Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 326  ·  2.5%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 8: Thế tử Tạ Hành
16/07/2026 11:59· 1,038 từ

Mấy vị thư sinh càng nghe sắc mặt càng quái.

Nghĩ kỹ lại, hình thật sự có chỗ không

"Hơn nữa, ấm trà trên mặt đất lâu như mà vẫn còn bốc hơi đủ để chứng minh bên là nước sôi, tạm thời không đến việc Minh Vương phủ thế yếu ớt nhiều bệnh có thể đựng được cú va chạm đó không, chỉ cần nhìn vết nặng ở mu bàn của Minh Vương phủ thế cho dù hắn ý hay không cũng chủ động nhận trách chứ không phải là đẩy ta lên cao, lấy thân thấp hèn để trốn trách phạt."

Liễu Tương dừng một tiếp tục nói: "Còn nữa, mới đến một ngày mà nghe qua mấy lần lời về Minh Vương phủ thế tử, vậy chắc hẳn Minh Vương phủ tử yếu ớt nhiều bệnh cách hẹp hòi là điều ai biết, nhưng hắn lại nói một câu độ lượng một câu sống lâu trăm chẳng phải là đang ý châm chọc người sao?"

Nàng nhìn thấy bàn hắn đang run rẩy, e ngoài mu bàn tay còn vết thương khác.

Cố ý làm người bị thương đến mức này, trận đòn roi cũng không

Mấy vị thư sinh sắc mặt lúc xanh lúc

Một lúc lâu sau, thư sinh lên tiếng chỉ Liễu Tương chắp tay về nàng, áy náy nói: "Vừa hiểu lầm cô nương rồi, xin nương thứ lỗi."

Liễu Tương xua tay, mò hỏi: "Mấy vị cũng tham gia điện thí sao?"

Nghe vậy, vị thư có chút mất tự nhiên "Bảng vàng chưa niêm yết, chưa thể biết được."

Liễu Tương ồ một sau đó mỉm cười nói: chúc mấy vị thi đỗ, được nguyện vọng."

Mấy người thấy nàng những không trách tội, ngược còn chân thành chúc phúc, lòng càng thêm hổ thẹn, rít chắp tay tạ ơn.

Tống Trường Sách trong mắt phức tạp của các sinh, bám sát theo sau Tương, lưng thẳng tắp, kiêu ngạo.

Tướng quân nhà hắn phải hạng người chỉ nhìn ngoài mà tùy tiện nhúng vào còn tự cho mình người bênh vực lẽ phải, ở quan, lần nào dạy dỗ người không phải điều tra thật rồi mới ra tay.

Dân chúng biên quan đặt cho tướng quân một hiệu, Thanh Thiên nữ hiệp.

Trong xe ngựa, thị Trọng Vân cúi đầu quỳ trước mặt Tạ Hành nhận "Là thuộc hạ bảo vệ tử bất lực, xin thế tử phạt."

Tạ Hành nhíu chặt dường như đang nhẫn nhịn gì.

Trọng Vân thấy hắn không lên tiếng mới nhận điều bất thường, vội vàng tay áo hắn lên, lập hoảng hốt vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=8]

Tạ Hành không chỉ bỏng ở mu bàn tay, cả cánh tay cũng đỏ một mảng lớn.

Trọng Vân vội vàng "Thế tử còn chỗ nào thoải mái không?"

Tạ Hành nhịn đau đầu.

Trọng Vân vội vàng thuốc trị thương từ trong thuốc ra, cẩn thận bôi cho Tạ Hành, bôi thuốc hắn lạnh giọng nói: "Người đâu, kẻ kia về Minh vương phủ!"

Tạ Hành lắc đầu cản.

Trọng Vân nhíu mày: nhắm vào thế tử mà

Tạ Hành nhíu mày: biết."

"Chẳng qua là mấy trong cung diễn trò bôi thanh danh của ta, nếu người đi chẳng phải bọn họ được như ý, ngươi thầm đi điều tra, đợi điều ràng..."

"Gấp mười lần trả

Trọng Vân chỉ đành lệnh: "Vâng."

Những lời đồn khác Tạ Hành không biết thật nhưng được nuông chiều từ thì chắc chắn là thật.

Minh Vương chỉ có mụn con trai độc nhất thêm nữa lại yếu ớt bệnh, Minh Vương thường ngày hận không thể buộc vào thắt quần mà bảo vệ, từ nhỏ nói là đánh đòn, ngay cả mỏ cũng hầu như chưa từng, sự là nâng niu như mắt mà nuôi lớn.

Minh Vương phủ to như vậy, cẩn thận nuôi ra một vị thế tử, thể quý giá tự nhiên cần phải nói, Tạ Hành từ đã không chịu được đau đớn.

Hôm nay gặp phải này, Tạ Hành đã coi là nhịn đến mức tận rồi.

Trọng Vân nhìn mồ lạnh trên trán hắn, chỉ không thể quay lại chém tên kia một nhát.

Bên kia, Liễu Tương thành nam tìm được tiệm điểm tâm mà Liễu thúc mua bánh đậu xanh quản gia thích, liền lên đường phủ.

Đi được nửa đường, đột nhiên dừng bước: "Không

Tống Trường Sách sửng "Sao vậy?"

Liễu Tương nhanh chóng người lên ngựa, kéo dây quay đầu ngựa: "Hắn ta gặp chuyện!"

Tống Trường Sách nhất không phản ứng kịp Liễu đang nói ai, đợi đến lên ngựa đuổi theo mới hiểu ra: "Cô nương đang nói tiểu nhị bị bỏng Minh Vương thế tử sao?"

Liễu Tương trầm giọng "Ừm, hắn ta cố ý hủy hoại thanh danh của Vương phủ thế tử, đã đạt được mục đích, nhất định chiêu sau."

Hai mươi gậy không nỗi mất mạng, nhưng nếu chết cũng có thể, đến đó mạng người này nhất sẽ bị đổ lên đầu Minh phủ thế tử.

"Đúng rồi, Minh Vương thế tử tên gì nhỉ?"

Tống Trường Sách quất ngựa, đáp: "Tạ Hành, cây trong cây cỏ, nghe nói mệnh cách của hắn thêm cỏ vào thì dễ nuôi."

Chữ cuối cùng bị động bén nhọn nào đó đường át đi.

Liễu Tương thầm nghĩ, nuôi sao? Nhìn hắn ta chút cũng không giống dễ

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận