Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 49 / 326  ·  15%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 49: Bị ám sát
16/07/2026 11:59· 1,037 từ

Vừa rồi hắn ta thấy tín của Tướng quân phủ, lúc đó nghĩ là Liễu Tương không chịu nên bắn tín hiệu cầu nhưng giờ nghĩ lại, hình như đó không đúng.

Hắn ta nhớ tín hiệu vừa lên không lâu, ám vệ của Hành liền rời khỏi hào thành.

"Không có."

Thị vệ nói: "Hơn nữa nếu người của Tướng quân phủ, không có sát khí."

Trong mắt Tạ Đạm thoáng qua tia u ám.

Tuy A Hành tính tình không nhưng sẽ không vì chuyện này giết người, nhiều nhất chỉ tức giận đánh người ta trận cho hả giận.

"Đi xem sao."

Tạ Đạm trầm giọng nói.

Tạ Đạm là hoàng tử, cho không lạ gì với mật thám Cần, mà thị vệ của hắn đã giao thủ với mật Bắc Cần vài lần, càng quen với chiêu thức của thám Bắc Cần hơn, vệ vừa nhìn đã ra: "Nhị hoàng tử, là thám Bắc Cần!"

Tạ Đạm trầm mặt giơ tay hiệu, mấy bóng đen phía sau tức xông ra tham gia chiến Tạ Đạm tiến lên kéo Tương và Tống Trường Sách ra chiến trường.

Trên người hai người đều có thương, Tống Trường Sách bị thương hơn Liễu Tương, không phải công của hắn không bằng Tương, mà là vì hắn luôn vệ Liễu Tương.

Lúc này, Tạ Thiệu cũng đến nhìn thấy tín hiệu, thấy tình như vậy liền vội vàng sai vệ lấy thuốc trị thương, tiên cầm máu băng bó cho người.

Liễu Tương là cô nương nên vệ không tiện ra tay, liền Kiều Hựu Niên băng bó cho

Kiều Kiều Hựu vừa xót xa thuốc lên cánh tay Liễu Tương, mắng: "Lũ Bắc man chết tiệt, nhất định phải luyện võ giỏi, giết chết bọn chúng!"

Trước đây tuy hắn nghe nói thám Bắc Cần hung tàn, nhưng chưa từng thấy người nhà của bị thương, đây là lần tiên hắn trực tiếp đối mặt mật thám Bắc Cần, kiến cảnh tượng nguy như vậy.

Nếu hôm nay chỉ có một hắn gặp phải, chắc chắn sẽ mạng ở đây.

Môi Liễu Tương hơi tái, nhưng cười an ủi Kiều Hựu Niên sắp khóc: "Biểu ca đừng lo, không sao, chút thương tích không đáng là gì đâu."

Nào ngờ Kiều Hựu Niên nghe nói vậy, hốc mắt lại càng ướt: "Muội vốn nên là một thư khuê các được nâng chiều chuộng ở Ngọc Kinh, vậy từ nhỏ đã phải khổ như thế này, áo ướt sũng còn tính là gì, không dám tượng muội ở biên quan bị thương bao nhiêu lần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=49]

Liễu Tương nghe giọng hắn nghẹn vội vàng dỗ dành: "Biểu ca khóc mà, muội thật sự không hơn nữa, chẳng lẽ muội từng ra chiến trường thì không tiểu thư Ngọc nữa sao? Điện hạ, nói xem có đúng

Từ lúc Tạ Thiệu chạy đến thấy vết thương trên người Liễu đáy mắt khó giấu được sự tạp và lo lắng, lúc nghe Liễu Tương nói vậy, hắn cụp mắt xuống gật sau đó trịnh trọng "Vân Huy tướng quân sự là quý nữ đệ Ngọc Kinh."

Kiều Hựu Niên lén quay đầu nước mắt, hừ hừ nói: "Ai chứ, bọn họ đánh nhau dữ bụi bay vào mắt thôi."

Mọi người cũng không vạch trần

Kiều Hựu Niên không biết đang gì cũng im lặng, mặt trầm bôi thuốc cho Liễu Tương.

Tạ Đạm bèn nhìn sang Tống Sách bên cạnh, giọng nói trầm "Trung lang tướng không sao chứ?"

Nhìn thiếu niên toàn thân đầy thương, trong đầu hắn không khỏi lên cảnh tượng vừa rồi nhìn

Giữa vòng vây của hơn mười hắn và Liễu Tương cầm đao quay lưng vào nhau, phối hợp ý, chiêu thức gọn gàng, ăn ý đó không phải một có thể luyện

Tống Trường Sách mặt mày tái lắc đầu: "Vết thương nhỏ này, đáng là gì."

Kiều Hựu Niên không khỏi liếc Tống Trường Sách.

Rõ ràng đã sắp ngất đến rồi mà còn gọi đây là thương nhỏ, miệng của hai người đúng là cứng như nhau.

Như để chứng thực suy nghĩ Kiều Hựu Niên, ngay sau đó, Trường Sách liền ngã vào lòng vệ của Tạ Đạm đang thuốc cho hắn.

Không khí im lặng trong khoảnh bên tai mọi người đều vang câu nói "chẳng đáng là gì" hắn.

Phản ứng lại, Tạ Đạm liền phó thị vệ đưa Tống Trường về tướng quân phủ.

Đúng lúc này, người của Tướng phủ nhìn thấy tín hiệu cũng đến.

Mật thám Bắc Cần thấy vậy vàng phát tín hiệu rút lui, vệ của Tạ Hành lại không ý định thả bọn chúng quyết tâm đuổi tận giết tuyệt, cùng, dưới sự tấn của nhiều phía, hơn mật thám Bắc Cần chạy thoát được vài tên.

Tạ Thiệu và Tạ Đạm đích đưa hai người Liễu Tương về quân phủ.

Để tỏ lòng biết ơn, Liễu Dương giữ hai người lại dùng tối rồi mới cung kính tiễn

Mặt khác, Tạ Hành biết tin Tương bị ám sát, lông mày chặt.

Tuy hắn và nữ nhân điên có thù riêng, hận không thể chết nàng, nhưng cũng không đến người Bắc man ra tay!

"Trọng Vân, tìm vài sào huyệt, sạch cho bổn thế tử!"

Tạ Hành dặn dò xong, chạm ánh mắt của Trọng Vân, hắn bản năng giải thích: "Dù sao nữ tướng quân của thành ta, sao có thể để Bắc man làm ra ngông cuồng như vậy!"

Trọng Vân cúi đầu, nghiêm nghị "Vâng."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận