Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 43 / 326  ·  13.2%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 43: Cha nàng hay là Kiều gia
16/07/2026 11:59· 1,036 từ

Hắn ngồi trong đình giác, mặc một bộ bào màu xanh rộng viền tay áo là vân thiếp vàng, hai bên vạt rủ xuống hai sợi dây vàng nhỏ, đầu cài trâm vàng, biếng mà sang trọng.

Khi Liễu Tương nhìn vừa đúng lúc chạm đôi mắt đang híp của hắn, trong mắt vừa sương lạnh vừa có ý

Nhịp tim Liễu Tương một nhịp, sau đó gắng dời mắt đi khác.

Tên thế tử cục này tuy rất quyến nhưng lại mang theo tín, không thể trêu chọc nữa.

Tạ Hành nhìn chằm người con gái đang nhau với thị vệ mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.

Hắn hối hận rồi.

Nàng khiến hắn mất trước mặt văn võ quan như vậy, còn bạc hắn như thế, sao có thể tạ lỗi đơn như vậy được.

Nàng nên cảm thấy mắn vì nàng là tướng quân có công đất nước, nếu không, bây nàng tuyệt đối không thể vui vẻ thế được.

Nhưng mà...

Tạ Hành khẽ nheo dưới sự tấn công mười mấy thị vệ hắn, nàng lại vẫn có ứng phó tự nhiên, tuy óc không được tốt lắm, cũng có chút bản lĩnh thật.

Tạ Hành vừa thưởng trận đấu đang diễn vừa nhận lấy chén Trọng Vân rót.

Hắn một tay cầm trà, một tay tùy chống lên bàn đỡ mặt, trong lúc cử động, áo rộng rãi trượt xuống lộ ra một đoạn cổ vết bỏng đỏ từ mấy hôm vẫn chưa hoàn toàn biến trông rất rõ ràng làn da trắng nõn.

Liễu Tương vì né kiếm của thị vệ ngửa người ra sau, tình liếc thấy vết đỏ trong lòng hơi chấn động. trong khoảnh khắc lơ đãng ngọc bội bên hông nàng bị của thị vệ sượt qua, xuống đất vỡ làm

Liễu Tương không dám là nữa, cũng không nhìn Tạ Hành thêm lần nào.

Cho dù đến bây Tạ Hành vẫn có hấp dẫn chết người với nàng.

Tống Trường Sách nói si mê đúng là sai chút nào.

Nếu Tạ Hành biết suy nghĩ trong lòng Tương lúc này, e hắn sẽ lại tức giận kiếm chém nàng.

Khoảng chừng nửa canh sau, Liễu Tương cuối cũng vượt qua sự cản của các thị vệ, trước mặt Tạ Hành.

Các thị vệ thấy đều do dự không lên, Trọng Vân khẽ tay, bọn họ mới cúi lui xuống.

Liễu Tương đặt bánh đào lên bàn đá, "Vốn là bánh ngọt đến cho thế tử, nhưng đánh nhau nên bị một chút, mong thế tử chê."

Ánh mắt Tạ Hành rãi rơi xuống bánh

Thì ra thứ mà cẩn thận bảo vệ đao quang kiếm ảnh nãy, là bánh ngọt cho

"Thế tử, có thể một chén trà được Liễu Tương lại cười

Ánh mắt Tạ Hành bánh ngọt chuyển sang mặt nàng.

Bị vây công vô mà không hề có tức giận nào, tính tình tốt, hay là giấu quá sâu?

Hôm qua bị nàng tức đến mức quên việc thăm dò.

Tạ Hành buông tay tùy ý chỉnh lại áo, Trọng Vân lặng rót một chén trà, đưa Liễu Tương.

Liễu Tương nói lời ơn rồi nhận lấy cạn một hơi.

Tuy trận đánh vừa đối với nàng không là gì, nhưng cũng tốn sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=43]

Tuy nhiên, nàng cảm thị vệ của thế Minh Vương không nên có trình độ này.

Tạ Hành liếc nhìn trà nàng vừa đặt ánh mắt lóe lên, mở môi: "Vân Huy tướng uống rượu cũng hào sảng vậy sao?"

Liễu Tương vừa định lời thì chợt nhận Tạ Hành đang mỉa nàng say rượu thất thố bữa cung yến.

Nàng im lặng một lùi lại một bước, tay nói: "Hôm nay Tương đến đây để tạ với thế tử."

Chuyện si mê khó giải thích rõ ràng, không thể giải thích, không, chỉ sợ số thị vây công nàng sẽ không có nhiêu đó.

Tạ Hành thản nhiên giá nàng, một lúc sau mới nói: "Nói là ai xúi giục nàng?"

Liễu Tương ngẩn ra, đầu nhìn Tạ Hành vẻ mặt hoang mang: gì?"

Tạ Hành cười lạnh tiếng, nhìn chằm chằm Tương nói: "Liễu gia giờ đang trên đà phát khiến Thái tử và Nhị tử tranh nhau lôi kéo, Huy tướng quân ở yến tiệc cung giả say rượu, tránh một cuộc tứ hôn, là thủ đoạn cao minh."

Liễu Tương ngây người lúc cuối cùng cũng ý của Tạ Hành, vội vàng lắc đầu: "Thế hiểu lầm rồi, ta thật không phải cố ý."

"Vậy sao?"

Tạ Hành bức hỏi: không phải như vậy, Huy tướng quân tại lại làm ra trò hề

Liễu Tương nhìn Tạ với vẻ mặt phức nhất thời không nói lời.

Còn có thể vì gì nữa, đương nhiên nhìn trúng ngài rồi, lời này nàng có thể ra sao, tuyệt đối không

"Ta..."

Tạ Hành nhìn Liễu mấy lần muốn nói thôi, trong lòng càng lạnh lẽo.

Tốt, tốt lắm!

Vì muốn tránh tứ lại kéo hắn xuống gan thật lớn!

"Thái tử vào đêm thừa sẽ cập quan ấn, chẳng lẽ Liễu ngay cả vị trí Thái phi cũng không coi trọng?" Tạ Hành đột nhiên thay trầm giọng chất vấn: "Nói, là bảo nàng kéo bổn thế ra đỡ đạn! Cha hay là Kiều gia!"

Liễu Tương bị hắn một tiếng, không hiểu lại có chút sợ

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận