Sáng / Tối
Chạy? Chạy đi đâu được?
Lận Tiễu mở to hai mắt, còn chưa kịp khôi phục lại giá sách như cũ thì giây tiếp theo cánh cửa lớn của văn phòng đã ầm một tiếng sập xuống. Bụi đất bốc lên mù mịt, giữa làn bụi hiện ra một bóng người đứng đó, khiến người ta sởn cả tóc gáy.
Một tay Từ Chiêu bóp cổ con ác quỷ dữ tợn trước mặt, quay đầu nhìn Omega xinh đẹp đang bị dọa đến ngây người: "Lận Tiễu, lá gan của em quả thật không nhỏ."
Lận Tiễu hoảng loạn như con thú con bị bắt trúng đuôi, chỉ muốn chạy trốn:
"Viện... viện trưởng..." Cậu lắp bắp nói, giống hệt một đứa trẻ đang muốn nói dối nhưng vẫn chưa nghĩ ra lý do.
Động tĩnh lúc cậu mở giá sách không hề nhỏ. Không chỉ con ác quỷ ngoài cửa nghe thấy, mà ngay cả Từ Chiêu đang ở tầng -6 dưới lòng đất cũng phát hiện ra.
Sắc mặt Từ Chiêu u ám, cả bệnh viện đều nằm trong sự giám sát của hắn. Hắn tuyệt đối không cho phép bất cứ ai phát hiện bí mật của mình, lại càng không cho phép thứ thuộc về hắn bị người khác nhòm ngó hay nhìn trộm.
Từ Chiêu ném con ác quỷ xuống đất. Những xúc tu vô hình từ bốn phía lập tức lao tới, chúng nhanh chóng xuyên qua thân thể con quái vật. Chỉ trong chớp mắt, con ác quỷ đã bị tiêu diệt, để lại một chuỗi chìa khóa dính đầy máu nằm trong vũng đỏ bẩn trên sàn.
Omega xinh đẹp bị dọa đến sắc mặt trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=11]
Cậu mặc chiếc áo blouse trắng rộng không vừa người, đứng tại chỗ không biết phải làm gì.
"Sợ rồi?" Lông mày Từ Chiêu ép xuống, đồng tử ánh lên màu đỏ nhạt. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Omega không nghe lời kia. Dáng vẻ từng bước tiến lại gần tạo nên cảm giác áp lực nặng nề.
Sao... bây giờ?
Quái vật chết dưới tay Boss này nhiều vô kể. Dù hắn ăn mặc chỉnh tề, nụ cười ôn hòa như gió xuân, thì mùi máu quanh người vẫn không cách nào tan đi. Cảm giác nguy hiểm ấy khiến Lận Tiễu càng thêm căng thẳng.
Trên má Lận Tiễu còn dính vết máu, nổi bật trên làn da trắng mịn. Cậu khẽ cúi mắt, không dám nhìn vũng máu dưới đất, vừa hoảng hốt vừa tủi thân: "Viện trưởng... có quái vật..."
Từ Chiêu khẽ bật cười, chậm rãi tiến lại gần. Nụ cười của hắn mang theo chút lạnh lẽo: "Lận Tiễu rất sợ những con quái vật này sao?"
Giây tiếp theo, Omega xinh đẹp đã lao thẳng vào lòng hắn.
Cậu ôm lấy hắn, mang theo vẻ sợ hãi đáng thương. Hàng mi dài cong, khóe mắt như được nhuộm màu cánh hoa đào, ánh nước long lanh khiến người ta rung động.
"Viện trưởng, sao bây giờ anh mới về... Vừa rồi cái tên đó nói hắn là cha của đứa bé trong bụng em, còn muốn đưa em đi bỏ trốn..."
Đồng tử Từ Chiêu hơi co lại, cả người hắn chợt nóng lên.
Omega xinh đẹp mềm mại áp sát hắn, giống như vừa bị dọa sợ nên theo bản năng tìm nơi che chở.
Từ Chiêu lại ngửi thấy mùi sữa ngọt ngào tỏa ra từ dưới lớp da trắng kia. Nhiệt độ trong cơ thể hắn tăng lên, như có luồng khí nóng không kiểm soát được đang va đập trong người.
"Ồ? Thật sao."
Biểu cảm của hắn lập tức trở nên đáng sợ hơn, như đang muốn xác nhận xem Lận Tiễu thật sự ngốc nghếch hay chỉ đang giả vờ lừa hắn.
"Cho nên em nghe lời hắn, mở cơ quan sau giá sách?"
Lận Tiễu bị người đàn ông cao lớn ôm gọn trong vòng tay, gần như không còn đường lui. Tư thế tưởng chừng an toàn này, trong mắt người khác lại giống như đang chủ động dụ dỗ.
Cánh tay Từ Chiêu ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cậu, ánh mắt nguy hiểm nheo lại: "Hắn nói gì em cũng tin?"
Hắn ghé sát tai cậu, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo: "Em có biết mình đã bị tôi đánh dấu không?"
"Rời khỏi tôi, em còn sống thế nào?"
Lận Tiễu run rẩy như con thú nhỏ bị dọa sợ, hàng mi dính nước mắt, đuôi mắt đỏ lên: "Vậy... vậy đứa bé trong bụng em... là của viện trưởng sao?"
Câu hỏi vừa ngây thơ vừa cẩn thận.
Đôi mắt to đen trắng rõ ràng của cậu luôn ngoan ngoãn cúi xuống, trong veo vô tội. Chính vẻ thuần khiết đó khiến nhiều người khác không kìm được mà muốn chiếm giữ.
Cũng vì vậy mà Lận Tiễu luôn bị người khác nhòm ngó.
Dù trốn ở đâu cũng có thể bị tìm thấy.
Từ Chiêu siết chặt nắm tay. Ánh mắt hắn u tối khó đoán, nụ cười trên mặt mang theo chút đáng sợ. Trong bóng tối, những xúc tu trong suốt khẽ rung động như đang chờ đợi điều gì đó.
"Tất nhiên là của tôi."
"Cũng chỉ có thể là của tôi, nếu không em còn định mang thai con của ai?"
Lận Tiễu ôm lấy bụng nhỏ của mình, giọng mềm xuống: "Vậy anh không được bắt nạt em... nếu không em sẽ không sinh em bé cho viện trưởng đâu..."
Từ Chiêu cởi hai nút áo trên cùng, tháo chiếc kính gọng bạc xuống, như thể vừa bỏ đi lớp vỏ kiềm chế thường ngày.
Người đàn ông vốn luôn dịu dàng lúc này trông giống con thú săn mồi đang kiềm nén bản năng.
"Được thôi, chỉ cần Lận Tiễu luôn ngoan ngoãn."
Cô bé quàng khăn đỏ đã bước vào chiếc bẫy của con sói xám.
"Nếu Lận Tiễu ngoan như vậy, tôi tặng em một món quà được không?"
Giọng nói nghe như hỏi ý, nhưng lại không cho phép từ chối.
"Quà gì vậy?" Lận Tiễu lúc phát bệnh đầu óc mơ hồ, trông giống một kẻ ngốc xinh đẹp, vừa rực rỡ vừa ngây thơ.
Từ Chiêu kéo cổ tay cậu đi đến trước cánh cửa nhỏ đã bị phát hiện, giọng nam trầm khàn lướt qua tai người nghe.
"Không phải Lận Tiễu muốn biết sau cánh cửa này có gì sao? Tôi dẫn em vào xem nhé, coi như là món quà tôi tặng em."
Không đúng.
Sao Từ Chiêu lại dễ nói chuyện như vậy, thứ giấu sau cánh cửa này chắc chắn không đơn giản. Có lẽ hắn đang thử cậu.
Lận Tiễu không cần thiết phải mạo hiểm, dù sao cậu cũng đã lấy được chìa khóa văn phòng viện trưởng, tối nay quay lại cũng được.
Hàng mi dài của cậu khẽ run, như lông vũ mềm chạm vào lòng người.
"Nhưng em đói rồi... từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn gì..."
"Hơn nữa viện trưởng đã làm quá nhiều vì em rồi, em sẽ luôn thích viện trưởng... chuyện đó không liên quan đến việc viện trưởng có tặng quà hay không..."
Omega xinh đẹp bị nhiều người thèm muốn ấy, chỉ khi ở trước mặt hắn mới lộ ra vẻ mềm yếu ngây ngô.
Một cảm giác tê dại như dòng điện từ đầu ngón tay lan tới tim khiến Từ Chiêu cảm nhận được khoái cảm chưa từng có.
Em ấy nói sẽ luôn thích hắn...
Vậy rốt cuộc hắn có nên tin em ấy không?
Trong mắt Từ Chiêu tràn đầy mê luyến và khao khát. Nhưng sâu trong đáy mắt, bóng tối vẫn lặng lẽ cuộn chảy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận