Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Toàn Game Kinh Dị Đều Là Cá Của Tôi

Chương 17

Ngày cập nhật : 2026-03-09 13:25:27

Số 10 sững sờ, dường như không ngờ trong phòng tắm còn có người. Như vậy, những lời bọn họ vừa nói ban nãy chắc đã bị người kia nghe thấy hết rồi?


Chưa kể lúc nãy hắn còn công khai mở miệng châm chọc. Nghe thấy giọng điệu quen thuộc ấy, số 10 nheo mắt lại, nở một nụ cười như không để tâm, nhưng sát ý lại dần dâng lên:

"01? Sao cậu lại ở đây? Tôi nhớ rõ trước giờ cậu chưa bao giờ thích tắm chung với người khác."


Dòng nước chảy dọc theo ngọn tóc của hắn. 01 đưa tay vén tóc trên trán lên, để lộ đường quai hàm cứng rắn lạnh lùng: "Tôi có ở đây hay không, liên quan gì đến cậu."


"Ha." Số 10 cười khẩy đầy khinh thường, nghiến răng, liếc một cái liền nhìn thấu tâm tư hắn: "Cậu đừng có lấy Omega ra làm lý do."


Trước khi Lận Tiễu đến, ai mà không biết 01 chưa bao giờ tắm chung với các Alpha khác. Ai cũng rõ hắn mắc chứng sạch sẽ quá mức. Tuy bệnh viện đã phân sẵn phòng tắm theo thứ tự phòng bệnh, nhưng ngay cả như vậy 01 vẫn không muốn chen chúc với người khác. Mỗi lần đều phải chờ mọi người tắm xong hết rồi hắn mới đến tắm một mình.


Có người đoán chuyện này liên quan đến bệnh của hắn, chứng ám ảnh sạch sẽ. Vì vậy hắn luôn tránh để người khác chạm vào, cũng không thích ai bước vào lãnh địa của mình, bởi điều đó khiến hắn cảm thấy nơi đó bị làm bẩn.


Để giữ "lãnh địa" của mình sạch sẽ, hắn thậm chí còn không ngại giết chết người xâm phạm. Mức độ nguy hiểm có thể nói không hề thua kém 08.


Tim Lận Tiễu khẽ run, người ở phòng bên cạnh xuất hiện từ lúc nào mà cậu hoàn toàn không nhận ra. Cậu vốn nghĩ có hệ thống thì sẽ an toàn, xem ra vẫn là cậu quá mất cảnh giác.


Nhưng cũng vì thế mà cậu hiểu tại sao lúc nãy hệ thống không cho cậu vào phòng tắm cuối cùng, đó là lãnh địa của 01. Nghĩ đến đây Lận Tiễu thấy lạnh sống lưng. Nếu không có hệ thống nhắc nhở, cậu suýt chút nữa đã chạm vào điều cấm kỵ của 01.


Gương mặt 01 vẫn lạnh lùng vô cảm. Bọt nước theo sống mũi hắn trượt xuống, không hề lộ ra biểu cảm gì:

"Chuyện đó không liên quan đến việc cậu ta có phải Omega hay không. Chắc cậu biết quan hệ giữa tôi và Từ Chiêu. Cái chết kia... hình như có liên quan đến các người?"


Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng 01 lại nói bằng giọng điệu như đang trần thuật một sự thật đã được xác định.


Dù bị khiêu khích, số 10 cũng chẳng sợ bị 01 biết. Hắn càng khinh thường phải nói dối chuyện này, trong đôi mắt như thú dữ hiện lên một tia tàn nhẫn thật sự: "Đúng thì sao? Thế nào? Cậu định ra mặt thay hắn à?"


"Hắn cướp Omega của tôi. Tôi tính kế giết hắn... chẳng phải rất hợp lý sao?"


Ác ý lan tràn, đôi mắt xanh lục lạnh lẽo sâu thẳm như chó dữ. Trên gương mặt vương vài vệt máu đỏ sẫm đang tụ lại ở cằm rồi nhỏ xuống. Lúc này Alpha mạnh mẽ mới thực sự lộ ra vẻ đáng sợ của mình.


Lận Tiễu lạnh sống lưng. Bị gương mặt cười như không cười ấy nhìn chằm chằm, những ngón tay trắng nõn của cậu khẽ co lại. Ánh mắt hoảng loạn bất lực, nơi khóe mắt ướt át bị ép ra một màu đỏ nhạt hiếm thấy.


Thì ra Từ Chiêu là bị số 10 giết...


Như vậy lời hắn nói trước đó về việc "cùng nhau tính kế" cũng hợp lý. Bề ngoài cậu và số 10 là người yêu, nhưng thật ra chỉ là hợp tác vì mục tiêu chung, bọn họ đều muốn trốn khỏi bệnh viện.


Còn viện trưởng Từ tưởng rằng mình "cướp" cậu từ bên cạnh số 10, nhưng thực ra là cậu lợi dụng tình cảm của hắn ta để tìm cơ hội chạy trốn.


Nghĩ lại...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=17]

cậu đúng là một kẻ tồi tệ, chuyên đùa giỡn tình cảm người khác.


Ngay cả khi hóa thành lệ quỷ, đứng trước kẻ giết mình, hắn vẫn có thể công khai nói yêu cậu, còn lấy "tình yêu" làm lý do cho tội ác của mình.


Có lẽ thấy cậu sợ hãi, số 10 nhịn không được nắm lấy tay trái của Lận Tiễu, đặt vào lòng bàn tay mình, cảm nhận những khớp xương mảnh khảnh: "Em sợ tôi sao... thân ái... em có thấy tôi bẩn không..."


Lận Tiễu sợ hãi thở gấp. Da cậu rất mỏng, chỉ cần hơi có cảm xúc là mí mắt và đuôi mắt đều đỏ lên. Trên nền làn da trắng như ngọc, vẻ ấy lại càng trở nên đẹp đến mức khiến người ta rung động.


Đẹp đẽ, yếu ớt, lại ngoan ngoãn, nhìn thôi cũng khiến người ta muốn bắt nạt.


"Chỉ vì một Omega... mà còn mất cả mạng." 01 nói rất bình thản, nhưng số 10 biết rõ hắn đang cười nhạo mình.


Số 10 khẽ cong môi. Giọng hắn vừa vỡ vụn vừa điên loạn, không biết rốt cuộc là ai đang cười nhạo ai: "Đúng vậy, cậu vĩnh viễn cũng không hiểu được. Ai cũng nói cậu không có trái tim... bây giờ xem ra đúng thật."


Người khác có thể không biết, nhưng hắn thì biết rõ.


Hắn từng lẻn vào văn phòng của Từ Chiêu, lấy đi hồ sơ bệnh án.


Vì muốn trốn khỏi đây, hắn phải tiêu hủy toàn bộ chứng cứ từng ở trong bệnh viện. Cho dù sau này bị bắt lại, bệnh viện cũng không thể chứng minh hắn từng là bệnh nhân nếu không còn hồ sơ.


Trong lúc đó hắn đã xem qua bệnh án của 01.


Từ đó hắn suy đoán: chứng ám ảnh sạch sẽ của 01 chỉ là bề ngoài. Một người bị giam ở tầng -6 dưới lòng đất của bệnh viện làm sao chỉ vì một chứng sạch sẽ đơn giản.


Nguyên nhân thật sự là rối loạn nhân cách vô cảm (một dạng rối loạn nhân cách chống đối xã hội: thiếu đồng cảm, không thể kết nối cảm xúc với người khác, thờ ơ với xã hội và con người, gần như không có tình cảm).


Trong đầu 01 chợt hiện lên cảnh vừa nhìn thấy lúc nãy.


Cánh cửa buồng tắm không che kín thân hình Omega trắng nõn. Khi Alpha khác bước vào chỉ thấy được bắp chân, nhưng nếu là hắn... thậm chí có thể nhìn thấy tận gốc đùi.


Trắng, mềm, hơi hồng. Nhìn là biết kiểu da rất dễ để lại dấu vết.


Đó là người mà "hắn" khác của mình thích sao?


01 tắt vòi nước nóng, dùng khăn lau khô người rồi mặc lại quần áo.


Lận Tiễu mím môi, lắng nghe động tĩnh từ phòng bên. Người đàn ông kia dường như không có ý định ra tay, có vẻ sẽ không giúp cậu.


Nhưng... tại sao?


Đôi mắt Omega xinh đẹp đỏ lên, vừa hoảng hốt vừa mờ mịt. Nếu hắn không định giúp, vậy tại sao lại lên tiếng nhắc nhở lúc nãy?


Cơn đau nơi gáy sau khiến Lận Tiễu bừng tỉnh. Tuyến thể sau cổ bị thương khiến cậu đau đến mức khẽ nức nở.


Cậu không kiểm soát được pheromone của mình, tuyến thể bị thương liên tục trào ra mùi sữa ngọt.


Omega mềm mại mơ hồ gọi tên Từ Chiêu: "Ư... đau quá... muốn viện trưởng... Lận Tiễu đau... muốn anh viện trưởng ôm..."


Số 10 nhìn Omega yếu ớt xinh đẹp bị ép vào góc phòng tắm. Hai tay cậu quơ loạn. Từ nách trắng mềm đến những đầu ngón tay thon dài đều phủ đầy vết trầy, tất cả đều do hắn gây ra...


Alpha ác liệt không những không hối hận, mà còn càng hưng phấn.


Cả không gian tràn ngập mùi sữa ngọt ngào, đủ khiến mọi Alpha rơi vào vực sâu dục vọng.


Ánh mắt số 10 trở nên nặng nề. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt Lận Tiễu, cúi xuống cắn mạnh vào môi cậu một cái, Omega mềm mại run lên vì đau.


Người đàn ông cao lớn nhìn dáng vẻ run rẩy của cậu mà gần như phát điên. Hắn vừa định đưa tay lau nước mắt ở khóe mắt Lận Tiễu thì...


Một cú đấm bất ngờ giáng xuống.


Số 10 bị đánh ngã xuống đất. Thân thể hắn tan thành sương đen rồi nhanh chóng tụ lại thành hình người. Một vệt máu đỏ chảy xuống khóe miệng.


01 đứng ở cửa.


Hắn vừa cài lại cúc cổ tay áo, vẻ mặt bình tĩnh không gợn sóng nhìn số 10. Từ môi hắn thốt ra hai chữ lạnh lẽo:


"Thật bẩn."


Bình Luận

0 Thảo luận