Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 326  ·  6.4%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 21: Chuyện này cứ quyết định như vậy đi
16/07/2026 11:59· 997 từ

Nhị hoàng tử cũng người thông minh, biết Hành là mạng sống Minh vương, chỉ cần Hành bằng lòng giúp hắn thì cả Minh vương phủ chẳng đều nghe theo hắn ta

Liễu Thanh Dương nhíu trầm tư, một lúc không nói gì.

Rất lâu sau mới "Tạ Hành là người nào?"

Lần này chưa kịp Kiều đại gia mở Kiều Hựu Niên đã thạo đáp: "Yếu đuối bệnh, mưu mô xảo quyệt như yêu quái, tính tình cổ lúc nắng lúc mưa, vui thất thường, lòng dạ hòi, có thù tất

Hắn nói một hơi không hề thở dốc.

Liễu Thanh Dương im vài giây, rồi lặng nhìn Kiều đại gia, đại gia cười khổ "Ta và nhị đệ từng thầy của hắn, đứa nhỏ này thật... khó đối phó."

Liễu Thanh Dương vốn cho rằng Kiều Hựu có lẽ đang phóng nhưng thấy Kiều đại lại không hề phủ nhận, liền hiểu Minh vương thế tử tuyệt đối không thể xem

Nhưng tại sao Kiều gia lại vô duyên cớ nói những chuyện với ông?

"Chiêu Chiêu năm nay tám tuổi rồi nhỉ." đại gia dường như ra sự nghi ngờ Liễu Thanh Dương, liền chuyển đề.

Trong lòng Liễu Thanh giật thót, nhưng trên lại không biểu hiện "Ừ, tháng năm này tròn mười tám."

Kiều đại gia nhìn với vẻ mặt phức nhắc nhở: "Thái tử Nhị hoàng tử đều có chính phi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=21]

Chén trà trong tay Thanh Dương rơi xuống vỡ tan tành, nước chảy dọc theo tay ông nhìn chằm chằm Kiều gia, cả người trong phút chốc ra sát khí.

Kiều Hựu Niên giật theo bản năng ngả ra sau.

Kiều Tương Niên đang trà cho Kiều đại tay tuy run lên giây lát, nhưng nước không bị đổ ra ngoài.

Kiều đại gia thấy như vậy, tuy không nhưng vẫn tiếp tục "Thật ra dù đệ xin về kinh, cũng nhắm vào đệ, Liễu gia đời làm võ tướng, trận pháp pháp của Liễu gia danh khắp nơi, ai thể được đệ trợ giúp, đã thắng hơn một nửa."

Trong lòng Liễu Thanh lạnh toát, nhưng vẫn chút may mắn: "Nhưng giờ vẫn chưa có tìm đến cửa."

Kiều đại gia khẽ dài, lắc đầu nói: có biết hai tháng Chiêu Chiêu đang xem bản không?"

Liễu Thanh Dương nhất không hiểu chuyện này liên quan gì, nên đầu: "Phải, Chiêu Chiêu tháng nay mê mẩn thoại luôn nói Ngọc Kinh phồn hoa nhiệt, muốn đến Ngọc Kinh thử..."

Giọng nói của Liễu Dương dừng lại, sau đột nhiên nổi lên trận lạnh lẽo: "Đại là nói, những thoại bản là có người cố ý đưa tay Chiêu Chiêu."

Kiều đại gia gật "Chiêu Chiêu là cốt duy nhất của đệ, họ muốn có được trợ giúp của đệ, tự sẽ nhắm vào Chiêu Chiêu, khi phát hiện ra thì đệ hay dâng tấu chương về kinh, liền tưởng vì phát hiện ra chuyện mới về kinh, nên không gửi cho đệ, hóa ra vẫn chưa biết."

"Bây giờ bất kể đệ vì lý do mà trở về kinh thì phiền phức này khó tránh khỏi, ngày mai cung yến, e rằng sẽ có

Sắc mặt Liễu Thanh đã trở nên khó

"Ta nghe nói Tống tướng có một người trai, cùng lớn lên Chiêu Chiêu?"

Kiều nhị gia lúc thăm dò nói: "Nếu Chiêu có hôn sự, lẽ cũng có chuyển

Mắt Liễu Thanh Dương lên, nhưng sau đó tối sầm lại.

Ông kể đơn giản hai người bỏ trốn vào hang ổ của cướp: "Bọn chúng chỉ tình cảm huynh muội, hai nhỏ này lại bướng bỉnh, ép ngược lại sẽ hỏng việc."

Kiều đại gia im hồi lâu, đột nhiên về phía Kiều Tương

Kiều Tương Niên nhận ánh mắt của ông, miệng hơi mím lại.

Những người khác cũng tức hiểu ra, Kiều Niên trợn tròn mắt "Phụ thân, người không gả Chiêu Chiêu biểu muội đại ca chứ."

Liễu Thanh Dương nhìn Tương Niên chìm vào tư.

Thật ra, Kiều Tương không nằm trong phạm lựa chọn của ông, Tương Niên sau này kế thừa Kiều gia, ông hiểu con gái của mình, nàng thể sống cuộc sống trong tộc quyền quý này, không thể làm chủ của gia tộc, nhưng mà...

Liễu Thanh Dương chậm nhìn về phía Kiều Niên.

Là thứ tử, trách trên vai sẽ nhẹ rất nhiều.

Những người khác vì mắt của Liễu Thanh mà lần lượt nhìn phía Kiều Hựu Niên.

Kiều Hựu Niên vốn xem trò vui của trưởng, không ngờ trong mắt trò vui lại với mình, hắn nhất thời chút lắp bắp nói: "Không phải, con không được đâu, con còn là trẻ con Không thể kết hôn

Hắn vẫn chưa chơi sao có thể bị nhân ràng buộc được

Lời này ngay cả nhị gia cũng nghe nổi nữa, nhíu mày "Con đã đủ tuổi niên rồi, công tử nhà ta bằng tuổi con đã có rồi!"

Kiều Hựu Niên nhìn nhị gia với vẻ muốn khóc: "Nhị thúc đừng có thêm dầu lửa nữa."

"Chuyện này cứ quyết như vậy đi."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận