Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 326  ·  1.5%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 5: Toàn nói bậy
16/07/2026 11:59· 1,139 từ

Tướng quân nhà hắn từ nhỏ thích và thưởng thức mọi thứ đẹp, chỉ cần dính dáng chữ "đẹp", đều có thể dậy hứng thú của tướng quân, vậy đại tướng quân đã đau đầu một thời gian sợ rằng lỡ như tướng bị tên háo sắc nào lừa gạt thì sao, sau đó phát ra đám người ở biên không phải gu của tướng quân, tướng quân mới yên phần nào.

Liễu Tương đường hoàng nói: "Bởi hắn ta đã chỉ đường cho ta."

Tống Trường Sách bĩu môi, không cãi với nàng nữa.

Một khắc sau, Liễu Tương Trường Sách nhìn ngõ cụt trước hai mặt nhìn nhau.

Liễu Tương nhìn chằm chằm vào tường hồi lâu, nghiến răng nghiến "Ta rút lại lời nói nãy."

"Tên thế tử Minh Vương này điên à, không muốn nói thì chỉ đường sai cho chúng có ý gì?"

Tống Trường Sách mặt không cảm nói: "Hắn ta đúng là bị bệnh từ trong bụng mẹ."

Liễu Tương: "..."

"Hay là do lúc nãy nhìn chằm chằm vào tay hắn quá lâu?"

Tống Trường Sách cố gắng tìm do: "Thượng Kinh không giống biên những gia đình giàu có thế ở đây rất coi lễ nghi, cô nương cứ nhìn chằm vào người ta như chẳng khác nào kẻ háo

Liễu Tương nhíu mày: "Thật sao?"

Nhưng chẳng phải hắn ta chỉ trước rồi nàng mới nhìn sao?

"Ừm, đây là đáp án duy Tống Trường Sách ra vẻ nghiêm nói: "Nếu không thì tại hắn lại làm khó chúng chúng ta còn chưa từng gặp

Liễu Tương nhất thời cũng không ra lý do nào khác: "Được lần sau ta sẽ không chằm chằm vào hắn nữa."

Cuối cùng, sau khi mặt trời Liễu Tương mới hỏi được đường phủ Phiêu Kỵ đại tướng

May mắn là trong phủ lão quản gia, nghe nói chủ muốn hồi kinh, đã sớm dẹp phòng ốc gọn gàng, được không ít phiền phức, nhưng một ngày vất vả, cộng đường xa mệt mỏi, cả đều không còn tâm trí để ra ngoài dạo chơi mỗi người tự về nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, Liễu Tương đủ giấc, ăn uống no nê, thần lại phấn chấn hẳn

"Nhân lúc cha còn chưa về, phải đi dạo một vòng Thượng này cho thỏa thích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=5]

Lão quản gia tuy luôn canh ngôi nhà cũ, nhưng đối với tiểu thư duy nhất trong cũng coi như là hiểu nhưng mà sự hiểu biết của ta phần lớn đều đến thư từ của con trai.

Những năm nay, trong thư gửi kể rất nhiều chuyện Liễu Tương tay nghĩa hiệp, trừng ác thiện, cũng nhắc đến việc Tương không thích thơ văn, chỉ đao thương, mỗi lần con về thăm nhà cũng kể tiểu thư trừng trị tên côn nào đó, đập phá bạc hại người nào cho nên lời nói Liễu Tương lọt vào tai ta liền trở thành, nàng muốn lúc đại tướng quân về, ra ngoài hành trượng nghĩa.

Nhưng mà đây là Thượng Kinh, phải biên quan.

Đây là nơi mà ngã một cũng có thể đụng phải chân nhân, lỡ như ra ngoài tội nhầm người nào đó phải làm sao, thế là lão gia run rẩy đi theo Liễu Tương, lo lắng dặn "Tiểu thư, nơi này không biên quan, nếu gặp chuyện bình, ngàn vạn lần xen vào."

Liễu Tương bước chậm lại, khó hỏi: "Tại sao vậy?"

"Tiểu thư à, chuyện bất bình đời này nhiều vô số kể, có thể quản hết được." quản gia chân thành nói: nhân ở kinh thành này, người người nấy đều tôn quý, như đụng phải kẻ khó thì tiểu thư sẽ chịu thòi đấy, hơn nữa đại quân rời kinh mười năm mới trở về, vừa về đã kết thù oán thì bất lợi cho tướng phủ lắm."

Quan trọng nhất là, đại tướng đưa tiểu thư về là để chồng, lỡ như xảy ra ảnh hưởng đến hôn thì đúng là chuyện lớn.

Liễu Tương vẫn không hiểu lắm, biên quan, hễ gặp chuyện bất nàng nhất định phải xen sao đến Ngọc Kinh này không được xen vào nữa? Chỉ thân phận cao quý mà thể bắt nạt người khác

Tuy nhiên, nhìn bộ râu trắng lão quản gia mà vẫn lo sợ hãi như vậy, nàng ngoan ngoãn cười đáp: "Vâng cháu nghe lời Liễu gia gia."

Lão quản gia là gia nhân đời trong phủ, cũng là người kiến đại tướng quân trưởng giờ đã ngoài bảy mươi

Trước khi xuất phát, đại tướng đã dặn dò Liễu Tương, lão gia tuổi đã cao, không nổi ồn ào náo nhiệt, định phải ngoan ngoãn một chút, được chọc giận lão quản

"Cháu có hỏi Liễu thúc, nghe Liễu gia gia thích ăn bánh xanh của tiệm bánh ngọt phía nam thành, khi nào cháu nhất định sẽ mua cho gia gia một hộp."

Lão quản gia lập tức được dành vui vẻ, cười đến mức râu rung rung: "Tiểu thư lòng rồi, đa tạ tiểu

Đợi Liễu Tương và Tống Trường rời đi, lão quản gia cảm nói: "Tiểu thư rõ ràng ngoan ngoãn hiểu chuyện, sao thư đại tướng quân lại nói thư nghịch ngợm quậy phá vậy chứ."

Đứa cháu trai đi theo sau ông ta vào phủ, nói: "Cha sắp về rồi, cháu đi bị một chút."

"Đi đi, ông ấy còn chưa con của cháu đâu."

Lão quản gia phẩy tay, rồi nhớ ra điều gì đó, dặn "Phòng của đại tướng quân phải quét dọn hai lần ngày."

Cháu trai ông ta bất đắc nói: "Ông nội mấy hôm nay nói hơn mười lần rồi, nội yên tâm đi, cháu rồi."

Lão quản gia lúc này mới tâm rời đi, đi ngang qua đào trong sân, ông ta bước nhìn lên, sau đó râu cười đầy mãn nguyện: "Tiểu ngoan ngoãn như vậy, sao thể trèo cây đào trứng được, toàn nói bậy."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận