Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 46 / 326  ·  14.1%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 46: Vụ án ám sát
16/07/2026 11:59· 1,114 từ

Chuyện xảy ra trong cung thể lớn có thể nhỏ, là người con gái khác như nhất định sẽ bị chỉ nhưng ai cũng biết, Vân tướng quân từ nhỏ lớn lên biên quan, phong thổ tạo nên người, biên quan không có nhiều củ như kinh thành, đối nữ tử cũng khoan dung thêm vào đó phụ mẫu hậu đã ra lệnh cấm được bàn luận chuyện nên mới không ai dám khai nói nửa lời.

Nhưng những lời bàn tán lưng chắc chắn không ít, cũng Vân Huy tướng quân tâm tư rãi, sau khi tỉnh rượu không đến mức xấu hổ biết giấu mặt vào đâu.

Trong lúc Tạ Thiệu suy Liễu Tương đã nhanh chóng lướt mái nhà trước mắt hắn, dứt gọn gàng, nhẹ nhàng như én, đuôi ngựa buộc cao lư, lông mày và đôi mắt ngời rạng rỡ, tràn đầy sức tuổi trẻ.

Tay Tạ Thiệu hơi siết đáy mắt dâng lên vài tia

Quý nữ trong kinh thành phần đều có khí chất tao quý phái trầm ổn, hắn chưa thấy cô nương nào như Tương.

Mẫu hậu nói với hắn lung lạc Liễu đại tướng quân, cưới con gái duy nhất của gia làm trữ phi, hắn phản đối, bởi hắn sớm biết, hôn sự của hắn là quốc gia, không thể tùy theo thích của mình.

Nhưng khi nhìn thấy Liễu trong yến tiệc, hắn nghĩ nếu là trữ phi của hắn, hình hắn không có gì bất mà bây giờ nhìn cô có dáng người nhanh nhẹn, rạng chói mắt kia, hắn càng thêm chắn suy nghĩ trong lòng.

Liễu Tương, hắn có thể giành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=46]

Liễu Tương vội vàng chạy nên không nhìn thấy Tạ Thiệu, nữa sau vài lần bị truy nàng đã mất phương hướng, biết từ lúc nào đã bên bờ sông hộ thành.

Cùng lúc đó, Tạ Đạm bị Minh vương phủ đóng cửa tiếp, tình cờ đi ngang qua hộ thành, vừa lên cầu đã nhìn thấy Liễu Tương bị ám vệ đuổi theo ráo

Sau khi bị Minh vương đóng cửa không tiếp, hắn hỏi gác cổng, người gác cổng nói nay Liễu Tương có vào nhưng sau đó không biết sao lại chọc giận Thế tử ám vệ đuổi ra khỏi Minh phủ, hắn liền hiểu rõ Tạ không gặp hắn không phải thân thể không khỏe, vì đang tức giận.

Liễu Tương đã từng đến sông hộ thành với Tống Trường một lần, miễn cưỡng quen thuộc xá nơi đây, nhưng bị đuổi như vậy thì nào tâm trí để phân biệt đường nàng chạy vòng quanh bờ sông vòng, vẫn không thể thoát khỏi vệ phía sau.

Lúc này, nàng dừng lại sông, cúi người chống một tay đầu gối, một tay ngăn cản vệ, thở hổn hển nói: thể thương lượng một chút nghỉ một lát rồi chạy tiếp?"

Đuổi theo vài con phố, chỉ Liễu Tương mệt mỏi rã ám vệ cũng có chút không nổi.

Hầu như bọn họ đều nghĩ trong lòng, đây là cô chạy giỏi nhất mà họ từng Quả không hổ danh tướng quân đầu tiên của đại.

Nhưng Thế tử có lệnh, thể trái lệnh.

Mấy người nhìn nhau, gần đồng thời lao về phía Liễu

"Thật sự không thể thương cũng phải lên tiếng chào hỏi Liễu Tương thấy vậy vội vàng người bỏ chạy, lúc quay lại vô tình nhìn thấy Đạm đang đứng trên cầu, nàng có suy nghĩ hảo hán không thiệt trước mắt, lập tức nhanh lao về phía hắn: "Nhị tử cứu mạng!"

Tạ Đạm vốn đang khoanh xem kịch, không ngờ Liễu Tương chạy thẳng về phía mình, đợi phản ứng lại, Liễu Tương trốn sau lưng hắn, còn vệ Minh vương phủ thấy Nhị tử thì đồng loạt dừng lại, tay hành lễ: "Tham kiến Nhị tử."

Tạ Đạm liếc nhìn Liễu đang thở hổn hển sau lưng, nhạt đáp lại một tiếng.

Cảnh tượng im lặng trong lát.

Ám vệ do dự một cung kính nói: "Nhị hoàng tử, tử lệnh cho chúng ta truy Vân Huy tướng quân."

Liễu Tương cố gắng nắm cọng rơm cứu mạng trước mắt, "Nhị hoàng tử có thể giúp chút không? Ta thật sự không nổi nữa rồi."

Tạ Đạm nhíu mày, như do dự, hai bên cứ thế co.

Qua một lúc lâu, Tạ bước sang một bên, nói với Tương: "Xin lỗi, Vân Huy tướng Thế tử cũng đang giận

Liễu Tương: "..."

Nàng không ngờ Tạ Đạm từ chối nàng không chút do cũng không ngờ ngay cả Nhị tử cũng phải nhường cục đó.

Lúc này, Liễu Tương không rằng đây chỉ là nhân quả hoàn.

Vì nàng mà chọc giận Hành, Tạ Hành trút giận lên Đạm, mới có chuyện Tạ Đạm chết mà không cứu hiện

Nhưng lúc này nàng không suy nghĩ sâu xa, trước khi vệ hành động, nàng đã xoay bỏ chạy.

Cùng lúc đó, tin tức vệ Minh vương phủ truy đuổi Tương giữa đường phố nhanh chóng truyền khắp kinh thành.

Ngay cả Kiều Hựu Niên làm việc ở Hình bộ cũng được tin tức, hắn ném tập sơ xuống, xách đao chạy ngoài, đồng liêu vội vàng hắn: "Nhị công tử muốn đi Chưa đến giờ tan làm, lúc rời đi sẽ bị phạt đấy!"

Kiều Hựu Niên không quay lại nói: "Trong kinh xảy ra vụ án ám sát, ta đi sao."

Đồng liêu nghe xong ban cảm thấy lý do này khá đủ, sau đó mới phản ứng hét lên: "Đó là chuyện Kinh Triệu Phủ mà, hay ngươi bịa thêm một lý do đáng nữa đi để ta xin cho ngươi."

Kiều Hựu Niên đã chạy rồi.

Đồng liêu đứng tại chỗ dài, thôi vậy, án ám sát cứ là án ám sát đi, sao cũng tốt hơn ý rời khỏi nhiệm sở.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận