Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 326  ·  3.1%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 10: Bái tế
16/07/2026 11:59· 967 từ

Trên đường đi, lão gia kể cho Liễu nghe một số chuyện về phu nhân, Liễu Tương đều chăm lắng nghe, rất nhanh đến từ đường.

Liễu Tương và Tống Sách lần lượt thắp bái tế.

Liễu Tương chưa đầy tuổi thì Liễu phu đã bệnh nặng qua đời, không có chút ký ức nào mẫu thân.

Lúc nhỏ, nhìn thấy đứa trẻ khác đều mẹ, nàng liền về nhà cha xem mẹ nàng ở đâu, lần hỏi đến, cha đều rơi lệ. Mỗi năm vào thu đông, cha nàng thắp hương trước linh vị mẹ, để nàng bái dần dần nàng cũng hiểu ra, hỏi han gì nữa.

Mặc dù nàng rất biết mẫu thân là như thế nào, nhưng sợ buồn, nên cũng không dám hỏi

Ra khỏi từ đường, Tương nhịn không được "Liễu gia gia, con nghe nói, mẫu thân mất vì bệnh."

Lão quản gia thở gật đầu: "Ừ."

"Phu nhân và tướng thanh mai trúc hai người yêu thương nhau thiết, phu nhân từ nhỏ đã yếu, đại phu chẩn sống không quá hai mươi Nhìn tướng quân thô lỗ, nhưng đối với của phu nhân chưa giờ lơ là, năm phu nhân tám tuổi, tướng quân đến cầu hôn, kết một năm sau mới sinh ra nương, nhưng bệnh tình của phu cũng ngày càng nghiêm trọng."

"Sau khi sinh không lâu thì phu qua đời, chỉ còn một nữa là đến sinh nhật hai tuổi."

Lão quản gia nói liền đưa tay lên nước mắt.

"Tướng quân thật sự chịu nổi nên mới theo cô nương rời khỏi thành, cô nương cũng đừng trách quân, trong phủ này, kinh thành đều là hình bóng phu nhân, tướng quân thể nào sống tiếp ở được."

Trong lòng Liễu Tương bị kim châm, hốc dần đỏ hoe: "Con chưa giờ trách cha."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=10]

Lão quản gia thở một tiếng, vỗ vỗ Liễu Tương: "Cô nương thật thảo."

Liễu Tương đương nhiên ý.

"Ta đi chuẩn bị dùng cho cô nương mai đi tảo mộ, cô nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai Xuân Vọng dẫn đường nương."

Liễu Tương biết Xuân trong miệng lão quản là cháu trai thứ hai ông, con trai của Liễu thúc, nói: "Liễu gia gia cần bận tâm, con tự mình bị là được."

Lão quản gia nói: lẽ cô nương cho lão nô già rồi không tác dụng gì nữa sao? Cô yên tâm, lão nô còn khỏe lắm, cô nương lần tiên về tảo mộ nhân, lão nô dù gì phải chuẩn bị chu một chút."

Lão quản gia đã như vậy, Liễu Tương nhiên không thể phản bác, nói: "Vậy thì làm phiền Liễu gia rồi."

Tiễn lão quản gia rồi, Liễu Tương quay nhìn về phía từ đường, biết đang suy nghĩ điều gì.

Tống Trường Sách bước an ủi: "Phu nhân cô nương trở về, nhất sẽ rất vui."

Liễu Tương nghẹn ngào một tiếng.

Đây là lần đầu nàng biết được, thì tình cảm của cha mẹ đậm như vậy, cũng không biết năm qua cha đã như thế nào.

"Ta từng nhìn thấy dung của mẫu thân."

Liễu Tương nhỏ giọng "Có lần quân địch kích, cha đi gấp, ta thấy bức tranh chân dung mà ấy chưa kịp cất mẫu thân rất xinh đẹp, là phụ nữ đẹp nhất ta từng thấy."

Tống Trường Sách nhẹ đặt tay lên vai Tương, im lặng an ủi lúc rồi nói: "Ngày mai ta nương đi bái phu nhân."

Liễu Tương: "Ừm."

Hôm sau, trời còn sáng, Liễu Tương và Trường Sách đã tắm rửa quần áo, mang theo hương nến đến chùa Thừa Phúc.

Mộ tổ Liễu gia trên sườn núi chùa Phúc, đến một đoạn thì có thể đi bộ lên, Liễu Vọng đi trước dẫn "Vào những ngày lễ tết, gia đều dẫn tiểu nhân mộ tổ bái tế, đường tuy không hoang vu, đoạn đường nhỏ phía trước hơi đi, cô nương cẩn một chút."

Liễu Tương: "Được."

Đi lên con đường Tống Trường Sách kéo Tương ra sau lưng mình: sớm nặng, cô nương đi phía ta."

Liễu Tương không tranh với hắn, đi ở trí cuối cùng.

Đi khoảng nửa canh cuối cùng cũng đến tổ Liễu gia.

Liễu Tương lần lượt tế từng ngôi mộ, cùng mới quỳ xuống trước Liễu phu nhân.

Nàng nhìn những dòng trên bia mộ, vừa lạ vừa thân quen.

Cái tên đầu tiên biết viết chính là của mẫu thân, Kiều Uyển

Sau khi nàng biết cha nàng không dạy nữa, cũng rất ít khi đến mẫu thân với nàng.

Trên bầu trời không từ lúc nào đã đác những hạt mưa, Liễu Vọng ngẩng đầu nhìn trời, nói: thời tiết này, e lát nữa sẽ có mưa to, đây không xa căn nhà hoang, trước kia miếu Thành Hoàng sau dời lên núi nên bị bỏ hay là chúng ta đó trú mưa?"

"Cũng được." Liễu Tương

Bái tế xong, mấy liền đi về phía Thành Hoàng bỏ hoang.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận