Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 326  ·  7.4%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 24: Vào cung
16/07/2026 11:59· 981 từ

Trở về tướng quân phủ, Tương còn chưa vào phòng đã Dương thị kéo đi.

Trong lúc Liễu Tương đến gia, Tống Trường Sách đã bị giải đến trước mặt ma ma quy củ, hắn vừa nàng đến liền như nhìn thấy tinh, kêu gào: "Tướng cứu mạng."

Ma ma thì không nói nhưng lại được Dương thị vỗ một cái.

Liễu Tương lập tức nhảy lên tránh xa hắn, như sợ liên lụy.

Tống Trường Sách tiếp tục nhìn nàng với vẻ mặt oán

Liễu Tương coi như không tiến lên hành lễ với ma

Nàng có thể co có duỗi, cũng có thể thích ứng mọi hoàn cảnh, đã biết không trốn tránh, chi bằng tĩnh đối mặt.

Ma ma rất hài lòng thái độ của nàng, nên dạy cũng nghiêm túc hơn rất nhiều.

Nhưng thời gian quá ngắn, thể chọn những điều quan để dạy, ví dụ như ngày ở cung yến gặp thì phải hành lễ như thế

Đến khi ma ma gần hài lòng, thì trời đã tối

Liễu Tương và Tống Trường cảm thấy học những thứ này mệt hơn cả luyện binh, cũng còn sức lực để gì khác, liền trở về phòng đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, trời chưa sáng Liễu Tương đã bị thị gọi dậy tiếp tục học củ.

"Chiều mới vào cung, học hai canh giờ nữa, ít nhiều có ích."

Lần này Tống Trường Sách học khôn rồi, sáng sớm đã thấy bóng dáng đâu.

Dương thị không tìm thấy chỉ đành thôi, nghĩ dù sao khi vào cung mọi người đều ý đến Liễu Tương, sẽ không quá để ý đến phó tướng, chỉ cần yết kiến không phạm lỗi là

Cả buổi sáng, ma ma hận không thể nhét tất cả củ vào đầu Liễu Tương, nhưng Tương thật sự không hứng thú với những thứ này, được chưa đến một mười.

Cuối cùng cũng đến buổi Liễu Tương bước ra khỏi phòng, thấy đất trời như rộng mở rất nhiều.

Ăn cơm trưa xong, Liễu liền về phòng thay quần áo, bị vào cung.

Dương thị hôm qua đã cho Liễu Tương vài nha hoàn, nha hoàn đang chải tóc cho Tương, thì Tống Trường xuất hiện ở cửa, tay để lưng thần bí nói: quân, đoán xem ta đã phát ra thứ gì thú vị?"

Liễu Tương nghịch một cây vàng, quay đầu nhìn hắn, hỏi: gì?"

Tống Trường Sách cũng không vo, tiến lên đặt thứ trong lên trước mặt Liễu Tương, nói: là thứ ta hôm đi dạo ở chợ đen phát ra, thứ này được rất tinh xảo."

Liễu Tương nhìn chiếc vòng bằng bạc trước mặt, lập tức thú: "Đây là gì?"

"Thứ này gọi là vòng tình, nghe nói nếu hai người khóa lại cùng lúc, thì có bên nhau dài lâu, mãi không xa rời." Tống Trường nói: "Một đôi vòng tình chỉ có một chiếc chìa ngoài chìa khóa ra thì có bất cứ thứ gì đời này có thể mở ra."

Liễu Tương tỏ vẻ nghi với lời nói của hắn: "Nhìn chỉ là vòng bạc, có thể đứt."

Tống Trường Sách không khỏi trắng mắt: "Đây gọi là lãng cô nương có thể đừng thô như vậy không, hơn cô nương có nhìn kỹ không, không phải là vòng bình thường."

Hắn vừa nói vừa kéo Liễu Tương và cổ tay của khóa lại với nhau.

Liễu Tương không cảm thấy nhưng nha hoàn bên cạnh đã tròn mắt, nhìn Tống Trường Sách lần muốn nói lại

"Ơ? Sao lại cảm thấy đi rồi?"

Liễu Tương cử động cổ ngạc nhiên nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=24]

"Nhỏ đi là đúng rồi." Trường Sách đắc ý nói: "Đây là điểm thần kỳ của nó, kể ai đeo nó, đều sẽ tự động điều chỉnh vừa vặn với kích cổ tay, nếu như cô nương dùng đao chém, thì dù chém đứt cũng sẽ bị tay, hơn nữa nếu dùng lực nó sẽ càng siết hơn."

Liễu Tương vô cùng thích lắc lắc cổ tay: "Thật sự tinh xảo."

"Đương nhiên rồi, cô nương thì ta tặng cho cô nương." Trường Sách nhướng mày, vừa nói lấy chìa khóa mở tay ra: "Nhưng cô nương phải chìa khóa cẩn thận, lỡ như khóa nhầm ai đó lại làm mất chìa khóa tiêu đời."

Liễu Tương gật đầu nói

Lúc này Dương thị bước cửa, thúc giục: "Cô nương chuẩn xong chưa, sắp vào cung rồi."

Liễu Tương thuận tay bỏ khóa tình vào trong ngực, đứng nói: "Con đến đây."

Dương thị vừa vào phòng nhìn thấy Tống Trường Sách, sắc thay đổi, liền mắng một trận: sáng sớm con đã đi đâu giờ mới về, sắp cung rồi, đã chuẩn xong chưa? Nhìn xem con đang cái gì kia, mau về đồ cho ta."

Tống Trường Sách xoay người được cái tát của Dương thị, ra ngoài: "Con biết rồi nương, đi thay ngay đây, nương, ta đi trước nhé."

"Đã lớn thế này rồi vẫn như con khỉ hoang, ôi cô nương, hôm nay sao lại chuông, mau, thay ngọc cho cô nương." Dương thị nhìn chuông tím trên eo Tương, vội vàng dặn dò nha

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận