Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 326  ·  8.9%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 29: Chiêu Chiêu chọc người ta
16/07/2026 11:59· 1,103 từ

Hành động này của nàng ta mắt Liễu Tương chính là tranh giành mỹ nam với nàng.

Liễu Tương nhíu mày, nhanh chóng ra một đôi vòng bạc trong ngực, "cạch" một tiếng đeo cổ tay mình và Hành, nàng ngẩng cằm kiêu ngạo tuyên bố chủ "Của ta!"

Xung quanh lại một lần nữa tĩnh.

Ánh mắt Tạ Đạm trầm xuống, chóng liếc nhìn Tạ Hành.

A Hành và Liễu Tương quen nhau sao?

Nhưng rất nhanh hắn đã phủ suy đoán này.

Dựa vào sự hiểu biết của về Tạ Hành, lúc này Hành không nói gì chỉ là tức giận đến quên chứ không phải túng.

Nguyễn Thanh Thù thì không thể nổi nhìn chằm chằm Liễu giọng nói run rẩy: "Ngươi... ngươi cái gì?"

Nàng điên rồi! Nàng nhất định điên rồi!

Nàng có biết đây là ai

Bước chân Kiều Tương Niên đi cũng vì vậy mà dừng hắn mím chặt môi, trong mắt lên vẻ nghi hoặc như Tạ Đạm.

Chiêu Chiêu và Tạ Hành quen nhau sao?

Không, không thể nào, hôm qua Chiêu nói chưa từng gặp Hành, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Tống Trường Sách đi vệ sinh nhìn thấy chính là cảnh này, hắn dụi mắt xác định không nhìn nhầm, trái lập tức lạnh đi nửa, rượu cũng tỉnh hơn nửa!

Trời ạ, hắn chỉ đi vệ thôi mà, sao tướng quân ngồi vào lòng người ta rồi!

Đặc biệt là khi ánh bạc lên kèm theo tiếng "cạch", Trường Sách càng như rơi vào băng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=29]

Hắn cảm thấy mình như đã phải một sai lầm tày

Trong sự im lặng chết chóc, Hành cuối cùng cũng hoàn trầm giọng nói: "Trọng Vân!"

Trọng Vân như bừng tỉnh từ mộng, mang theo vài phần hồ tiến lên muốn kéo Liễu đi, nhưng Liễu Tương tay ôm cổ Tạ một tay thì bị một vòng bạc khóa chặt cùng tay của Tạ Hành, vì hắn không dám dùng sợ làm Tạ Hành thương.

Tạ Đạm thấy Trọng Vân khó tiến lên nói với Liễu "Vân Huy tướng quân, cô say

Liễu Tương không quay đầu lại, chằm chằm Tạ Hành cười như hoa: "Ta không say."

Mọi người: "..."

Lúc này Tạ Thiệu cũng đi ôn tồn khuyên nhủ: "Vân tướng quân, nàng hãy buông thế ra trước."

Đôi mắt Liễu Tương như đóng trên mặt Tạ Hành, không rời đi chút nào: "Huynh tên Thế tử à."

Tạ Thiệu: "..."

Mọi người: "..."

Hóa ra nàng không quen biết Hành.

Hoàng thượng, Liễu Thanh Dương Vương đang trò chuyện sôi nhất thời không nhận ra sự đổi bên dưới, lúc nội thị bước nhanh trước mặt Hoàng thượng, liếc Liễu Thanh Dương, hắn cố nhẹ giọng nói một cách chuyển: "Bệ hạ, có nương đang trêu ghẹo tử của Minh vương phủ, vệ không kéo ra được."

Liễu Thanh Dương nghe vậy kinh ngạc, lâu rồi không kinh, quý nữ kinh thành bây phóng khoáng như vậy

Ông với tâm trạng tò mẻ nhìn sang, rồi trong đột nhiên lạnh toát, thì ra tử đang bám dính Tạ Hành không phải khác chính là con gái theo ông về kinh.

Liễu Thanh Dương liếc nhìn khuôn của Tạ Hành, vừa tức kinh ngạc vừa không biết nên hay cười, còn kỳ là có một cảm yên tâm đột ngột, ông nói rồi, con gái ông muộn gì cũng sẽ sa sắc đẹp, nhưng ông sự không ngờ, lại trong trường hợp này.

Không đúng!

Nội thị vừa rồi nói là... tử Minh vương phủ?!

Cảm giác yên tâm đó lập biến mất.

Mặc dù ông mới về kinh lâu, nhưng cũng biết thế Tạ Hành của Minh vương phủ bảo bối của Minh liếc mắt thấy Minh hai mắt đã bốc hỏa, hít sâu một hơi, đứng quát: "Đồ bất hiếu, mau cái cục vàng đó

Giọng nói của đại tướng quân dội, đánh thức tất cả người.

Nhưng câu "cục vàng" đó, cũng khóe miệng mọi người giật

Mặc dù tất cả mọi người biết Tạ Hành chính là vàng của Minh vương phủ, nhưng ra trong trường hợp lại có chút buồn

Nhưng không ai dám cười, nhịn đến mức mặt đỏ tai.

Trong sự im lặng kỳ lạ, Tương đưa tay chọc chọc Tạ Hành: "Cục vàng? Đây cũng phải bằng vàng, mềm

"Cha, con đã giành được một quân cho mình rồi, cha có đẹp không?"

Khuôn mặt Liễu Thanh Dương lập biến đổi muôn màu.

Ông chột dạ nhìn Minh Vương, Vương đã tức giận đến mặt mày tái mét, hất tay đi xuống đài, Liễu Dương vội vàng đuổi

Cơn giận của Tạ Hành bùng trừng mắt nhìn Liễu Tương, mà ngay cả thị vệ thân của hắn cũng không tách ra khỏi người nghiến răng nghiến lợi: "Cô chắc rồi!"

Ánh mắt Liễu Tương càng thêm rỡ.

Mèo con tức giận rồi, càng hơn!

Nàng tiến sát lại, "chụt" một hôn hắn: "Chết dưới hoa đơn, làm quỷ cũng phong lưu!"

Bước chân của Minh Vương Thanh Dương đồng thời khựng

Một người tức giận đến choáng một người đau đầu thầm xong đời rồi.

Tạ Hành chưa bao giờ gặp nữ tử nào như vậy, giác nóng bừng trên má khiến ngây người hồi lâu chưa hoàn hồn.

Hắn như đang nằm mơ, nhưng cảm thấy dù là mơ không hoang đường đến vậy.

Nữ nhân điên này sao lại làm như vậy?

Tất cả mọi người xung quanh chết lặng tại chỗ vì "chụt" giòn tan đó, chữ "kinh đã không còn đủ diễn tả cảm xúc họ lúc này, mà tất mọi người Kiều gia thì sét đánh ngang tai, khiến nhất thời không biết hướng.

Kiều Hựu Niên há hốc miệng lâu vẫn chưa ngậm lại

Trời đất ơi, Chiêu Chiêu trêu không trêu, sao lại trêu người này chứ!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận