Sáng / Tối
Bị bác sĩ phía sau quát tháo ầm ĩ, dùng gậy kích điện ép đẩy về phía trước, Lận Tiễu vẫn còn ngơ ngác như chưa hoàn hồn.
Vai cậu bị đẩy mạnh một cái. Cổ tay mảnh khảnh bị còng lại với nhau, mắt cá chân đeo xiềng xích nặng trĩu. Cả người khoác bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, cậu chỉ có thể từ từ đi theo hàng người phía trước. Từ trước tới nay, cậu chưa từng hoảng loạn đến vậy.
Có lẽ cũng từng có.
Chính là không lâu trước đây, trong bữa tiệc sinh nhật của một người bạn. Người kia bất ngờ bày tỏ trước mặt mọi người, ồn ào bắt cậu phải đồng ý. Nhưng Lận Tiễu lại thẳng thừng từ chối, không hề nể mặt. Bầu không khí lập tức cứng ngắc. Cậu tìm đại một cái cớ, bối rối rời đi.
Kết quả vừa bước ra ngoài đã bị một chiếc xe lao tới tông trúng.
Sau đó... cậu chết.
Lận Tiễu không ngờ mình còn có ngày tỉnh lại.
Cậu sống lại trong một trò chơi tên là "Bóng Ma Kinh Hoàng". Một thứ tự xưng là hệ thống nói với cậu:
[Chỉ cần thông quan trò chơi, có lẽ cậu sẽ có cơ hội sống lại.]
Đối với Lận Tiễu mà nói, cậu vẫn chưa sống đủ. Chỉ cần còn một tia hy vọng, cậu sẽ không từ bỏ.
[Mở đầu cốt truyện: Một bệnh viện tâm thần bị bỏ hoang ở vùng núi ngoại ô. Nơi đây giam giữ một nhóm bệnh nhân có khuynh hướng bạo lực. Phần lớn bọn họ bị gia đình hoặc xã hội bỏ rơi. Suốt nhiều năm, chỉ có vài bác sĩ và y tá quản lý nơi này.
May mà phía trên thỉnh thoảng vẫn cấp một khoản "trợ cấp an ủi". Dĩ nhiên, số tiền này cũng khiến không ít người tìm cách trục lợi.]
[Trong trò chơi này, cậu sẽ vào vai nhân vật phản diện: Bệnh nhân số 11.
Thông tin nhân vật: Cậu từng là bệnh nhân của viện trưởng Từ. Cậu muốn rời khỏi bệnh viện nên đã lợi dụng tình cảm của hắn ta. Sau khi viện trưởng Từ bị giết, hắn ta hóa thành lệ quỷ. Từ đó ác mộng bao trùm cả bệnh viện.]
[Nhiệm vụ của cậu: Sống sót trong 5 ngày.
Bảo đảm mức độ hoàn chỉnh của cốt truyện.
Đồng thời tìm ra nguyên nhân tử vong của viện trưởng Từ và ngăn chặn kế hoạch báo thù của hắn ta.]
[Buff: Cậu có sức hấp dẫn đặc biệt đối với tất cả Alpha và Omega thông qua pheromone.
Vì vậy hãy cẩn thận với những ác quỷ xung quanh. Với dung mạo đặc biệt của cậu và hiệu ứng buff này, những sinh vật không rõ danh tính sẽ càng khao khát máu của cậu hơn.
Chúng thậm chí có thể rơi vào trạng thái khát pheromone và muốn chiếm hữu cậu.]
Ngay lúc Lận Tiễu còn đang ngẩn người, bác sĩ phía sau thấy bước chân cậu chậm lại liền nhíu mày, đẩy mạnh một cái.
Lận Tiễu lảo đảo, loạng choạng một lúc lâu mới đứng vững.
Cậu trừng bác sĩ một cái, mái tóc đen hơi dài rủ xuống hai bên tai khẽ lay động theo động tác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=1]
Làn da cậu trắng đến gần như trong suốt, trông giống một yêu tinh hút linh hồn trong núi rừng.
Đôi chân trần gầy gò giẫm lên sàn nhà tối màu. Xiềng xích kim loại bạc lạnh phản chiếu ánh sáng. Dưới lớp da trắng bệch, những mạch máu xanh nhạt nổi rõ.
Cả người toát lên một vẻ đẹp bệnh hoạn, mong manh.
Cậu thật sự rất đẹp.
Ngay cả bác sĩ Phí, người vừa thô bạo với cậu khi thoáng nhìn thấy gương mặt ấy cũng sững lại một lúc, nửa ngày vẫn chưa nhớ ra mình định nói gì.
Trong hàng hơn mười bệnh nhân nhập viện, phần lớn ánh mắt vô hồn, sắc mặt trắng bệch như xác sống. Chỉ có vài người ánh mắt sắc bén, cảnh giác quan sát xung quanh.
Động tĩnh giữa Lận Tiễu và bác sĩ Phí không lớn, nhưng vẫn khiến họ chú ý.
Ánh mắt của đa số đều dừng trên người Lận Tiễu.
Lận Tiễu liếc nhìn những người mặc cùng bộ đồ bệnh nhân giống mình.
[Họ đều là người chơi.] Hệ thống đã lâu không lên tiếng, vừa mở miệng liền phát ra tiếng điện "tư tư".
Lận Tiễu gật đầu.
"Nhìn ra rồi."
Hệ thống có chút hả hê: [Nói cách khác, họ đều là đối thủ của cậu.]
Trong một trò chơi sinh tồn, dĩ nhiên sẽ có rất nhiều người chơi giống nhau. Họ ngày đêm làm nhiệm vụ phó bản, mong chờ có thể thông quan để đạt được điều mình mong muốn.
Nhưng đáng tiếc...
Người đứng đầu vĩnh viễn chỉ có một.
Nếu trò chơi sinh tồn không có cạnh tranh, vậy còn gì thú vị?
Kẻ tạo ra trò chơi này, kéo tất cả họ vào đây... rõ ràng mang một thú vui tàn nhẫn, muốn xem họ tàn sát lẫn nhau.
Lận Tiễu cảm thấy hơi lạnh.
Đôi mắt xinh đẹp dần trở nên lạnh lẽo vô cơ, cậu tiếp tục chậm rãi bước về phía trước. Hai chân trắng nõn hơi đỏ vì lạnh, luồng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng thẳng lên.
Từ khi bước vào bệnh viện này, nhiệt độ luôn giảm dần.
Cậu vốn sợ lạnh, nên lúc này cũng chẳng có tâm trạng xã giao giả tạo với đám người chơi kia.
Ngay khi mọi người bắt đầu cảnh giác vì vẻ lạnh nhạt và khó chịu rõ ràng của cậu...
Lận Tiễu đột nhiên nghiêng đầu... Rồi chậm rãi nở một nụ cười.
Giống như tuyết mùa đông vừa tan.
Vừa xinh đẹp... vừa ngây thơ.
"Trời ơi... cậu ấy đẹp thật."
Gần như tất cả mọi người đều đồng thời nghĩ vậy.
Một người mới xinh đẹp, dường như còn chưa hiểu sự đáng sợ của trò chơi. Ngây ngô, dễ lừa như một kẻ ngốc. Cả người toát ra cảm giác "hãy đến bắt nạt tôi đi".
Một mùi vị khiến những thứ bẩn thỉu ngoài sáng lẫn trong bóng tối đều bị hấp dẫn.
Cuối cùng bác sĩ Phí cũng hoàn hồn, nhận ra mình vừa thất thố. Thấy mọi người đứng ngây ra, hắn ta lập tức vung gậy kích điện đe dọa:
"Nhìn cái gì mà nhìn! Đi nhanh lên! Muốn nếm thử mùi bị điện giật à?"
Lúc này đám người chơi mới như tỉnh mộng.
Người thì cắn răng, người thì tái mặt, bị ép tiến sâu vào bệnh viện.
Mỗi khi thang máy xuống thêm một tầng, nhiệt độ lại giảm rõ rệt.
Không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng nồng nặc, xen lẫn mùi máu nhàn nhạt. Gió lạnh lướt qua mặt Lận Tiễu khiến cậu khẽ nheo mắt. Hốc mắt cũng dần ửng đỏ.
Bác sĩ Phí lần lượt đưa từng bệnh nhân vào phòng bệnh của họ.
Mỗi người khi vào phòng đều được gán một số.
Dường như hắn ta cố ý sắp xếp những người chơi ở các tầng khác nhau, người bên cạnh Lận Tiễu ngày càng ít.
Rất nhanh, sau khi đưa những người chơi cuối cùng vào phòng, bên cạnh hắn ta chỉ còn lại một mình Lận Tiễu.
Hành lang dài tối đen, lạnh lẽo.
Giống như miệng vực sâu đang nuốt chửng thiếu niên xinh đẹp yếu ớt.
Mắt Lận Tiễu đỏ hoe. Cậu ngẩng cổ trắng như thiên nga, lộ ra vẻ bất an.
"Bác sĩ... tôi không ở cùng phòng với họ sao?"
Bác sĩ Phí nhếch môi, nở nụ cười nửa như chế nhạo nửa như chờ xem kịch.
"Cậu à? Cậu có phòng khác."
Hắn ta liếm môi, dùng gậy kích điện ép cậu đi tiếp.
"Yên tâm, người ở tầng dưới đều là những người bạn... rất hiếu khách. Tôi tin cậu sẽ hòa hợp với họ."
Ai cũng nghe ra ý lừa gạt trong lời hắn ta.
Lận Tiễu khẽ hít vào. Nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối. Hàng mi cong dài khẽ run, trông vừa ngây thơ vừa đáng thương.
Cuối cùng cậu vẫn bị ép lên thang máy.
Tầng -6 của bệnh viện.
Nơi trước giờ chỉ giam giữ mười bệnh nhân cực kỳ nguy hiểm.
Và hôm nay...
Họ sắp có thêm một "bạn mới".
Cửa thang máy vừa mở.
Luồng không khí mới lạ lập tức khiến các phòng bệnh xung quanh xôn xao. Những ánh nhìn dò xét từ khắp nơi đổ dồn tới.
Khi chạm vào gương mặt cực kỳ xinh đẹp của Lận Tiễu và mùi Omega trên người cậu...
Những ánh nhìn đó khựng lại một nhịp.
Ngay sau đó...
Một áp lực đáng sợ ập tới.
Giống như đang thị uy.
Đồng thời đối mặt với uy áp từ nhiều Alpha, sắc mặt Lận Tiễu lập tức tái nhợt.
Mắt cậu đỏ lên, theo bản năng lùi lại.
Nhưng bác sĩ Phí không cho phép.
Gậy kích điện chạm vào eo, dòng điện mạnh khiến cơ thể lập tức mất kiểm soát.
Lận Tiễu quỳ sụp xuống đất, người run rẩy.
"Không... đừng..."
Con mồi càng yếu thế, thợ săn càng hưng phấn.
Bác sĩ Phí vác cậu lên vai.
Mỗi bước chân đi, chùm chìa khóa nặng treo ở thắt lưng va vào nhau leng keng trong tầng hầm trống rỗng. Đó là chìa khóa của còng tay và xiềng chân.
Sau khi Lận Tiễu bị gậy điện trừng phạt, mười phòng bệnh xung quanh càng trở nên kích động.
Họ không hề che giấu khí tức mạnh mẽ của mình.
Tất cả đều hướng về Omega xinh đẹp yếu ớt kia.
Tiếng gầm trầm thấp như dã thú, tiếng xiềng xích va chạm hỗn loạn.
Tất cả đều nói rõ... Nơi này tuyệt đối không phải chỗ tốt đẹp gì.
"Im hết!" bác sĩ Phí quát lớn.
Nhưng rõ ràng... chẳng có tác dụng.
Đám người bị nhốt ở đây không biết bao nhiêu năm thậm chí còn hứng thú hơn, nhìn chằm chằm "bạn mới" không hề che giấu.
Giống như đang khóa chặt con mồi.
Dù sao...
Mười bệnh nhân ở đây đều là Alpha.
Bác sĩ Phí vác Lận Tiễu vào một phòng bệnh trống, ném cậu lên chiếc giường mềm.
Hắn ta nhìn cậu từ trên cao xuống.
"Cậu là bệnh nhân số 11, vốn dĩ cậu không cần xuống tầng -6. Nhưng tiếc là cậu phạm lỗi."
"Giờ thì chỉ có nơi này hợp với cậu nhất."
"Ở đây cho ngoan, hiểu chưa?" Giọng hắn ta dịu đi đôi chút, nhưng ý tứ lại không cho phép phản đối.
Lận Tiễu vẫn ngồi quỳ trên giường, đôi mắt xinh đẹp thất thần.
Dáng vẻ này rất dễ khiến người ta sinh lòng thương hại.
Ngay cả bác sĩ Phí cũng vậy.
Nhưng hắn ta không hề hối hận về hành động thô bạo vừa rồi. Hắn ta đã xem hồ sơ bệnh án của Lận Tiễu, chứng hoang tưởng nghiêm trọng, thường xuyên xuất hiện ảo giác, và khi phát bệnh còn có tính công kích cực mạnh.
Nói cách khác...
Chỉ những bệnh nhân cực kỳ nguy hiểm mới bị nhốt ở tầng -6.
Ngay cả Omega cũng không ngoại lệ.
Huống chi...
Nếu có thể khiến Lận Tiễu lộ ra vẻ mặt đẹp đến vậy...
Hắn ta suy nghĩ một chút, cúi sát tai cậu. Thấy Omega xinh đẹp vì hành động này mà run lên, bác sĩ Phí nheo mắt nói nhỏ: "Ban đêm... tuyệt đối đừng mở cửa."
Lận Tiễu mở to đôi mắt ướt át.
Ngón tay trắng dài vô thức co lại.
Một lúc lâu sau cậu mới khẽ lên tiếng, giọng nghẹn trong cổ họng như đang cố kìm nước mắt.
"Tại sao...?"
Âm thanh yếu ớt như nai con bị thợ săn bắt được.
Đáng thương... lại khiến người ta muốn bắt nạt hơn.
"A."
Bác sĩ Phí chỉ cười, không giải thích, sau đó dứt khoát đóng cửa lại.
Thật là một tên ngốc xinh đẹp.
Chỉ hy vọng... Cậu có thể sống qua đêm nay.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận