Ánh mắt Kiều Tương Niên hơi tối lại.
"Vào buổi hoàng hôn hôm đó, ta trốn trong góc một mình chữa thương, nàng đột nhiên xuất hiện trước mắt ta, đưa cho ta một viên kẹo, viên kẹo đó rất ngọt, nhưng vẫn không bằng nụ c�...
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận