Sáng / Tối
"Vậy được rồi, sau này sẽ còn cơ hội." Từ Chiêu khẽ cười, ý tứ mơ hồ.
Hắn cởi chiếc áo blouse trắng trên người Lận Tiễu xuống cầm trong tay, rồi khoác áo vest của mình lên người cậu. Giọng nói khàn khàn trầm thấp: "Nếu em đói rồi thì chúng ta đi ăn đi. Bây giờ vừa đúng giờ bữa tối, chắc mọi người đều đã đến nhà ăn rồi."
"Tôi đến cũng là để thông báo cho em chuyện này, dù sao trước giờ bác sĩ ở bệnh viện này đều không đáng tin."
Từ Chiêu lấy từ trong túi quần ra một chiếc khăn tay, ngồi xổm xuống gói lại chùm chìa khóa rơi trên đất, thứ đã dính đầy bụi bẩn và vết máu. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười lạnh lẽo không có chút ấm áp.
Chiếc khăn tay kia cũng dính vài vết máu còn chưa khô, trông như vừa mới dùng để lau thứ gì đó không lâu trước đây.
Lận Tiễu nhìn chằm chằm vào túi quần của Từ Chiêu. Từ bên ngoài không thể nhìn ra bên trong có gì, lỡ đâu chỉ là một món đồ rất nhỏ...
Cậu đột nhiên lên tiếng hỏi hệ thống: "Trước khi viện trưởng tới đây thì hắn ta ở đâu?"
Âm thanh điện lưu lách tách vang lên trong đầu: [Liên quan đến nhiệm vụ chính nên không thể tiết lộ. Việc này cậu phải tự đoán.]
Liên quan đến nhiệm vụ chính?
Ngón tay Lận Tiễu khẽ cuộn lại, tại sao lại liên quan đến nhiệm vụ chính chứ?
Chẳng lẽ là... tầng -6...
Ánh mắt cậu khẽ biến.
Cùng với phòng của cậu...
Hay nói chính xác hơn là phòng số 10.
Chẳng lẽ thứ giấu bên trong đã bị viện trưởng Từ lấy đi rồi sao?
Nếu vậy thì phiền phức thật.
Lận Tiễu khẽ nhíu mày. Bộ quần áo lớn hơn một cỡ mặc trên người khiến cậu trông càng gầy gò, cổ áo rộng để lộ bờ vai tròn cùng xương quai xanh tinh xảo, tạo cảm giác mong manh như một mỹ nhân dễ vỡ, khiến ánh mắt dơ bẩn của người khác vô thức muốn dò xét sâu hơn.
Từ Chiêu luôn biết Lận Tiễu là một tuyệt sắc hiếm có. Bất kể hai người đã ở cạnh nhau bao lâu, chỉ cần liếc nhìn cậu một cái thôi cũng đủ khiến cơ thể hắn nóng lên.
Hắn bế Lận Tiễu lên.
Cậu nửa nhắm mắt nằm trên vai hắn, hơi thở nhẹ nhàng như đang buồn ngủ. Mùi hương trong không khí nơi này quả thật có tác dụng khiến người ta dễ sinh cảm giác mơ màng.
Hai người đi xuyên qua hành lang tối và sâu, rồi bước vào thang máy.
Nhà ăn nằm ở tầng -3.
Lận Tiễu phát hiện Từ Chiêu không hề lấy thẻ ra quẹt cửa, cũng không dùng bất kỳ thiết bị nào khác, mà trực tiếp dùng nhận diện khuôn mặt ở bên cạnh cửa thang máy.
Chuyện này hơi phiền.
Ban đầu cậu còn định nhân cơ hội này mượn thẻ của viện trưởng, nhưng xem ra cách đó không dùng được.
Quả nhiên Từ Chiêu không tốt bụng đến thế. Lúc biết cậu cầm chìa khóa văn phòng mà cũng không đòi lại, hóa ra là đang chờ ở đây.
Không có thẻ ra vào thì không thể tự do đi lại giữa các tầng, như vậy ban đêm cậu muốn ra ngoài hành động cũng sẽ trở nên khó khăn.
Chẳng lẽ chỉ có bác sĩ mới có thẻ?
Trong lòng Lận Tiễu âm thầm suy tính, nhưng bên ngoài vẫn giữ dáng vẻ lơ mơ buồn ngủ, khiến người khác vô thức mềm lòng mà buông lỏng cảnh giác.
Bước chân của Từ Chiêu gần như không phát ra tiếng động.
Điểm này Lận Tiễu không bỏ qua.
Hôm nay vì viện trưởng trở về nên bệnh viện tổ chức bữa tối chung tại nhà ăn, chỉ vào những dịp như vậy đồ ăn mới đặc biệt phong phú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=12]
Bệnh viện vốn âm u lạnh lẽo cũng vì thế mà có thêm chút không khí của con người.
Khi viện trưởng Từ bế Lận Tiễu bước vào nhà ăn, giữa những bệnh nhân mặc đồng phục sọc xanh trắng và những người có làn da sạm đen, cử chỉ thô lỗ, vẻ mặt khác nhau, cậu trai xinh đẹp trong lòng người đàn ông cao lớn lập tức trở nên vô cùng nổi bật.
Thân hình mảnh mai đặc trưng của Omega được bao trong chiếc áo vest không thuộc về cậu.
Lận Tiễu cúi đầu, che đi ánh mắt, trông giống một cậu trai nhút nhát chưa từng trải đời, ngoan ngoãn nép trong lòng viện trưởng Từ.
Giống hệt một con chim hoàng yến bị nuôi nhốt.
Rất nhiều bệnh nhân đã ăn xong lần lượt đi ngang qua. Khi lướt qua Lận Tiễu, họ ngửi thấy mùi hương ngọt ngào như sữa thoang thoảng, như thể tỏa ra từ cơ thể cậu.
Một số người bị bác sĩ không kiên nhẫn xua đi, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng nhìn cậu với đủ loại biểu cảm: tò mò, si mê, dơ bẩn, thấp hèn.
Nhưng ngay lúc đó, Lận Tiễu khẽ nhíu mày, khó chịu cử động vai.
Chiếc áo khoác rộng trượt xuống khỏi vai cậu, để lộ ký hiệu trên ngực áo bệnh nhân:
Tầng -6.
Những kẻ vừa nãy còn mang ý nghĩ xấu lập tức như thấy thứ gì cực kỳ đáng sợ, vội vàng thu ánh mắt lại.
Bệnh nhân tầng -6 trước giờ không phải người mà họ có thể chọc vào.
Chỉ riêng mức độ nguy hiểm cũng đủ khiến người ta kiêng dè.
Không trách viện trưởng phải tự mình bế vào.
Nhưng nếu chỉ là Omega...
Trong nhà ăn vẫn có không ít Alpha còn chưa ăn xong bắt đầu rục rịch.
Họ tụ tập quanh bàn ăn như đang chờ một buổi lễ náo nhiệt, tiếng ồn ào thô ráp vang lên như sóng biển dồn dập. Có người vừa gặm chân giò hun khói vừa huýt sáo, ánh mắt không chút che giấu mà đánh giá Omega xinh đẹp sắp ở lại bệnh viện.
Omega trong bệnh viện vốn đã hiếm.
Omega xinh đẹp như vậy lại càng hiếm.
Cả đời họ cũng chưa từng gặp.
Ai cũng biết Alpha và Omega có sự hấp dẫn sinh học tự nhiên với nhau.
Vậy nên...
Cho dù Omega có nguy hiểm đến đâu, cuối cùng cũng sẽ bị Alpha áp chế sao?
Không trách viện trưởng che chở như vậy.
Xem ra không chỉ bọn họ chú ý đến mỹ nhân nhỏ xinh này...
"Ồ, nhìn kìa, mỹ nhân mới! Tầng 6 sao? Nhìn cái eo nhỏ đó đi, nếu nắm vào chắc sướng chết."
"Suỵt! Tầng 6 mà cũng dám nói, người ở khu đó tính tình quái dị lắm. Nếu gây chuyện thì đừng kéo tôi theo."
"Gan lớn thì no, gan nhỏ thì đói. Mẹ anh chưa dạy sao?"
"Ồ, tôi không có mẹ."
"Anh..."
"Im đi lũ ngu! Theo tôi thì cá cược năm điếu thuốc đi. Nếu mấy người còn nói nữa, xem viện trưởng có móc mắt các người ra không."
Hai người nhìn theo ánh mắt hắn.
Ở giữa đám người là Từ Chiêu đang đứng, nụ cười ôn hòa lịch thiệp.
Họ nhìn nhau rồi bật cười lớn.
"Ha ha ha! Cậu đùa à? Hắn chẳng qua chỉ là viện trưởng của cái bệnh viện rách ở nơi khỉ ho cò gáy này thôi. Chúng ta mới là bệnh nhân quý giá nhất ở đây. Gia đình chúng ta bỏ tiền ra. Nếu xảy ra chuyện gì thì Từ Chiêu chạy được sao..."
Nụ cười của người đàn ông bỗng khựng lại.
Hắn đột nhiên cảm thấy toàn thân bị một luồng lạnh lẽo bao phủ, như bị băng đâm xuyên qua.
Không chỉ một ánh mắt lạnh lẽo đang khóa chặt hắn.
Bên tai dường như còn vang lên tiếng rít khe khẽ của loài bò sát.
Hắn chậm rãi quay đầu về phía nguồn ánh nhìn.
Nhưng ở đó... không có ai.
Lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cảm giác bị ai đó theo dõi vẫn không biến mất, thậm chí còn rõ ràng hơn. Giống như một con quỷ kiên nhẫn dồn con mồi vào góc tường, thưởng thức dáng vẻ run rẩy vì sợ hãi của nó.
Trong hàng người lấy thức ăn, người đàn ông mặc sơ mi cúi đầu.
Hắn dịu dàng hỏi cậu Omega xinh đẹp trong lòng muốn ăn gì.
Đôi mắt phượng hẹp dài, môi mỏng, cặp kính gọng bạc, hàng cúc áo sơ mi cài đến tận cổ.
Tinh tế, lịch thiệp, đầy vẻ kiềm chế của một quý ông.
Nhưng những bệnh nhân từng thật sự chứng kiến sự đáng sợ của Từ Chiêu mới hiểu rằng...
Tất cả chỉ là lớp vỏ ngụy trang.
Khóe môi hắn vẫn mang nụ cười.
Nhưng ánh mắt lại tĩnh lặng đến mức không có gợn sóng.
Đôi đồng tử ấy giống như con rắn độc đang chờ thời cơ, lạnh lẽo và chính xác khóa chặt mục tiêu, mang theo cảnh báo đậm đặc cùng sát ý thấm vào tận xương.
Người đàn ông kia run bắn lên.
Sát khí như vậy...
Tuyệt đối không phải thứ mà một viện trưởng bình thường có thể có.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận