Sáng / Tối
08 muốn quan sát rõ hơn những thói xấu của những người khác trong phòng bệnh.
Khi đi ngang qua phòng bệnh bên kia vách kính, bên trong truyền ra một tiếng hừ khinh thường. Mọi hành động tối nay của 08 đều bị bọn họ nhìn thấy hết. Không rõ là bọn họ khịt mũi vì hắn thỏa hiệp quá nhanh, hay là đang che giấu điều gì đó, nhưng ánh mắt của họ cuối cùng vẫn bị Omega mềm mại đang nằm trong lòng hắn thu hút.
08 không còn thời gian đi kiểm tra các phòng bệnh khác. Vừa bước vào phòng, hắn lập tức khóa cửa. Omega xinh đẹp được đặt lên giường.
Cậu ôm chiếc chăn nhỏ, co người ở góc giường. Đầu gối bị thương âm ỉ đau.
Hệ thống: [Khá lắm, đúng là dê vào miệng cọp.]
Mắt cậu sáng lên: "Hệ thống, cậu trở lại rồi à?"
[Ừm.] Sau khi nguy cơ tạm thời qua đi, nó mới có thể nói chuyện. Lúc nãy nó định nhắc nhở cậu thì bị vi phạm quy định hệ thống, kết quả là bị cấm nói.
Hệ thống cố ý dọa cậu: [Nếu như 08 phát hiện ra cậu vừa rồi lừa hắn...]
Cậu chột dạ chớp chớp mắt, vội kéo chăn che đầu định trốn vào trong. Nhưng cổ áo phía sau bỗng bị 08 nắm lấy kéo ra.
Hắn hơi cúi xuống, gần sát bên tai cậu, trong giọng nói mang theo chút hưng phấn mà chính hắn cũng không hiểu nổi.
"Ngoan một chút, đêm nay tôi sẽ không ăn em."
Hắn hài lòng khi thấy mỹ nhân trước mặt đột nhiên mở to mắt, ngẩng đầu lên trong mơ hồ hoang mang, vừa yếu ớt vừa bất lực.
Hệ thống lập tức hét thay cậu: [Sao lại có thể ăn thỏ thỏ! Thỏ thỏ đáng yêu như vậy cơ mà!]
Cậu bất an nắm chặt chăn, co lại ở góc giường. Nhưng 08 lúc này lại ra ngoài một chuyến. Khi quay lại, trong tay hắn cầm mấy chai lọ thuốc. Hắn kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, cúi đầu, nửa nâng mắt nhìn cậu.
"Giơ chân lên."
Cậu ló đầu ra khỏi chăn, không biết hắn định làm gì. Cậu lo chuyện mình nói dối bị phát hiện nên tạm thời không muốn gây thêm rắc rối. Chỉ có thể chống tay lên giường, ngoan ngoãn giơ chân lên.
Động tác này khiến vòng eo và hông cậu cong lên thành một đường mềm mại rất dễ nhìn.
08 chỉ liếc một cái đã cảm thấy máu nóng dâng lên, ánh mắt hắn trở nên tối lại. Bàn tay to lớn nắm lấy cổ chân trắng mảnh của cậu, kéo thẳng vào lòng mình.
Ống quần rộng bị kéo lên tới đùi, lộ ra đầu gối trầy xước đỏ ửng.
Nếu trên làn da trắng mịn kia còn có thêm những dấu đỏ kéo dài như cánh hoa... cảnh tượng đó chắc hẳn sẽ rất khác.
Chỉ mới tưởng tượng thôi, hơi thở hắn đã nặng hơn.
Ngón tay sẫm màu kẹp một cây tăm bông, chấm thuốc sát trùng rồi nhẹ nhàng bôi lên vết thương.
Cảm giác đau nhói rất nhỏ khiến cậu thỉnh thoảng run lên, hô hấp hơi gấp.
08 vốn định chờ cậu chịu đau không nổi mà làm nũng, xin hắn nhẹ tay hơn.
Nhưng cậu lại không yếu đuối như hắn nghĩ.
Trong lòng cậu còn đang đắc ý: "Tôi đúng là đại phản diện mà... Tôi lừa hắn vậy mà hắn vẫn ngoan ngoãn bôi thuốc cho tôi."
[...] Hệ thống nhìn vẻ mặt đầy tham lam của người đàn ông trước mặt, suýt nữa không nhịn được muốn túm tai cậu lắc mạnh: Ngốc vừa thôi!
Cuối cùng 08 còn dán thêm băng cá nhân lên vết thương.
Vậy là xử lý xong.
Có lẽ vì thật sự sợ 08 "ăn" mình, nên từ đầu tới cuối cậu đều tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=4]
Dường như cậu phát hiện ra rằng chỉ cần mình ngoan một chút, người đàn ông này sẽ đối xử tốt với cậu hơn.
08 thu dọn đồ bên giường một chút, rồi thuận thế nằm xuống phía bên kia giường.
Cậu co đầu gối ngồi ở góc giường nhìn hắn thật lâu. Sau khi xác nhận hắn không có hành động gì quá đáng, cậu mới yên tâm cuộn mình trong chăn nhỏ ngủ thiếp đi.
Khi hơi thở cậu dần trở nên đều đặn, rơi vào giấc ngủ sâu, người đàn ông vốn tưởng như đã ngủ lại đột nhiên mở mắt.
Hắn xoay người nhìn cậu.
Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo chỉ lộ ra một nửa khỏi chăn. Trong không khí quanh cậu thoang thoảng mùi sữa rất nhẹ.
Tâm trạng hắn đã rất lâu rồi mới được thỏa mãn như vậy.
Bản thân hắn mắc chứng rối loạn cảm xúc cực đoan rất nặng.
Suốt nhiều năm, hắn vẫn chưa từng tìm được mùi pheromone nào có thể áp chế tình trạng đó.
Nhưng khi ngửi thấy mùi pheromone chỉ thuộc về Omega của cậu, hắn bỗng mất kiểm soát một cách khó hiểu.
Đêm nay vừa đúng lượt hắn đi kiểm tra phòng bệnh. Hắn vốn định tới phòng số 11 xem thử, không ngờ lại nhặt được một "bảo vật" như vậy.
Một cảm giác thỏa mãn chưa từng có dâng lên trong lồng ngực hắn.
08 nhìn chằm chằm cậu đang ngủ say.
Bề ngoài chỉ là một Omega xinh đẹp, vô hại.
Không biết vì lý do gì mà cậu lại bị đưa vào nơi này.
Sáng sớm.
Trời âm u.
Bác sĩ mang đồ ăn chuyên dụng tới. Nhưng khi mở cửa phòng số 11, hắn phát hiện cậu không còn ở trong phòng của mình nữa.
Căn phòng bị phá hỏng khá nghiêm trọng, trên sàn còn có dấu vết máu mờ.
Sợi xích mang số 11 bị vứt sang một bên.
Ánh mắt bác sĩ Phí hơi tối lại.
Vẫn không sống sót được sao?
Xem ra việc tùy tiện đưa một Omega xuống tầng này đúng là quá mạo hiểm.
Nếu hắn nhớ không nhầm, tối qua người đi kiểm tra phòng chính là 08.
Các bệnh nhân trong phòng bắt đầu lần lượt đi ra nhận đồ ăn. Vì đã có bài học trước đó, bác sĩ chưa bao giờ dám vào phòng làm phiền họ khi họ "ngủ đông".
Trên bàn ăn bày khá nhiều thức ăn, nhưng hiếm khi có người ở lại ăn tại chỗ. Nếu bệnh nhân nào đến trễ, thì phần ăn thường đã bị lấy hết.
08 đến không tính là muộn.
Hắn vừa tới đã lấy hai phần.
Bác sĩ lập tức chú ý tới, kinh ngạc nhìn hắn vài lần.
Không ngờ 08 lại chủ động đi tới trước mặt hắn. Hắn ta hơi cúi mắt nhìn xuống, giọng đầy khinh miệt.
"Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi mưu mẹo nhỏ đều vô dụng."
Ánh mắt cười như không cười kia khiến người ta rất khó chịu.
Cho dù hắn ta không cố ý tỏa ra khí thế của Alpha cấp cao, áp lực vẫn đủ khiến bác sĩ đứng không vững.
Bác sĩ Phí hoàn toàn không biết cậu đã "bán đứng" mình. Hắn còn tưởng lời nhắc tối qua dành cho Omega đã bị phát hiện.
Nhưng hắn vẫn không chịu yếu thế.
Hắn nâng ánh mắt sắc lạnh lên, tay cầm gậy điện.
"Cậu đang khiêu khích tôi sao, 08?"
Giống như chỉ cần hắn ta dám trả lời "đúng", hắn sẽ lập tức làm gì đó.
"Ha." 08 cười lạnh.
Ánh mắt đỏ sẫm lóe lên. Hắn ta đưa tay lên cổ bác sĩ, như thể đang cân nhắc xem nên giải quyết hắn như thế nào.
"Ê ê, bình tĩnh chút đi."
Một giọng nói lười biếng chen vào.
09 với mái tóc vàng rối bù đứng cạnh họ, trong tay cầm sandwich.
Bề ngoài hắn như đang ngăn cuộc xung đột bạo lực. Nhưng thực ra là rõ ràng đang hóng chuyện.
Hắn vừa ăn vừa huýt sáo về phía 08.
"Đêm qua sướng chứ? Omega đó thế nào?"
Giọng hắn không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
Rõ ràng là cố tình đổ thêm dầu vào lửa.
Trong lời nói còn có một chút ghen tị rất khó nhận ra.
08 không trả lời.
Hắn bỗng quay đầu nhìn về phía phòng mình, như thể phát hiện điều gì.
Ánh mắt hắn lập tức chạm phải cậu đang lén nhìn từ sau cánh cửa.
Cậu: "!"
Sau khi tỉnh dậy, cậu phát hiện 08 không có trong phòng nên nảy ý định trốn đi. Nhưng vừa ló đầu ra đã thấy bên ngoài tụ tập rất nhiều người.
Trong không khí còn có mùi thức ăn.
Cậu xoa xoa bụng nhỏ.
Đúng lúc đó ánh mắt cậu chạm phải ánh nhìn sắc bén của 08.
Thật đúng là xui tận mạng.
Nhìn 08 từng bước tiến lại gần, cậu vội trốn sau cánh cửa, chỉ lộ nửa khuôn mặt tinh xảo.
Những ngón chân hồng nhạt bất an cuộn lại.
Ngay khi cậu xuất hiện, toàn bộ Alpha trong tầng đều quay đầu nhìn sang.
Đồng bạn mới của họ trông có vẻ rất ngại ngùng.
Dù chưa nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt, nhưng mùi pheromone vô tình tỏa ra từ cậu đã khiến họ bị thu hút mạnh mẽ.
Những suy nghĩ nguy hiểm bắt đầu xuất hiện trong đầu họ...
Nếu có thể chiếm lấy cậu...
Xé nát sự ngoan ngoãn kia...
Dẫn dụ cậu rơi vào trạng thái phát tình...
Rồi hoàn toàn chiếm hữu…
Những kẻ sống ở nơi này, chưa từng là người lương thiện.
08 dừng lại trước mặt cậu.
Trên gương mặt hắn hiếm khi xuất hiện vẻ khó chịu.
Đường nét sắc bén, khí chất lạnh lẽo.
Trên xương mày còn có một vết sẹo dao đã đóng vảy từ lâu. Dù không làm giảm vẻ tuấn tú của hắn, nhưng lại khiến khí thế càng đáng sợ hơn.
Thân hình cao lớn của hắn chặn hết ánh mắt dòm ngó phía sau.
Hắn vốn đã cao hơn cậu rất nhiều, lúc này gần như bao trùm cả người cậu trong bóng tối.
Những kẻ phía sau lập tức bất mãn gào lên.
Nhưng 08 lúc này lại cảm thấy hài lòng hơn nhiều.
Bởi vì... Người này là của hắn.
Hắn không muốn bất kỳ ai cướp mất.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận