Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 326  ·  7.7%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 25: Ôn chuyện cũ
16/07/2026 11:59· 1,226 từ

Nha hoàn vốn định nhắc Liễu Tương quên lấy chìa khóa, Dương thị dặn dò liền vàng quay người chọn một miếng bội đi tới, tháo chuông eo Liễu Tương xuống.

"Hôm nay cung yến dịp vô cùng quan trọng, ăn tuyệt đối không được sai chỉ một chút." Dương thị mặt nói: "Kinh thành bây không còn thịnh hành đeo nữa, cô nương vẫn nên mặc theo kiểu dáng hành ở kinh thành đi."

"Vâng, con nghe theo thẩm Liễu Tương để mặc nha hoàn ngọc bội cho nàng.

"Như vậy rất tốt."

Dương thị nhìn Liễu Tương trên xuống dưới, hài lòng gật "Cô nương nhà chúng ta xinh đẹp."

Lúc này bên ngoài lại người đến thúc giục, Dương thị chần chừ nữa, kéo Liễu đi ra ngoài.

Nha hoàn cũng vội vàng theo ra ngoài, quên mất chiếc khóa bị bỏ lại trên trang điểm.

Lộ Hoa đài nằm giữa hậu hoa viên hoàng cung, hoa đua nở, nước chảy rách, đèn cung đình treo cao, sáo múa nhạc, chén vàng ngọc, cực kỳ xa hoa.

Hoàng hôn sắp buông xuống, Hoa đài đã chật kín người.

Tiệc cung đình hôm nay để đón gió tẩy trần cho gia, cũng là tiệc khen chiến công. Vị trí của Liễu Dương gần với Đông Cung, bên là Liễu Tương.

Hoàng thượng và Hoàng hậu đến, Đông Cung nghiêng đầu cười với Liễu Thanh Dương, ánh dường như vô tình lướt qua Tương, rồi lại nhẹ nhàng về.

Liễu Tương đang liếc mắt Tống Trường Sách ngồi phía sau cũng không hề nhận ra. Thanh Dương tuy thấy rõ nhưng giả vờ như không biết.

Nhị hoàng tử đối diện khách sáo hàn huyên với Minh bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhìn Thái tử và Liễu Thanh vẻ mặt như vô tình ánh mắt lại vô cùng ám.

Tiệc cung đình còn chưa thức bắt đầu, xung quanh đã dấy lên sóng ngầm.

"Hoàng thượng giá lâm, Hoàng nương nương giá lâm, Hoàng quý nương nương giá lâm."

Theo tiếng hô lớn của thị, các đại thần có mặt đứng dậy hành lễ quỳ

Hoàng thượng cùng Hoàng hậu Hoàng quý phi an tọa, giơ nói: "Các khanh bình thân."

Đợi các đại thần ngồi Hoàng thượng mới nói: "Hôm nay tiệc đón gió tẩy trần Liễu đại tướng quân, các khanh cần câu nệ."

Các đại thần đồng thanh vâng, Hoàng thượng liền nhìn về Liễu Thanh Dương, giọng nói cảm khái: "Thoáng chốc đã mười năm rồi, Vũ Phong dạo vẫn khỏe chứ?"

Vũ Phong là tên tự Liễu Thanh Dương.

Thời trẻ, Hoàng thượng Thanh Dương từng có một thời ngựa săn bắn, cùng nhau rượu tâm sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=25]

Liễu Thanh Dương đứng dậy kính đáp: "Đa tạ bệ hạ tâm, thần vẫn khỏe."

Hoàng thượng mỉm cười nhìn Liễu Tương bên cạnh ông, vẻ hiền từ nói: "Đây là Huy tướng quân phải không?"

Liễu Tương nghe vậy liền dậy, học theo dáng vẻ của mình chắp tay hành lễ: Liễu Tương, bái kiến bệ hạ."

Nụ cười trên mặt Hoàng càng thêm sâu, không tiếc lời ngợi: "Vân Huy tướng quân nữ tướng quân đầu tiên của đại, Vũ Phong, ngươi nuôi một cô con gái tốt

Liễu Thanh Dương và Liễu lại một lần nữa tạ ơn.

"Được rồi, mau ngồi xuống

Hoàng thượng ôn hòa nói: nay vừa là tiệc đón gió trần, vừa là tiệc khen chiến công của hai cha con, thoải mái tự nhiên, đừng nệ."

"Vâng."

Liễu Thanh Dương dẫn Liễu ngồi xuống.

Tiệc cung đình chính thức đầu.

Sau vài tuần rượu, Hoàng mới đặt chén rượu xuống rồi lên tiếng: "Vũ Phong, mười năm nay ngươi vất vả rồi."

Liễu Thanh Dương bước ra hàng, cung kính đáp: "Đó nhiệm của thần, có thể sẻ nỗi lo cho bệ hạ là may mắn của thần, không thấy vất vả."

Hoàng thượng hài lòng gật cao giọng nói: "Cha con Liễu tướng quân trấn giữ biên công lao khổ cực, nên được thưởng."

Trong yến tiệc lập tức tĩnh lại, Liễu Tương vội vàng dậy đi đến bên cạnh Thanh Dương, nội thị lấy ra chỉ đã chuẩn bị sẵn, một loạt dài các phần

Sau khi cha con Liễu Dương tạ ơn, Hoàng thượng liền về vị trí phía sau Liễu Thanh Dương, nói: "Mười tám trước, trẫm muốn phong cho phó tướng làm tướng quân, phó tướng từ chối phần đến biên cương bảo đất nước, trung nghĩa vẹn toàn, nên được thưởng."

Tống Hòe Giang đã bước khỏi hàng khi Hoàng thượng lên

"Hôm nay, trẫm phong cho phó tướng làm Hoài Hóa đại quân, vẫn dưới trướng Phiêu đại tướng quân."

Hoàng thượng nói xong lại về phía sau Liễu Tương, vẻ hiền từ nói: "Con trai Tống phó tướng là Tống Trường những năm gần đây lập công lao trong việc đánh quân địch, nay ban thưởng làm Hoài Hóa trung tướng."

Tống Trường Sách không ngờ phần của mình, ngẩn người lúc rồi nhanh chóng bước giữa, trước tiên hắn cùng cha tạ ơn, sau đó ngẩng nhìn Hoàng thượng, muốn nói thôi.

Hoàng thượng nhận ra, khẽ nói: "Trung lang tướng có điều muốn nói?"

Tống Trường Sách làm như nhìn thấy cha mình đang nhíu lớn tiếng hỏi: "Bệ hạ, khi thần làm trung lang tướng, ở dưới trướng Vân Huy quân sao?"

Hoàng thượng ngẩn ra một rồi không nhịn được cười ha "Ngươi muốn hay không muốn?"

"Thần muốn."

Tống Trường Sách nghiêm túc

Hoàng thượng mỉm cười gật "Vậy thì theo ý ngươi."

Mắt Tống Trường Sách sáng dập đầu thật mạnh: "Thần tạ bệ hạ, bệ hạ vạn vạn tuế vạn vạn tuế."

Hoàng thượng bị hắn chọc vội vàng bảo hắn đứng dậy, với Tống Hòe Giang: "Đứa này thật đáng yêu."

Tống Hòe Giang tự nhiên một phen thỉnh tội, Hoàng thượng tay nói: "Thanh niên thì sự nhiệt huyết của thanh giống như ngươi cứ trầm như vậy thì có

Tống Hòe Giang cung kính đầu: "Bệ hạ nói đúng."

Hoàng thượng liền không nhịn chỉ vào ông ta nói với Thanh Dương: "Đi theo bên ngươi nhiều năm như vậy, mà cứ như thế này sao?"

Liễu Thanh Dương không khỏi cười: "Thần đã cố gắng hết rồi."

Một câu nói đùa giữa thần khiến bầu không khí tức thoải mái hơn rất

Hoàng thượng cười xong, nói: tám năm không gặp Vũ Phong, rất nhớ, Vũ Phong, lại cùng trẫm ôn chuyện cũ."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận