Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Toàn Game Kinh Dị Đều Là Cá Của Tôi

Chương 5

Ngày cập nhật : 2026-03-09 13:22:40

Hắn duỗi tay định trực tiếp đưa đồ ăn cho Lận Tiễu. Vì hắn cao hơn cậu rất nhiều, tay áo lại vô tình quét qua mái tóc cậu. Một cảm giác ngứa nhẹ truyền đến. Ánh mắt Lận Tiễu khẽ biến đổi, thân thể hơi co lại theo bản năng, giống như một con thú con bị hoảng sợ.


08 thu tay lại, kéo cậu vào phòng, rồi đóng cửa ngay lập tức, ngăn toàn bộ ánh mắt dòm ngó bên ngoài. 08 đặt đồ ăn lên bàn, sau đó thuận thế ngồi xuống ghế.


Lận Tiễu trông mong nhìn đống đồ ăn kia, rồi lại trông mong nhìn hắn.


Dáng vẻ của Omega nhỏ xinh này dường như khiến người đàn ông cao lớn rất hưởng thụ. Chỉ là một khi đã nếm được chút ngọt ngào, Alpha ác liệt kia sẽ càng muốn đòi nhiều hơn.


Hắn vỗ vỗ lên đùi mình, ra hiệu cho Lận Tiễu lại gần: "Muốn ăn bữa sáng không?"


Những ngón tay trắng mảnh của Lận Tiễu siết lấy góc áo. Cậu xấu hổ đến mức vành tai cũng đỏ lên. Đánh cũng đánh không lại, nào có kiểu uy h iếp người như vậy.


"Đây là trao đổi." 08 nói rất nghiêm túc. Những ngón tay đen nhánh của hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, chậm rãi ép cậu, chỉ nhìn vẻ mặt thôi thì giống hệt một người quân tử đứng đắn.


Đáng tiếc, tốc độ ăn của hắn không hề chậm. Sandwich gần như một miếng là hết. Đồ ăn trên bàn ngày càng ít đi, không còn đủ thời gian cho Lận Tiễu do dự nữa.


Cậu chỉ có thể cắn môi, hai tay vịn lên bờ vai rộng của người đàn ông, nhấc chân trèo lên ngồi trên đùi hắn. Đôi mắt xinh đẹp vì xấu hổ mà phủ một tầng hơi nước mờ mịt. Bị ép đến mức đáng thương, cậu khô khốc nói một câu: "Muốn."


"Thật ngoan." 08 híp mắt như con thú vừa được thỏa mãn, từng chút từng chút đút cho cậu ăn.


Dáng vẻ Lận Tiễu ăn cũng rất ngoan. Cho gì cậu ăn nấy. Khi ăn no còn xoa xoa cái bụng nhỏ hơi căng, phát ra tiếng nức nở rất khẽ. Bản năng chiếm hữu sâu trong xương cốt của 08 khiến hắn cực kỳ thỏa mãn với dáng vẻ Omega yếu ớt chỉ có thể dựa vào mình như vậy.


Ngay lúc bầu không khí bề ngoài đang yên ổn, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.


Ngoài cửa truyền đến giọng của bác sĩ Phí, lạnh lùng theo kiểu làm việc theo quy tắc, giọng nói thô ráp:


"11, viện trưởng Từ đã trở lại. Ngài ấy gọi đích danh muốn gặp cậu."


Cùng lúc đó, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên:


[Nhiệm vụ kích hoạt: Leo lên giường của viện trưởng Từ.]


[Thời hạn: 12 giờ.]


[Phần thưởng nhiệm vụ: 300 điểm tích phân.]


Lận Tiễu nuốt miếng sandwich cuối cùng, vẻ mặt ngơ ngác: "???"


Trò chơi này... sao lại không đứng đắn vậy?


...


Lận Tiễu đi theo bác sĩ Phí đứng song song trong thang máy. Những ngón tay trắng mảnh siết chặt góc áo. Trên gương mặt tinh xảo của cậu vẫn còn lộ rõ vẻ xấu hổ, bực bội cùng lo lắng. 


Đây mà gọi là nhiệm vụ sao...


Nào có chuyện bắt người ta đi leo lên giường người khác... Một chút cũng không giống việc đứng đắn...


Hệ thống an ủi cậu: [Dù sao cậu cũng đang đóng vai phản diện, không còn cách nào khác, chỉ có thể trực tiếp đối đầu Boss! Hơn nữa lần này phần thưởng cũng không tệ, 300 tích phân. Số này đủ để cậu mở phòng livestream, hoặc dùng để quay thưởng rất nhiều lần, thậm chí đổi thêm nhiều ngày sinh mệnh!]


Lận Tiễu cắn môi, bất an khẽ nhúc nhích hai chân, nhưng cũng có chút động lòng: "Livestream?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=5]

Là kiểu phát sóng trực tiếp để người khác xem tôi chơi game à?"


Hệ thống dỗ dành: [Đúng vậy. Nếu mở livestream, cậu còn có thể nhận được tích phân do người xem tặng thưởng. Nhưng tôi khuyên cậu nên dùng để quay thưởng trước. Nếu may mắn có thể rút được thẻ kỹ năng hoặc giá trị sinh mệnh, như vậy sẽ giúp cậu vượt phó bản dễ hơn.]


Trong trò chơi "Bóng Ma Kinh Hoàng", giá trị sinh mệnh tương đương với tuổi thọ của người chơi. Không ai có thể ở mãi trong trò chơi. Mỗi người đều có một ngày sinh mệnh là kết thúc.


"Ừm..." Lận Tiễu cúi đầu nhìn những ngón chân tròn trịa của mình, suy nghĩ một lúc.


Lúc này môi cậu bị cắn đến đỏ bừng, trên cánh môi còn in một dấu răng nhỏ. Dáng vẻ ướt át mềm mại khiến người khác không khỏi chú ý. Bác sĩ bên cạnh cũng lén nhìn cậu thêm vài lần.


Lời hệ thống không phải không có lý.


Mở phòng livestream cần tích phân, việc này chưa cần vội. Hiện tại đã là ngày thứ hai rồi. Người xem bình thường đều thích xem từ đầu đến cuối. Nếu mở livestream giữa chừng của phó bản thì thu nhập cũng không cao.


Hệ thống tiện thể xem dữ liệu hậu trường của cậu: [Nhắc nhở: hiện tại giá trị sinh mệnh của cậu chỉ còn 3 ngày. Nói cách khác, cậu còn phải ở trong phó bản này 4 ngày nữa mới được tính là hoàn thành. Mục tiêu trước mắt là kiếm tích phân thật nhanh để quay thưởng. Tốt nhất là rút được thêm sinh mệnh!]


Lận Tiễu giật mình ngẩng đầu: "!!!"


Vậy thì thời gian thật sự rất gấp.


Lận Tiễu mím môi.


Nhiệt độ trong thang máy dường như đột nhiên giảm xuống. Một luồng lạnh buốt lan dọc sống lưng cậu. Cậu khẽ rùng mình, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.


Cậu liếc nhìn bác sĩ. Người kia chỉ đứng yên một bên, không có hành động gì. Hàng mi của Lận Tiễu khẽ run, vẫn giữ sự cảnh giác.


Giá trị sinh mệnh không thể mua trong cửa hàng của trò chơi. Chỉ có thể thông qua quay thưởng bằng tích phân hoặc giao dịch giữa người chơi.


Vì vậy nó cực kỳ quý hiếm, từ trước đến nay luôn cung ít cầu nhiều. Không thiếu những người chơi bị dồn vào đường cùng sẵn sàng bỏ ra giá cao để mua tích phân hoặc sinh mệnh.


Một nhiệm vụ đã có thể kiếm 300 tích phân. Nếu những người kia biết, e rằng chen lấn đến vỡ đầu cũng muốn nhận.


Lận Tiễu hít sâu, hai má mềm mại trắng nõn như chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể lún xuống. Cậu cố gắng tự chuẩn bị tâm lý cho bản thân.


Dù sao thì... chuyện kiểu này cậu thật sự không có kinh nghiệm.


Chỉ cần nghĩ đến việc mình có thể phải đi quyến rũ người khác...


Đáng ghét...


Lận Tiễu siết chặt nắm tay nhỏ trắng hồng, xấu hổ đến mức vành tai đỏ bừng.


Hơn nữa... đó còn không phải con người.


Từ nhỏ cậu đã sợ ma. Ngay cả phim kinh dị cũng không dám xem một mình. Huống hồ theo thiết lập nhân vật, cậu từng lợi dụng rồi phản bội viện trưởng Từ. Chắc chắn đối phương đang ôm hận với cậu.


Thang máy chậm rãi đi lên.


Mỗi lần đi qua một tầng đều phát ra một tiếng "đinh".


Cảm giác lạnh lẽo khó chịu từ gan bàn chân lan dần lên tận đỉnh đầu.


Lận Tiễu run rẩy nhìn lên bảng hiển thị.


Hiện tại là tầng 2.


Chỉ vài giây nữa là tới tầng 1.


Cậu hơi thở phào.


Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh sáng bỗng nhiên biến mất. Tầm nhìn chìm vào một vùng tối hoàn toàn.


"Sao vậy..."


Lận Tiễu còn chưa nói hết câu, đồng tử đã co lại.


Một thứ gì đó lạnh lẽo, mềm nhẵn, theo làn da trắng dưới bộ quần áo bệnh nhân của cậu chậm rãi bò lên.


Từ lòng bàn chân mềm mại...


Đến vòng eo nhạy cảm...


Nó từng chút một thăm dò đi lên, như đang cố ý cảm nhận sự run rẩy vì sợ hãi của cậu.


Cổ họng Lận Tiễu như bị bóp chặt. Ngay cả tiếng nức nở cũng bị nghẹn lại. Miệng cậu mở ra nhưng không phát ra nổi âm thanh.


Hàng mi ướt đẫm.


Vành mắt cũng đỏ nhạt.


Cậu thở dốc rất khẽ, phản ứng và suy nghĩ dường như chậm đi vì sợ.


"Là... là cái gì vậy...?"


Ngay cả câu hỏi cũng mang theo giọng điệu mềm yếu như đang cầu xin tha thứ.


Dễ dàng khơi dậy những dục vọng đen tối nhất ẩn sâu trong lòng kẻ khác.


Đèn tín hiệu của hệ thống nhấp nháy.


Nhưng khác với thường ngày, nó lại không đưa ra bất kỳ lời nhắc nào.


Còn cần phải đoán sao...


Thứ này, chắc chắn không phải con người.


Bình Luận

0 Thảo luận