Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Toàn Game Kinh Dị Đều Là Cá Của Tôi

Chương 19

Ngày cập nhật : 2026-03-09 13:25:54

Lòng Lận Tiễu mềm nhũn như bị thấm ướt. Cậu run run hàng mi, nhìn hắn từng bước một tiến về phía mình.


Cậu có chút sợ hãi, cậu đã bỏ lỡ thời gian kiểm tra phòng, lại không ở yên trong phòng bệnh theo quy định. Chắc chắn 09 sẽ không dễ dàng buông tha cho cậu.


Tiếng cưa điện ồn ào vang lên, kim loại va chạm bắn ra vài tia lửa. Lận Tiễu định lùi vào phòng tắm, nhưng bên trong lại truyền ra tiếng đánh nhau dữ dội, từng cú đấm nện thẳng vào người. Bước chân cậu khựng lại, 01 và số 10 đã đánh nhau rồi. Nếu cậu tùy tiện đi vào, có lẽ cũng không ổn lắm.


Chỉ trong khoảnh khắc do dự ấy, chàng trai tóc vàng đã bước tới trước mặt. Thân hình cao lớn phủ bóng lên người cậu. Hắn ngậm đầu điếu thuốc, tàn lửa lúc sáng lúc tắt:


"Hey, bảo bối, đến giờ kiểm tra phòng rồi. Em định đi đâu vậy?"


Chiếc cưa điện ầm ầm kề sát đầu cậu. Lận Tiễu cắn răng, ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ. Giọng nói mềm yếu như vừa bị nước ngâm qua, vừa run vừa nhỏ:


"Tôi... tôi muốn về phòng..."


"Đường về phòng không phải hướng này."


09 nheo mắt, không chút nể tình vạch trần cậu.


Cơ thể Lận Tiễu khẽ run lên. Hai tay đặt trên đầu gối siết chặt vạt áo bệnh nhân, cố giấu đi sự căng thẳng trong lòng. Gò má đỏ ửng lan dần tới khóe mắt, ướt át như thể đang treo một tấm biển vô hình: "Mau tới bắt nạt tôi đi."


"Đừng căng thẳng vậy, bảo bối."


09 nhếch môi cười, nhấc chiếc cưa điện dính máu ra xa một chút.


Omega mềm mại trước mắt rõ ràng là một cảnh tượng cực kỳ hấp dẫn với mọi Alpha. Đặc biệt khi cậu đang mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, vai áo trễ xuống, gần như lộ ra nửa bả vai.


09 đột nhiên cúi người.


Lận Tiễu hơi nghiêng đầu tránh, khói thuốc rơi xuống vết thương trên cổ cậu.


"Mới tắm xong à? Vết thương trên cổ này là sao? Còn cả... mùi trên người em nữa..."


09 vô liêm sỉ dồn cậu vào góc tường, dường như chỉ muốn nhìn rõ tuyến thể bị thương của cậu.


Hàng mi dày của Lận Tiễu run rẩy như cánh bướm bất an.


Cậu chợt nhớ ra mình vừa tắm trong phòng tắm của 09...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=19]

Không biết hắn có để ý chuyện này không.


Lận Tiễu chỉ có thể mím môi, vừa sợ vừa tủi: "Trong phòng tắm có người khác... Tôi tắm một mình hơi sợ..."


"Tôi không biết đó là phòng tắm của anh... Nếu anh để ý thì tôi... tôi quay lại tắm lại lần nữa..."


Nói xong, Omega xinh đẹp quay người định chạy, nhưng lập tức bị thanh niên vòng tay chặn ngang eo.


"Muốn chạy à?"


09 nhướng mày.


"Ưm..."


Omega nhỏ bé bị bắt lại thở dốc bất an. Mái tóc đen dài ngang vai vẫn còn nhỏ nước, từng giọt nước chảy dọc theo làn da trắng mịn xuống hõm eo nhỏ nhắn, rồi tiếp tục trượt xuống dưới, khiến người nhìn không khỏi liên tưởng.


Đặc biệt là khi trên người cậu vẫn còn vương mùi pheromone của hắn.


09 cảm thấy cổ họng khô nóng, hắn cúi đầu ngửi cổ cậu.


Hơi thở tràn đầy mùi sữa ngọt ngào, hòa lẫn với mùi sữa tắm đào của hắn.


"Sao tôi lại để ý chứ, bảo bối."


"Thậm chí còn mong trên người em toàn là mùi của tôi."


Lận Tiễu không còn đường lùi, sau lưng là bức tường lạnh. Cậu chỉ có thể chống tay lên ngực hắn, khóe mắt và sống mũi xinh đẹp đều đỏ bừng, đáng thương vô cùng.


Cậu không nhịn được mắng:


"Anh... đồ xấu xa! Không biết xấu hổ! Đừng chạm vào tôi..."


Làn da trắng của Omega vốn đã hơi ửng hồng sau khi tắm, giờ lại càng đỏ rực hơn.


09 cười đầy vẻ ngang ngược.


Khó khăn lắm mới bắt được cậu, sao có thể dễ dàng buông tay như vậy.


Đúng lúc đó hắn nghe thấy tiếng đánh nhau trong phòng tắm, hơi bất ngờ, nhưng lại giống như hoàn toàn hiểu được.


"Không chỉ một người ở trong đó à?"


"Bảo bối, em đúng là khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác."


"Không phải vậy..."


Lận Tiễu nghe ra ý tứ trong lời hắn, xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt. Cậu định giải thích, nhưng vẫn không nhịn được mắng thêm một câu:


"Lưu manh."


"Ồ."


09 không phủ nhận, thậm chí còn tỏ ra hứng thú.


"Em ở trong đó làm gì với bọn họ? Thành thật khai ra xem..."


Hơi thở nóng phía sau cổ khiến Lận Tiễu cảm thấy như bị kim châm, một bàn tay lớn nắm lấy tay cậu. Lòng bàn tay cọ xát, rồi dần dần biến thành mười ngón tay đan chặt.


Ánh mắt Lận Tiễu rơi xuống vùng eo bụng bị quấn băng trắng của hắn. Cậu cắn môi, xấu hổ đến mức không dám mở to mắt.


Chứng bệnh của 09 là rối loạn nhân cách thích chịu ngược, một dạng rối loạn tâm lý trong đó người bệnh cảm thấy thỏa mãn khi chịu đau hoặc bị xúc phạm.


Nói cách khác, Lận Tiễu càng mắng hắn, hắn càng hưng phấn.


Sau khi bị nhốt xuống tầng -6, người thích gây chuyện nhất chính là hắn. Hắn thường xuyên gây ra xung đột bạo lực chỉ để đạt được khoái cảm tâm lý.


Hắn giống như một quả bom hẹn giờ, không ai biết khi nào sẽ phát nổ.


Lâu dần, mọi người đều biết hắn là kẻ điên. Khi hắn gây sự, phần lớn người ta đều tránh xa. 


Thậm chí đôi khi hắn còn tự làm tổn thương bản thân. Vết thương ở eo bụng chính là minh chứng rõ nhất.


Kẻ điên không đáng sợ, bởi vì ở tầng -6, ai cũng điên.


Nhưng kẻ điên vẫn còn tỉnh táo mới là thứ khiến người khác sợ nhất.


Theo lý mà nói, Lận Tiễu không nên mắng hắn. Nhưng bị người ta trêu chọc trắng trợn như vậy mà không phản ứng thì thật sự không thể chịu nổi.


Cậu không hề thấy rằng 09 đã đưa ngón tay vẽ một vòng quanh mắt cậu, như thể đang phác họa đôi mắt xinh đẹp ấy.


Thợ săn giỏi nhất luôn có sự kiên nhẫn tốt nhất.


Khi con bướm đêm màu kem bị mắc vào mạng nhện mà vẫn còn vùng vẫy, con nhện luôn chậm rãi tiến lại gần, rồi ôm chặt con mồi, từng chút từng chút nuốt sạch.


Cũng giống như Lận Tiễu lúc này.


Cậu không thể trốn đi đâu được nữa.


Hơi thở của 09 ngày càng nặng nề, không hề che giấu.


Lận Tiễu khóc càng đáng thương. Cậu đã thảm như vậy rồi mà thanh niên vẫn không buông tha.


Vừa bị ức hiếp, cậu vừa nghẹn ngào mắng:


"Đồ khốn... Hức..."


Omega xinh đẹp thậm chí không biết mắng người. Cậu vừa khóc vừa mắng, lặp đi lặp lại chỉ vài câu ấy, giọng vừa yếu vừa mềm.


Nhưng với 09, nghe thế nào cũng thấy... rất hợp ý.


Hắn chú ý đến đầu lưỡi sưng đỏ có chút trầy xước của cậu. Hắn nắm cằm cậu, ép cậu ngẩng đầu, rồi gần như tham lam dựa lên vai cậu hít thở bầu không khí quanh cậu.


"Đã bị người ta bắt nạt đến mức này rồi à..."


"11, em đúng là yêu tinh hút hồn. Ngay cả 01 cũng bị em mê hoặc."


09 không hề bỏ qua mùi pheromone hỗn tạp trên người cậu.


Ngoài mùi xì gà đậm của viện trưởng và mùi máu tanh của số 10, rõ ràng nhất vẫn là mùi bạc hà muối biển lạnh lẽo của 01.


Chỉ cần vậy cũng đủ biết trong phòng tắm vừa nãy có ai.


09 cúi đầu ngửi tuyến thể bị thương của cậu, giọng nói ác liệt không ngừng:


"Bảo bối, tôi thật sự rất thích em..."


"Có muốn về phòng tôi không?"


"Giường tôi nhỏ lắm. Nếu em đến... thì chỉ có thể chen ngủ chung với tôi thôi..." 


Bình Luận

0 Thảo luận