Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 34 / 326  ·  10.4%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 34: Đến giờ vẫn chưa tỉnh lại
16/07/2026 11:59· 1,135 từ

Nghĩ một chút, Liễu Tương tâm hỏi: "Có phải ủy khuất gì không?"

Mộ Vũ mím môi, vẻ phức tạp nhìn Liễu "Nô tỳ không có."

"Nhưng cô nương, có lẽ bị ủy khuất rồi."

Liễu Tương ngẩn ra: "Lời là có ý gì?"

Mộ Vũ cuối cùng không được nói: "Cô nương nhớ tối qua ở cung yến xảy ra chuyện gì sao?"

Được nàng ta nhắc nhở vậy, trong đầu Liễu nhanh chóng hiện lên một vài vỡ rời rạc.

Nàng xoa xoa mi tâm, gắng ghép chúng lại nhau, đợi đến khi khuôn mặt dần dần rõ ràng, mắt sáng lên, ngẩng đầu thăm hỏi: "Tối qua ta... hình nhìn thấy một vị nam tuyệt thế, có thật

Khóe miệng Mộ Vũ giật "Hình như, là thật."

Mắt Liễu Tương càng sáng "Hình như ta, đã hắn làm phu quân của ta?"

Mộ Vũ hít sâu một "... Cũng là thật."

Trong lòng Liễu Tương không có chút vui mừng: còn dùng vòng khóa tình khóa lại?"

Mộ Vũ: "... Phải."

Liễu Tương rõ ràng trở phấn khích

Những điều này lại là không phải là một mơ.

Mỹ nam tuyệt thế như nàng bình sinh mới một lần, nếu thật sự làm quân của nàng, nàng nằm cũng phải cười tỉnh, Liễu không nhịn được kích động "Hắn bây giờ Ta có giành được hắn không?"

Mộ Vũ thở dài một khó tả: "Cô nương biết hắn là ai không?"

Khó trách khi nàng ta hầu hạ cô nương, phu nhân đã dặn dò kỹ nếu đi theo cô nương ngoài nhất định phải trông nương cho tốt, đặc phải đề phòng những tử có dáng dấp xinh

Nhưng nàng ta cảm thấy, nên đề phòng cô mới đúng.

Liễu Tương thấy sắc mặt ta khác lạ, trong chùng xuống, thăm dò hỏi: "Ta rất rõ, hắn không phải tử cũng không phải Nhị tử, cũng không thể là tử khác chứ?"

"Thà là như vậy còn

Mộ Vũ gượng gạo nói.

Liễu Tương nghe giọng điệu của nàng ta liền phào nhẹ nhõm.

Không phải hoàng tử là rồi.

"Là Thế tử của Minh phủ."

Khóe miệng Liễu Tương cong "Vậy thì tốt, đã được người ta rồi thì phải trách nhiệm với người ta, ta đi cầu Hoàng thượng hôn ... thánh, thánh ngươi hắn là ai?"

Mộ Vũ nhìn vào đôi mờ mịt của Liễu chậm rãi nói: "Thế tử của vương phủ."

Hai người nhìn nhau thật trong phòng ngay cả thở cũng nhẹ đi.

Một lúc lâu sau, Liễu khẽ cười: "Tai ta như vẫn chưa tỉnh rượu, ngươi lại lần nữa, phu quân giành được tối qua,

Mộ Vũ với ánh mắt chút đồng tình nói lần nữa: "... Thế tử của vương phủ."

Liễu Tương hoàn toàn im

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=34]

Ánh mắt nàng từ kinh đến sững sờ đến dám tin rồi đến chết lặng, cùng, nàng ngẩng đầu lên "Ngọc Kinh có Minh vương thứ hai sao? Thế tử vương phủ này không tên là Tạ Hành đúng

Mộ Vũ: "..."

"Cô nương, bây giờ trốn không giải quyết được đề."

Liễu Tương mặt mày xám buông thõng vai.

Cảnh tượng tối qua đúng hiện lên trong đầu càng lúc càng rõ ràng.

'Của ta!'

'Huynh tên là Thế tử

'Cục vàng? Cái này cũng phải bằng vàng, mềm

'Phụ thân, con giành được phu quân cho mình nè, người xem, có đẹp không?'

'Chết dưới hoa mẫu đơn, quỷ cũng phong lưu'

Đó là một khuôn mặt đẹp, rất đẹp, vừa nghĩ đến những hình ảnh này lòng đều là vui mừng kích động, nhưng bây giờ nói cho nàng biết, chủ của khuôn mặt xinh đến từng chi tiết kia, Tạ Hành.

Tạ Hành là ai, là tử kim tôn ngọc của Minh vương phủ, bảo bối lòng Minh vương.

Người mà Kiều Nguyệt Thù vạn lần dặn dò đối không được trêu chọc, nhân khiến Kiều Hựu Niên phải dè, còn là một người phiền phức.

Dù nhìn từ góc độ đây tuyệt đối đều người nàng không thể trêu chọc không trêu chọc nổi.

Mỹ nam kia sao lại Tạ Hành chứ?

Không thể là Trương Hành, Hành, Vương Hành sao?

"Trung lang tướng sáng nay bị đánh quân côn, phu vừa mới đến xem qua." Vũ thấy Liễu Tương như tuy trong lòng không đành nhưng vẫn nói: "Đại tướng dặn dò nô tỳ, cô nương tỉnh lại, lập đến Minh vương phủ tội."

Liễu Tương cảm thấy phản của mình trở nên chạp hơn rất nhiều, đầu óc như không còn hoạt động nàng chậm rãi ngẩng đầu Mộ Vũ: "Phụ thân bảo đi đâu?"

Mộ Vũ thở dài: "Minh phủ."

Liễu Tương mím chặt môi, đó đột nhiên ngửa ra sau, chui vào trong chăn: vẫn chưa tỉnh."

Mộ Vũ: "..."

"Cô nương cuối cùng cũng tỉnh lại thôi."

Mộ Vũ nói rất có Liễu Tương không thể bác, nàng mở mắt ra, vén lên, nhìn chằm chằm lên màn với vẻ mặt chán "Lấy chén rượu độc đến độc ta đi."

Mộ Vũ: "Đại tướng quân hạ độc nô tỳ mất."

Liễu Tương nghiêng đầu, đôi vô hồn nhìn Mộ "Nhất định phải đi sao?"

"Nhất định phải đi."

Mộ Vũ khẳng định nói: tử điểm danh muốn nương đích thân đến tạ tội, tướng quân và Minh vương nhau cũng không có tác

Liễu Tương kinh ngạc ngồi dậy trên giường: "Phụ Minh vương đánh nhau?"

Mộ Vũ: "Ừm, tối qua nhau trong cung, sáng nay trong cung đã đưa rất thuốc trị thương quý giá ban thưởng đến."

Trái tim đã chết của Tương bị lôi ra đập liên tục, lại chết thêm nữa.

Lần này nàng thật sự ra đại họa rồi.

"Tạ Hành phản ứng thế

Mộ Vũ suy nghĩ một nói: "Nô tỳ cũng biết, nhưng vừa rồi nô tỳ gã sai vặt bên ngoài Thế tử sau khi về tức giận đến mức nôn rất nhiều máu, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại."

Khóe miệng Liễu Tương giật "Không, không đến mức chứ."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận