thấy năng lực cảm ứng của Minh Lạc có vấn đề, có lẽ là do huyết mạch đồ đằng không đủ.

Nhưng hiện tại…

Dường như nhận ra sự khác thường của Tạ Văn, Tạ Vi nghi hoặc hỏi: “Anh sao vậy?”

Sự quan tâm của bà không giống giả bộ. Hai người quen biết nhau quá lâu, thời gian yêu nhau cũng rất lâu, quá hiểu đối phương.

Ít nhất vào giờ phút này, Tạ Văn không cảm nhận được sự khác thường của Tạ Vi.

Vợ ông vẫn là người vợ đó, người vợ sẽ vô cùng quan tâm ông, sẽ chú ý đến những thay đổi nhỏ chỉ khi cẩn thận mới có thể phát hiện ra của ông.

Tạ Văn suy nghĩ cẩn thận. Ông phát hiện ra dường như chỉ khi nhắc đến Minh Lạc, Tạ Vi mới có một chút khác thường.

Tạ Văn giấu sự nghi ngờ vào trong lòng, trên mặt mang theo nụ cười nói: “Vậy lát nữa anh sẽ đi hỏi tiểu thiếu gia xem rốt cuộc ngài ấy có ý định gì. Nếu ngài ấy thật sự không muốn về, chúng ta sẽ đến tinh vực Thâm Hải tìm ngài ấy.”

Tạ Vi quả nhiên đồng ý, “Vậy anh mau đi hỏi đi.”

Tạ Văn: “Được.”

Tạ Văn cũng không gọi điện cho Minh Lạc trước mặt Hoàng hậu Tạ Vi, mà đi làm việc khác trước.

Sau khi xác định Tạ Vi không ở bên cạnh, ông mới liên lạc với Minh Lạc.

Minh Lạc quả nhiên đang xem livestream. Vừa bắt máy, cậu liền khen Tạ Văn: “Tôi thấy rồi, ông thật sự rất có khí thế, không hổ là hậu nhân của chiến sĩ Thú Vương!”

Phải biết, mỗi đời tộc trưởng của bộ lạc về cơ bản cũng đều được tuyển chọn từ trong các chiến sĩ Thú Vương.

Trong mắt Minh Lạc, Tạ Văn thật sự vô cùng vô cùng ưu tú! Đặt ở lục địa Hoang Nguyên thì tuyệt đối là một trong những tộc trưởng xuất sắc nhất!

Ông là một người lãnh đạo rất lợi hại!

Tạ Văn cười gượng, “Cảm ơn tiểu thiếu gia.”

Minh Lạc chú ý thấy ông không bình thường, hỏi ông: “Ông có tâm sự sao?”

Tạ Văn không giấu giếm. Ông nói cho Minh Lạc biết phát hiện của mình, đồng thời nói ra những điểm nghi ngờ của mình đối với Tạ Vi.

Tình cảm của Tạ Văn và Hoàng hậu Tạ Vi vẫn luôn rất tốt, tốt đến mức khi ông nghi ngờ vợ mình, trong lòng đều sẽ có một chút áy náy.

Nhưng ông cũng không phải là người trốn tránh hiện thực. Nếu phát hiện ra vấn đề thì giải quyết vấn đề là lựa chọn duy nhất của ông.

Nghe Tạ Văn nói xong, Minh Lạc nói: “Hai ngày nay tôi cũng đang định nói với ông chuyện này.”

Tinh thần Tạ Văn chấn động, giọng nói mang theo chút chua xót: “Ngài nói đi.”

Minh Lạc kể lại những nghiên cứu của bản thân ở tiền tuyến Liên Bang cho ông nghe.

Vốn dĩ cậu còn định sau khi trở về, việc đầu tiên cậu làm chính là “cảm ứng” lại tình trạng hình thái thiên phú của Hoàng hậu Tạ Vi. Không ngờ lại bị Cá voi xanh bắt cóc đến tinh vực Thâm Hải, việc này đành tạm gác lại.

Cậu không giấu giếm, kể hết những phát hiện của mình cho Tạ Văn nghe.

Về đặc điểm cụ thể của hình thái thiên phú thực vật, chính Tạ Văn là người nói cho Minh Lạc biết.

Vì vậy, Tạ Văn hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của “hạt giống” đối với hình thái thiên phú thực vật.

Nhưng hiện tại Minh Lạc lại nói với ông, “hạt giống” của Hoàng hậu có thể đã không còn nữa.

Cho dù cách một màn hình quang não, Minh Lạc cũng có thể nhìn thấy sắc mặt thay đổi đột ngột của Tạ Văn.

Tuy Minh Lạc nói cậu cũng không chắc chắn, vì là lần đầu tiên cảm ứng. Nhưng về phía Tạ Văn, thực ra về cơ bản ông đã xác định được chân tướng.

Ông quá hiểu vợ mình, cũng vì thế mà một chút khác thường của Tạ Vi mới khiến ông để tâm đến như vậy.

Tạ Văn im lặng rất lâu.

Trong chốc lát, ông suy nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng tất cả đều không có manh mối.

Vì thân phận là Hoàng đế của Đế quốc, ngày nào ông cũng bận rộn sự vụ, không có cách nào ở bên cạnh Tạ Vi.

Mà Tạ Vi lại là một người thích tự do. Bà bằng lòng ở lại bên cạnh ông, tất cả đều là nhờ vào tình yêu giữa hai người chống đỡ.

Vì vậy Tạ Văn tất nhiên sẽ không trói buộc bà. Khi bà muốn đi du lịch vũ trụ, Tạ Văn còn đích thân lên kế hoạch lộ trình cho bà, hận không thể để Văn Dực Lâm sớm trở thành một vị hoàng đế đủ tư cách, sau đó cùng vợ đi du lịch.

Trong khoảng thời gian Tạ Vi đi du lịch, ngoại trừ lúc đi đến những nơi lệch múi giờ rất nhiều, do độ trễ của internet và sự chênh lệch múi giờ, Tạ Vi thỉnh thoảng sẽ trả lời tin nhắn rất muộn, nhưng về cơ bản là chưa bao giờ mất liên lạc.

Nói cách khác, ông căn bản không biết Tạ Vi đã mất “hạt giống” từ lúc nào.

Minh Lạc chưa từng thấy biểu cảm như vậy của Tạ Văn, chỉ nhìn một cái liền thấy đau lòng.

Tư Tế đại nhân không nỡ, đau lòng cho chiến sĩ Thú Vương của mình. Vốn dĩ còn muốn nghỉ ngơi ở tinh vực Thâm Hải vài ngày, Minh Lạc vừa thấy Tạ Văn như vậy liền không chút nghĩ ngợi nói: “Bây giờ tôi sẽ trở về.”

Không làm rõ tình hình trên người Hoàng hậu Tạ Vi, e là Đại Văn sẽ không thể yên tâm.

Trong mắt Tạ Văn có hơi do dự, “Ngài vừa mới đến tinh vực Thâm Hải không lâu…”

Minh Lạc ngắt lời ông: “Chuyện của ông quan trọng hơn.”

Minh Lạc không cho ông cơ hội từ chối, nói: “Chờ tôi.”

Mãi cho đến khi cuộc gọi kết thúc, Tạ Văn vẫn còn chút xúc động.

Ông đột nhiên hiểu ra tại sao ở lục địa Hoang Nguyên, những chiến sĩ Thú Vương đó lại sẵn sàng hiến dâng mạng sống của bản thân vì Tư Tế.

Đó là bởi vì, Tư Tế đại nhân của họ cũng đối đãi với họ như vậy.

---

Minh Lạc làm việc rất dứt khoát.

Sau khi quyết định trở về Đế quốc, cậu liền nói quyết định của mình cho Lê Nguyên Thanh, còn bảo Cá voi xanh chuẩn bị phi thuyền.

Cá voi xanh: “Cái gì?”

Hắn vừa mới khoe khoang với Tạ Văn xong, nói Tư Tế nhỏ sẽ luôn ở lại tinh vực Thâm Hải của họ. Thế mà trước sau chưa đến nửa ngày Tư Tế nhỏ đã muốn trở về?

Minh Lạc nói với hắn: “Đại Văn hiện tại có chuyện rất quan trọng cần tôi giúp đỡ, tôi phải trở về. Nếu không Đại Văn chắc chắn sẽ ăn không ngon ngủ không yên.”

Cá voi xanh: “…”

Đệt!

Tên cẩu nam nhân này đang dùng khổ nhục kế sao?!

Sắc mặt Cá voi xanh thay đổi liên tục, trong lòng hận không thể băm vằm tên họ Văn đó thành tám mảnh.

Nhưng rất nhanh hắn đã hiểu ra, Tư Tế nhỏ dường như chỉ thích bộ dạng này.

Mẹ kiếp.

Chẳng phải là khổ nhục kế sao?

Tên họ Văn biết, chẳng lẽ hắn không biết sao?

Ai đáng thương hơn ai chưa biết đâu.

Cá voi xanh nheo mắt lại, cơ thể liền lập tức có phản ứng.

Cơ thể hắn đột nhiên lảo đảo vài bước, dường như đứng không vững, sau đó ho khan dữ dội.

“Khụ khụ khụ!”

Hắn ho rất mạnh, mặt cũng đỏ bừng lên, như thể muốn ho cả tim phổi ra ngoài.

Thảm trạng như vậy khiến Minh Lạc không khỏi nhìn thêm vài lần: “Anh bị sao vậy?”

Lời vừa mới hỏi ra khỏi miệng, liền thấy Cá voi xanh đột nhiên phun ra một ngụm máu.

Minh Lạc: “?”

Minh Lạc: “Anh không sao chứ?”

Cuối cùng Cá voi xanh cũng ngừng ho, lau vết máu bên môi, thảm đạm nói: “Không sao, thức hải tinh thần của tôi vốn dĩ vẫn luôn có vấn đề, trước đây vẫn luôn cố nhịn. Có lẽ là do gần đây bị thương nên vấn đề thức hải tinh thần cũng ngày càng nghiêm trọng.”

Nói đến đây, hắn dùng khóe mắt liếc nhìn Minh Lạc, thấy cậu chỉ khẽ nhíu mày. Cá voi xanh lạnh mặt, tiếp tục nói: “Cùng lắm thì chết thôi, dù sao sớm muộn gì cũng phải chết.”

Hắn sắp chết rồi, Tư Tế nhỏ chắc chắn sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?

Mọi người đều là hậu nhân của chiến sĩ Thú Vương, cậu không thể thiên vị đến mức độ này chứ?

Minh Lạc còn chưa nói gì thì đã nghe thấy giọng nói thản nhiên của Lê Nguyên Thanh: “Lâu như vậy còn chưa chết, có lẽ cũng không thiếu một hai ngày này. Tộc trưởng Cá voi xanh còn có thiên phú tái sinh, chắc là có thể cầm cự lâu hơn.”

Minh Lạc cũng nghĩ như vậy, vì thế an ủi Cá voi xanh: “Anh bảo trọng nhé.”

Cá voi xanh rõ ràng không biết giữa hậu duệ truyền thừa của chiến sĩ Thú Vương và chiến sĩ Thú Vương có khoảng cách rất lớn.

Hắn là hậu duệ truyền thừa, còn Tạ Văn là chiến sĩ Thú Vương đã nhận được sự truyền thừa.

Ai lạ ai quen còn cần phải nói sao?

Cá voi xanh: “…”

Phi thuyền cũng không cần Cá voi xanh chuẩn bị, Lê Nguyên Thanh đã chuẩn bị sẵn một chiếc phi thuyền lớn.

Thế nhưng khi họ sắp xuất phát, Tạ Văn lại mang đến một tin xấu.

“Còn nhớ chiếc tinh hạm viễn chinh mà chúng ta phái đi tộc Thú Nhân để thu mua thịt dị thú không?” Tạ Văn nói: “Sau khi đối phương không chịu bán thịt dị thú, tôi liền bảo đám Hùng Viễn đi thăm dò ý tứ của đối phương, kết quả…”

Tạ Văn trầm giọng nói: “Tộc Thú Nhân trực tiếp giữ lại tinh hạm viễn chinh của chúng ta.”

Nghe vậy, Minh Lạc đứng bật dậy: “Giữ lại tinh hạm của chúng ta? Vậy người trên tinh hạm đâu? Gấu nhỏ đâu?”

Tạ Văn không yên tâm giao việc này cho người khác, tinh hạm viễn chinh lần này là do Hùng Viễn dẫn người đi.

Tạ Văn nói: “Hùng Viễn cũng bị giữ lại. Hiện tại không liên lạc được nhưng định vị của máy truyền tin vẫn còn, chắc là người không bị gì.”

Minh Lạc nhíu mày: “Không bán thì không bán, tại sao tộc Thú Nhân lại còn muốn giữ lại tinh hạm và người của chúng ta?”

Tạ Văn nói: “Chúng tôi cũng muốn biết lý do, nhưng tộc Thú Nhân từ chối nói chuyện với chúng tôi. Tuy nhiên trước khi người của chúng ta bị giữ lại thì đã đi tìm hiểu tin tức ở các hành tinh xung quanh. Từ phía các hành tinh xung quanh tộc Thú Nhân biết được, nghe nói tộc Thú Nhân đột nhiên không bán thịt dị thú cho họ là vì Tư Tế của tộc Thú Nhân không cho phép họ bán.”

Minh Lạc: “Tư Tế??”

Lần này Minh Lạc thật sự có hơi kinh ngạc!

Tạ Văn: “Đúng vậy, tộc Thú Nhân dường như cũng có một Tư Tế.”

Minh Lạc suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm, không ngờ là thật, bên tộc Thú Nhân thế mà cũng có một Tư Tế!

Là Tư Tế sở hữu huyết mạch đồ đằng giống như cậu sao?

Tại sao trước đây chưa từng nghe nói qua?

Cẩn thận nghĩ lại, đám Lê Nguyên Thanh đều đã từng nói, tộc Thú Nhân rất bài ngoại, từ chối giao tiếp với bất kỳ người thuộc tinh vực khác.

Nếu trong tộc họ thật sự có Tư Tế mà người ngoài tinh vực không biết thì cũng không có gì kỳ lạ.

Minh Lạc: “Nếu họ cũng có một Tư Tế, vậy thì việc họ không bán thịt dị thú cũng là điều có thể tha thứ.”

Dù sao thì năng lượng của thịt dị thú là nguồn gốc sức mạnh của Tư Tế. Nhà họ cũng nuôi một Tư Tế, đương nhiên sẽ không muốn bán thức ăn ra ngoài.

Tạ Văn: “Nhưng trước khi tinh hạm của chúng ta đi, họ vẫn luôn bán cho các hành tinh xung quanh. Sau khi chúng ta đi họ mới ngừng bán, điểm này rất kỳ lạ.”

“Hơn nữa…” Tạ Văn liếc nhìn Minh Lạc, vẻ mặt có hơi do dự.

Minh Lạc nói: “Ông cứ nói thẳng.”

Tạ Văn nói: “Theo tôi được biết, tấm da thú mà ngài để lại năm đó được chia thành bảy mảnh, do bảy bộ lạc nắm giữ. Qua bao nhiêu năm như vậy, sách da thú chỉ còn lại bốn mảnh. Bên phía tộc Hải Yêu là bốn mảnh hợp nhất, Đế quốc có một mảnh, mà bên phía tộc Thú Nhân… cũng có một mảnh, còn một mảnh đến nay vẫn chưa rõ tung tích.”

Nói cách khác, tộc Thú Nhân rất có khả năng cũng là truyền thừa của một trong bảy bộ lạc của Minh Lạc lúc bấy giờ.

Giọng điệu Minh Lạc kiên định: “Nếu là bộ lạc của tôi thì trong cơ thể họ đều là sức mạnh đồ đằng của tôi, không thể cung phụng Tư Tế khác được.”

Tộc Thú Nhân đã có Tư Tế khác thì sẽ không phải là hậu duệ bộ lạc của cậu.

Nhưng chuyện này cũng nhanh chóng bị Cá voi xanh biết được.

Cá voi xanh không chút do dự nói: “Tấm da thú mà tộc Thú Nhân truyền thừa xuống quả thực là cùng một tấm với chúng ta. Tôi đã nghe ngóng rồi, đó cũng là do lão tổ tông của họ truyền lại.”

Chỉ là tộc Thú Nhân phức tạp hơn và cũng khó đối phó hơn Đế quốc một chút, cho nên Cá voi xanh mới đặt mục tiêu vào Đế quốc.

Về sự hiểu biết đối với sách da thú, Cá voi xanh tự nhận là số một thì không ai dám nhận là số hai.

Hắn từng điên cuồng muốn tìm hiểu về sách da thú, cũng đã nghe ngóng tung tích của sách da thú khắp nơi. Đối với mảnh nằm trong tay tộc Thú Nhân, tất nhiên là hắn biết rất rõ.

Bởi vậy dù rất ngứa mắt với Tạ Văn, lần này Cá voi xanh hiếm khi đứng cùng một chiến tuyến với Tạ Văn: “Nếu tộc Thú Nhân không trải qua diệt tộc thì tôi dám khẳng định, tộc Thú Nhân cũng là một trong bảy bộ lạc năm xưa.”

Sau cuộc đại di cư trên Trái Đất, phần lớn mọi người đều biết rõ những bộ lạc thực sự bị diệt vong.

Giống như tộc Hải Yêu đời trước, trong đó có một mảnh da thú chính là lấy được từ bộ lạc bị diệt vong kia. Bọn họ là chết vì thiên tai nhân họa. Trước khi chết vì không muốn sách da thú biến mất nên mới giao cho bộ lạc của tộc Hải Yêu đời trước.

Còn hai mảnh còn lại là do chính Cá voi xanh cướp được.

Nhưng nếu tộc Thú Nhân là một trong bảy bộ lạc thì tại sao lại có thể cung phụng Tư Tế khác?

Minh Lạc cũng đang suy nghĩ về vấn đề này. Thậm chí cậu còn đang nghĩ, có phải vì huyết mạch truyền thừa trải qua lịch sử gần vạn năm nay, nên đã bị pha loãng đến mức không còn tác dụng nữa. Cho nên sức mạnh của huyết mạch đồ đằng tất nhiên cũng không còn hiệu quả gì.

Vậy thì việc tộc Thú Nhân bắt đầu cung phụng Tư Tế khác dường như cũng có thể chấp nhận được?

Cá voi xanh cười lạnh một tiếng: “Mặc kệ bọn họ có phải hay không, thế mà ngay cả thịt dị thú cũng không bán cho cậu, còn dám giữ tinh hạm của cậu, thật sự coi rằng không có ai bên cạnh Tư Tế sao?!”

Tư Tế nhỏ muốn ăn chút thịt dị thú thì làm sao?!

Cậu gầy yếu như vậy, hắn còn sợ mình thổi một hơi là có thể thổi bay Minh Lạc!

Cho nên muốn ăn chút thịt dị thú thì làm sao??

Hắn hoàn toàn không phát hiện ra, bản thân hắn đã tự coi mình là người bên cạnh "Tư Tế".

Lê Nguyên Thanh lại đột nhiên hỏi: “Lạc Lạc, năng lực của tất cả các Tư Tế có phải đều tương tự như cậu không?”

Bình Luận

0 Thảo luận