Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 36 / 326  ·  11%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 36: Trèo tường vào
16/07/2026 11:59· 957 từ

Hôm nay Liễu Tương đã bị sẵn sàng, nàng gói ghém đĩa bánh ngọt, nghĩ Tạ Hành có tiếp tục nàng phơi nắng, nàng cũng sẽ đói, thế nhưng lại đợi một ngày nữa.

Những hạ nhân nấp trong tối nhìn thấy vẻ mặt nghiêm của Liễu Tương, trong nghĩ lần này nàng chắc là tức giận rồi, nhưng họ không Liễu Tương chỉ đang hối hôm nay lẽ ra nàng mang theo nhiều đồ ăn hơn.

Sau hai lần bị giáo ngày thứ ba Liễu Tương mang đủ đồ ăn cho ngày, một hộp đựng thức ăn ắp, cả món mặn lẫn món vô cùng phong phú.

Những người nấp trong bóng nhìn nàng khoanh chân ngồi trên đá lớn ở cổng ăn ngon lành, không có chút tức giận nào, vẻ mặt thật tả.

Tin tức nhanh chóng truyền tai Tạ Hành.

Tạ Hành tức đến bật "Nàng coi nơi này là cái Ngày mai không cho nàng mang đồ vào phủ!"

Nhưng ngày thứ tư Liễu căn bản không định mang đồ nữa.

Nàng thay một bộ trang gọn gàng, buộc tóc đuôi ngựa nghênh ngang bước vào vương phủ, không cần người gác dẫn đường, đã quen đường quen đến trước cổng vòm.

Tục ngữ nói "quá tam bận", ba ngày trôi qua, cơn của thế tử cục cũng nên tiêu tan bớt rồi

Tạ Hành nghe người dưới báo Liễu Tương đã vào phủ không để tâm, sau ăn sáng xong đi ngang qua sổ, phát hiện một con mèo không biết từ đâu chạy hắn bảo Trọng Vân đi chút thức ăn, còn mình tìm chiếc lông vũ trêu đùa, mèo chơi đến hứng khởi, chân màu hồng vỗ tay Tạ Hành, khiến khóe môi khẽ cong lên.

Dây cột tóc màu vàng biếng buộc một nửa mái tóc phần còn lại theo tác của hắn buông xõa trên lưng, thỉnh thoảng có vài sợi trên tay áo rộng màu và mu bàn tay trắng

Vẻ quý phái pha chút ngạo, ngay cả khi cười cũng cùng quyến rũ.

Liễu Tương lại một lần nhìn đến ngẩn người.

Thật không trách nàng say cho dù bây giờ tỉnh táo, không biết thân phận hắn, nàng nhất định cũng sẽ lên.

Tuy sẽ không đường đột lúc say rượu trực tiếp khóa làm phu quân, nhưng sẽ hỏi rõ họ tên quê để tiện bề cầu hôn.

Linh cảm trước đây của không sai, nàng thật sự gặp một người cực kỳ ý mình, nhưng đáng tiếc, người lại là Tạ Hành.

Tuy không thể cầu hôn, nhìn một chút chắc cũng không chứ nhỉ.

Liễu Tương cứ như vậy trên mái nhà co một chân tay chống cằm, chăm thưởng thức cảnh đẹp trước mắt.

Cho đến khi nàng phát Trọng Vân đã quay lại.

Với võ công của Trọng rất dễ dàng phát hiện ra

Tuy Liễu Tương bị sắc làm mê muội, nhưng vẫn biết phát hiện và chủ xuất hiện là rất khác nhau.

Vì vậy, trước khi Trọng đi qua hành lang, nàng huýt một tiếng, đợi Tạ ngẩng đầu nhìn lên, nàng cười rỡ tươi tắn: "Thế tử thật giận dai nha."

Một loạt động tác này nhìn liền mạch, nhưng thực ra phải Liễu Tương mong chỉ là sắc đẹp trước mắt, nhanh hơn não.

Quả nhiên, Tạ Hành thay sắc mặt nhanh như lật sách, với nàng hoàn toàn vẻ ôn hòa như đối mèo con kia.

Con mèo kia thật là phúc!

Tạ Hành nhìn chằm chằm nhân đang trêu chọc hắn trên nhà, lửa giận trong bùng lên, hắn ngẩng đầu...

Hắn chưa bao giờ ngẩng nhìn người khác!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=36]

"Lăn xuống đây."

"Được rồi." Liễu Tương ngoan lăn xuống, rơi xuống trước mặt Hành.

Tạ Hành theo bản năng lại một bước.

Trọng Vân lúc này vừa đi qua góc tường, nhìn thấy nhân đột nhiên xuất trước mặt Tạ Hành, sắc mặt sợ, bước nhanh hơn.

Liễu Tương lúc này không nhìn sắc mặt lạnh lùng của Hành, ma xui quỷ thế nào, nàng nghiêng đầu, chào Trọng Vân đang chạy nhanh về Tạ Hành: "Này."

Tạ Hành: "..."

Trọng Vân: "..."

Liễu Tương đại khái cũng hành động này của mình có không đúng lúc, bèn mắt mỉm cười chào hỏi Tạ "Thế tử, chào buổi sáng."

Tạ Hành hít sâu một

Hắn chưa từng thấy nữ nào mặt dày như vậy!

"Thế tử."

Trọng Vân dừng lại bên Tạ Hành, cảnh giác nhìn Liễu dường như sợ nàng nhào về phía Tạ Hành.

Liễu Tương đầu óc dù giản cũng nhìn ra ý của Vân, chột dạ, hai hơi nóng lên, nàng nói: "Hôm ta không uống rượu."

Trọng Vân ngẩn ra, nhanh liếc nhìn Tạ Hành.

Từ sau ngày hôm đó, "rượu" chính là điều cấm kỵ thế tử, tuyệt đối thể nhắc đến.

Quả nhiên, chỉ thấy sương trong mắt Tạ Hành như muốn ra, hắn nghiến răng lợi nói: "Làm sao vào được

Liễu Tương chỉ vào mái phía sau, thành thật nói: "Trèo vào."

Tạ Hành bị sự thẳng của nàng làm nghẹn lời: "...Sao, sang làm trộm rồi?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận