Sáng / Tối
Khóe miệng Từ Chiêu hơi cong lên, hắn cúi đầu, dùng giọng nói dịu dàng đến tận xương tủy, nói: "Cái này là thuốc có lợi cho cả em và em bé. Bình thường Lặng Lặng nghe lời tôi nhất, đúng không?"
Ơ? Cậu bị bệnh sao?
Lận Tiễu mơ màng mở mắt, chậm mất nửa nhịp mới lờ mờ nhớ lại vị chua đắng của mấy viên thuốc trắng kia: "Ưm... Lặng Lặng không thích bị bệnh..."
Cậu nghiêng cái đầu nhỏ, tủi thân túm lấy ngón tay Từ Chiêu: "Anh trai viện trưởng, bệnh của em lại nặng thêm rồi, anh giúp em được không?"
Nơi hai ngón tay chạm vào nhau bỗng truyền tới cảm giác tê nhẹ, nháy mắt lan thẳng tới tim, làm tim hắn cũng run lên một cái, suýt nữa ngay cả lọ thuốc trong tay hắn cũng cầm không vững.
"Ngoan, uống thuốc mới là bé ngoan."
Không đợi cậu nói tiếp, viện trưởng Từ đã tháo găng tay ra. Hai ngón tay thon dài kẹp một viên thuốc, đẩy qua đầu lưỡi cậu, ép vào sâu trong cổ họng, động tác kiểm tra lặp lại vài lần.
"Đừng vội, để tôi xem cổ họng em. A..."
"A..."
Theo tiếng "A", Lận Tiễu bị ép phải mở miệng, cổ ngửa ra như thiên nga. Nước bọt tràn khỏi khóe môi, chảy xuống hõm xương quai xanh.
Viện trưởng Từ rất hài lòng với biểu hiện ngoan ngoãn của cậu: "Rất ngoan, uống ngụm nước."
Lận Tiễu lè chiếc lưỡi đỏ ra, vừa khóc sụt sịt vừa làm nũng: "Đắng quá... không muốn uống nước. Em muốn uống sữa bò của viện trưởng, được không?"
Yết hầu Từ Chiêu khẽ động, bàn tay cầm cốc vô thức siết chặt. Ánh mắt u ám đến cực điểm nhìn thẳng vào cậu: "Lặng Lặng, em biết mình đang nói gì không?"
Giọng người đàn ông khàn đến mức khiến Lận Tiễu tưởng hắn không đồng ý. Đôi mắt xinh đẹp phủ một tầng sương, cậu bĩu môi lẩm bẩm: "Viện trưởng keo kiệt, chắc để dành cho con hồ ly tinh nào uống."
Mu bàn tay tái nhợt của viện trưởng Từ nổi gân xanh, hắn cúi đầu, cố gắng kiềm chế. Chiếc áo blouse trắng trên người vốn tượng trưng cho sự cấm dục và lý trí, lúc này lại càng làm lộ ra thứ dục vọng mãnh liệt ẩn sâu trong linh hồn.
"Không có hồ ly tinh... chỉ có em, bé thỏ tinh hư hỏng."
...
Ánh hoàng hôn rải vào căn phòng, chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo tinh xảo của Lận Tiễu trên giường bệnh, như phủ lên cậu một lớp ánh vàng nhạt.
Khi Lận Tiễu vỗ vỗ hàng mi dày rồi ngồi dậy khỏi giường bệnh, cả người cậu vẫn còn hơi mơ hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=9]
Trên người khoác chiếc áo blouse trắng của viện trưởng. Cậu dụi mắt, bước xuống giường, phát hiện trong phòng không có ai.
Lận Tiễu nghiêng đầu suy nghĩ. Buổi sáng sau khi bị "đánh dấu tạm thời", dường như cậu đột nhiên cảm thấy ý thức và hành vi của mình không hoàn toàn do bản thân kiểm soát, cảm giác rất kỳ lạ.
Hệ thống nhắc nhở: [Nhiệm vụ giới hạn thời gian: Leo lên giường viện trưởng Từ đã hoàn thành. Phần thưởng nhiệm vụ: 300 tích phân, đã gửi vào bảng cá nhân người chơi, vui lòng kiểm tra.]
Hệ thống vui vẻ nói: [Chúng ta có tiền rồi!]
"Ừm, trước tiên đổi giá trị sinh mệnh đi."
Lận Tiễu quay đầu kéo nhẹ phía sau cổ, một cơn đau nhói truyền tới. Cậu hơi cúi mắt, phát hiện vết sẹo sau cổ đã được băng lại bằng vải lụa trắng.
Hệ thống: [Đã nhận, xác nhận tiêu hao 100 tích phân đổi 1 ngày giá trị sinh mệnh. Giá trị sinh mệnh hiện còn: 3 ngày 12 giờ.]
"Đủ dùng."
Lận Tiễu nhìn lướt qua giao diện cá nhân trò chơi. Khoảng cách tới nhiệm vụ Nhiệm vụ chính 1: Sống sót 5 ngày" vẫn còn 3 ngày 10 giờ.
Tiếp theo chỉ còn lại nhiệm vụ:
Nhiệm vụ chính 2: Tìm ra nguyên nhân tử vong của viện trưởng Từ, đồng thời ngăn chặn kế hoạch báo thù của hắn.
Thanh tiến độ nhiệm vụ hiển thị 20%.
Đuôi lông mày Lận Tiễu khẽ nhướng lên, khóe môi cong nhẹ. Xem ra việc cậu ngăn cái chết của chính mình cũng được tính là phá vỡ một phần kế hoạch báo thù của viện trưởng Từ.
Hệ thống giải thích: [Tỉ lệ giải khóa này càng cao, khi phó bản kết toán thông quan thì cấp bậc đánh giá sẽ càng cao, phần thưởng cũng càng phong phú.]
[Cấp bậc cao nhất là S, tương ứng mức khôi phục cốt truyện 90%–100%. Sau đó lần lượt là A, B, C, D, mỗi 10% là một mốc phân cấp. Chỉ khi cấp bậc đạt D trở lên mới được tính là đạt chuẩn, tức là mức khôi phục cốt truyện phải đạt 60%.]
[Nói cách khác, dù cậu sống đủ 5 ngày nhưng nếu độ khám phá thấp hơn 60% thì vẫn bị tính là thất bại phó bản.]
Lận Tiễu "ồ" một tiếng: "Hiểu rồi."
Hiện tại không biết viện trưởng Từ đang ở đâu, không có ai cản trở. Đây chính là thời gian hoạt động tốt nhất của cậu.
Lận Tiễu ném chiếc áo blouse trắng sang một bên. Cậu xoay tay nắm cửa với ý định ra ngoài, nhưng phát hiện thế nào cũng không mở được. Cánh cửa đã bị khóa từ bên ngoài.
"Chậc."
Lận Tiễu nhíu mày: "Xem ra viện trưởng Từ thông minh hơn 08 nhiều."
Hệ thống: [(08: Cậu có lịch sự không vậy?)]
Đường ra đã bị chặn. Lận Tiễu chỉ đành tìm cách khác, bắt đầu lục soát trong phòng xem có lối ra nào khác không.
Đây là một căn phòng cực kỳ gọn gàng, mọi thứ được sắp xếp ngay ngắn trật tự. Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy viện trưởng Từ là người cực kỳ ưa sạch sẽ.
Trong tủ toàn là đủ loại thuốc hóa học. Lận Tiễu mở to đôi mắt xinh đẹp, áp sát vào cửa kính xem xét. Nhãn hiệu trên các lọ thuốc đều bị xé bỏ, chỉ nhìn thân lọ thì hoàn toàn không đoán được bên trong là thuốc gì.
Trên bàn làm việc có một xấp dày sổ khám bệnh, Lận Tiễu tiện tay lật xem, đều là nhật ký ca bệnh của những bệnh nhân bình thường.
Nhưng khi kéo tiếp ngăn kéo phía dưới thì lại không mở được.
Theo trực giác của cậu, trong đó chắc chắn có thứ quan trọng, nhưng cậu không có chìa khóa.
Tiến độ bị kẹt ở đây.
Lận Tiễu nửa ngồi xổm dưới bàn, chống cằm suy nghĩ.
Hệ thống: [Không có chìa khóa thì vô ích thôi.]
Lận Tiễu lẩm bẩm: "Chìa khóa chắc chắn ở trên người viện trưởng Từ."
Giống như chìa khóa mở còng tay của cậu cũng ở trên người bác sĩ vậy.
Đúng rồi.
Mắt Lận Tiễu bỗng sáng lên, cậu vội đứng dậy, chạy tới nhặt chiếc áo blouse trắng vừa ném trên giường.
Trong phó bản trò chơi không thể không cho người chơi chút gợi ý nào. Chiếc áo khoác trên người cậu lúc nãy chẳng phải là đồ của viện trưởng Từ sao?
Quả nhiên, Lận Tiễu sờ được một chùm chìa khóa trong túi áo blouse.
Cậu đem thử tra vào ổ khóa của ngăn kéo.
Khớp hoàn toàn.
"Hừ hừ."
Lận Tiễu đắc ý sờ sờ chóp mũi.
Hệ thống tượng trưng khen một câu:
[Giỏi lắm.]
Ngăn kéo mở ra.
Bên trong chỉ có một tập hồ sơ.
Trên bìa hồ sơ có sơn một chữ đỏ cực kỳ nổi bật: "Nguy".
Thông thường, càng là thứ không cho người ta mở thì nội dung bên trong càng quan trọng... và cũng càng nguy hiểm.
Lận Tiễu vừa chú ý xem bên ngoài có ai quay lại không, vừa nhanh chóng mở hồ sơ ra.
Bên trong là mấy tờ bệnh án. Mép giấy đã hơi ố vàng, xem ra được lưu giữ khá lâu rồi.
Đếm kỹ thì có hơn chục tờ.
Trên mỗi tờ đều ghi Lv6, xem ra đều là hồ sơ bệnh án của khu tầng -6.
Trên đó ghi chép chi tiết nguyên nhân phát bệnh, triệu chứng, điều cấm kỵ và thời gian nhập viện của từng bệnh nhân.
Đây đúng là đồ tốt...
Lận Tiễu nheo mắt, đọc thầm từng tờ, nhanh chóng ghi nhớ nội dung.
Những thứ này cực kỳ quan trọng, nó đủ để giúp cậu vượt qua các lần kiểm tra phòng ban đêm sau này.
Nếu tối qua cậu biết trước điều cấm kỵ của số 08, cậu đã không dễ dàng phạm phải như vậy.
Nhưng sau khi xem xong hồ sơ của 09, tờ tiếp theo lại nhảy thẳng tới 11, chính là bệnh án của cậu.
Ngón tay Lận Tiễu khựng lại.
Không chỉ vì cậu nhìn thấy hồ sơ của chính mình.
Mà là vì trong chồng bệnh án này... thiếu mất một tờ.
Ở đây không có hồ sơ của bệnh nhân số 10.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận