Sáng / Tối
"Anh là... ai?"
Omega xinh đẹp da trắng tóc đen dường như không ngờ rằng vào thời điểm này lại có một sinh vật không phải con người tìm đến tận cửa. Trong chốc lát, cậu trở nên lúng túng, tay chân không biết đặt đâu cho phải. Cậu dựa lưng vào tường, cố gắng kìm lại cơ thể đang run rẩy. Trên gương mặt tái nhợt, đôi mắt đen láy ướt đẫm hơi nước.
Lại... lại là con ác quỷ do bác sĩ Phí sai đến sao... Ôi, tên khốn đáng ghét đó!
Hệ thống theo phản xạ nhắc nhở: [Không phải bác sĩ Phí.]
Không phải bác sĩ Phí, vậy còn có thể là ai?
Hàng mi dài trên làn da trắng mịn của cậu khẽ ướt. Lận Tiễu nghĩ thầm, chẳng lẽ... là số 10?
Số 10 chưa từng thấy cậu trong dáng vẻ đáng thương như vậy. Đôi mắt mang theo chút điên cuồng nhìn thẳng vào cậu, khoảng cách gần đến mức gần như chạm mũi nhau. Hắn cười như có như không:
"Không nhận ra tôi sao?"
Những ngón tay hơi thô ráp vuốt ve làn da mịn của cậu, khiến làn da trắng như ngà nổi lên một tầng hồng nhạt.
"Sao em lại ở phòng tắm của 09? Hai người ở cùng nhau à? Còn dùng cả sữa tắm có pheromone của cậu ta, mùi thật khó ngửi..."
Bị ác quỷ cọ sát đầy ám muội rồi còn tra hỏi đầy ác ý, Lận Tiễu bỗng mở to mắt. Cậu vừa sợ vừa xấu hổ, vội nghiêng mặt đi, vẻ mặt ngây ngô mờ mịt.
"Phòng tắm của 09 là gì chứ? Mùi đào rất ngọt, rất thơm mà..."
Ngốc quá.
Giống hệt một Omega xinh đẹp nhưng ngây ngô, cái gì cũng không biết, vậy mà dám tùy tiện vào phòng tắm của Alpha để tắm.
Số 10 khẽ nghiến răng, hàm răng sắc lạnh của hắn hơi ngứa ngáy. Chỉ tiếc Lận Tiễu trông như sợ hắn đến cực điểm, càng trốn tránh chỉ càng khiến người đàn ông này bất mãn hơn.
"Đã có Alpha khác rồi, nhanh như vậy đã quên tôi sao? Thật khiến tôi đau lòng."
Hắn bóp chặt cổ cậu, ép cậu quay mặt về phía mình. Cảm nhận cơ thể trong tay run lên, trong mắt đối phương là nỗi sợ khiến người ta mê mẩn.
"Tôi biến thành bộ dạng này... chẳng phải là vì ai sao? Thân ái, tất cả đều là vì em đấy."
Lận Tiễu không kìm được ho khẽ, trước mắt cậu tối sầm lại. Cậu vừa may mắn vì mình không nhìn thấy gì, vừa không khỏi run sợ khi bị người đàn ông chạm vào.
"Anh... Anh đang nói bậy gì vậy? Tôi... không biết anh là ai..."
Nhưng sự khó hiểu của cậu chỉ khiến số 10 cho rằng cậu đang phủ nhận tình cảm giữa hai người.
"Ha ha... Em đang sợ tôi sao?"
Số 10 nhẹ nhàng ôm lấy Lận Tiễu, cho cậu một cái ôm mà hắn tự cho là thân thiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=16]
Hơi thở ấm nóng quấn quanh tai, chóp mũi khẽ cọ vào chiếc cổ trắng mịn.
"Thân ái, mở mắt ra đi."
Luồng khí nhẹ thổi qua vành tai nhạy cảm khiến Lận Tiễu rụt cổ lại.
Vậy thì ít nhất cũng buông tay đang bóp cổ tôi ra trước đã.
Đôi môi đỏ ướt của cậu hơi hé ra, nhưng cuối cùng không nói gì. Cậu chỉ đứng cứng tại chỗ, mắt đỏ hoe, vừa sợ vừa tủi thân.
Cậu không dám... cậu thật sự sợ.
Dường như số 10 đọc được suy nghĩ đó. Tóc hắn quét qua vành tai Lận Tiễu, mang theo cảm giác ngứa ngáy. Nụ cười bên môi che giấu ác ý lóe lên trong đôi mắt xanh lục.
"Đừng sợ, tôi sẽ không làm hại em."
Hắn buông cổ cậu ra.
Nhưng còn chưa kịp để Lận Tiễu thở lại hai hơi, ác quỷ đã dùng đầu gối chen vào giữa hai chân cậu, ép chặt cậu xuống. Hắn giữ hai tay cậu, kéo lên qua đầu.
"Thân ái, tôi nhớ em. Dù kế hoạch của chúng ta đã thành công... nhưng em lại không chạy thoát được."
"Người và quỷ vốn khác đường, khi nào em mới chịu biến thành quỷ để ở bên tôi đây?"
Giọng nói mang theo ý uy hiếp lạnh lẽo, nhưng lại pha lẫn sự ám muội mờ ám. Đến lúc này, ác quỷ cuối cùng cũng lộ ra bản chất thật!
Đầu ngón tay Lận Tiễu run rẩy. Cậu buộc phải nghe theo lời hắn, mở đôi mắt ướt.
"Kế... kế hoạch gì chứ? Tôi không quen anh... đừng bắt nạt tôi... Tôi không muốn bị ăn..."
Hàng mi ướt run rẩy. Đôi mắt xinh đẹp nhuốm hồng, nhưng lại mất tiêu điểm như người mù, chỉ nhìn vào khoảng tối vô tận.
Đẹp như một viên đá quý hiếm.
Đẹp đến mức khiến người ta muốn phá hủy.
Trong mắt số 10 lóe lên sự điên loạn. Hắn thật sự muốn nhìn thấy cậu sụp đổ, khóc nức nở, cầu xin tuyệt vọng, giãy giụa nhưng không thể thoát...
Rồi sau đó từ từ thưởng thức.
Thật là một cảnh tượng tuyệt vời biết bao.
"Kế hoạch gì sao? Đương nhiên là kế hoạch em và tôi cùng nhau giết chết Từ Chiêu."
Đồng tử Lận Tiễu co lại.
Dục vọng phá hoại kinh người của ác quỷ cuối cùng cũng xuyên qua lớp ngụy trang, trở thành ác niệm đáng sợ.
"Thân ái, để tôi cắn một miếng thôi... chỉ một miếng."
Gương mặt hắn trắng bệch bệnh hoạn, nhưng môi lại đỏ như máu. Làn da trắng, môi đỏ, đôi mắt xanh lục khiến cả người hắn toát ra vẻ quỷ dị.
Lận Tiễu cắn chặt môi, hơi nước dâng đầy trong mắt. Khóe mắt đỏ như cánh đào, gương mặt thanh tú lại mang vẻ diễm lệ khó tả.
"Nhưng... Tôi đã bị viện trưởng cắn rồi... không thể cắn nữa... nếu cắn nữa tôi sẽ đau..."
"Chính là muốn em đau."
Sự chiếm hữu trong mắt số 10 điên cuồng lan ra, như bám vào xương tủy.
"Nếu không phải Từ Chiêu cướp em khỏi tôi, sao em lại bị hắn đánh dấu tạm thời?"
Đôi mắt xanh lục phản chiếu bóng dáng cậu, hơi nước ấm từ vòi tắm rơi xuống. Lận Tiễu giống như Omega đẹp nhất bị giam cầm trong góc bẩn thỉu này.
"Như vậy em mới nhớ được... giữa chúng ta, không ai có thể xen vào."
Hắn cúi xuống cắn vào tuyến thể trên cổ cậu.
Ác quỷ giữ chặt cậu, cắn vào tuyến thể rồi truyền pheromone của mình vào, ép lên dấu vết cũ. Máu chảy ra từ cổ cậu, nhưng hắn lại liếm sạch từng giọt, khiến cảnh tượng trở nên vừa tàn nhẫn vừa đáng sợ.
Lận Tiễu không nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận được cơn đau.
Đó là nỗi đau khi dấu vết đánh dấu cũ bị cưỡng ép chồng lên lần nữa.
Cơ thể mạnh mẽ của số 10 khóa chặt tứ chi cậu. Còn cậu giống như con thỏ yếu ớt bị giam trong lồng, gần như kiệt sức vì tra tấn.
Pheromone của số 10 vốn bị kìm nén từ lâu giờ bùng phát dữ dội.
Chỉ cách một cánh cửa, số 01 cũng có thể cảm nhận được.
Omega xinh đẹp cắn chặt môi, sắc mặt càng lúc càng tái. Khóe miệng bị cắn rách, máu đỏ chảy xuống.
Cậu như rơi vào cơn ác mộng đáng sợ.
"Không... không cần..."
Cuối cùng cậu cũng cất tiếng. Giọng nói gần như bật khóc, đầy đau đớn và tuyệt vọng.
Đồng tử số 10 co lại.
Hắn gần như theo bản năng buông miệng ra, pheromone khổng lồ quanh hắn lập tức tản đi.
Đúng lúc này, từ phòng bên cạnh vang lên tiếng gõ cửa chậm rãi.
Như một lời nhắc nhở lạnh lẽo.
"Chú ý chút đi, thằng nhãi."
"Đừng làm người ta chết."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận