Sáng / Tối
Cả người cậu bị trói chặt đến mức không thể nhúc nhích. Miệng bị ép mở ra nhưng không phát ra được bất kỳ âm thanh nào, đầu lưỡi mềm lộ ra. Nước dãi trong suốt theo khóe miệng chảy xuống. Có thứ gì đó lạnh lẽo và mềm mại chạm tới cằm cậu, mang theo cảm giác ẩm ướt, dính nhớp và lạnh buốt, rồi cuốn sạch dòng nước dãi ấy đi.
Cẳng chân Lận Tiễu run lên vì tê ngứa, gần như không đứng vững nổi. Nước mắt rơi lã chã, đuôi mắt đỏ lên trông vừa đáng thương vừa xinh đẹp, cả người giống hệt như vừa bị ai đó ức hiếp đến mức thảm hại.
Khi thứ lạnh lẽo kia chạm tới phần bụng hơi nhô lên của Lận Tiễu, cảm giác lạnh ấy bỗng khựng lại một chút. Ngay sau đó nó mang theo hơi lạnh ẩm ướt, thận trọng thăm dò. Thấy Lận Tiễu không có phản ứng phản đối rõ ràng, nó càng trở nên táo bạo hơn, chạm nhẹ lên bụng cậu.
Hốc mắt Lận Tiễu đỏ ửng vì xấu hổ, nước dãi bị ép chảy ra rồi lại bị thứ kia liếm đi. Thật sự quá đáng...
Trong chiếc thang máy chật chội, cậu bị một sinh vật không rõ tên quấy rối, không ai hay biết chuyện gì xảy ra. Thời gian như kéo dài đến hàng thế kỷ.
"Đinh" một tiếng, thang máy dừng lại vững vàng. Cảm giác ẩm ướt nơi khóe mắt bị gió thổi tan. Ánh sáng chiếu vào, hơi lạnh kia lập tức biến mất không dấu vết.
"Chúng ta đến rồi, mau theo tôi..."
Bác sĩ chỉ vừa quay đầu nhìn lại một cái, bước chân vừa ra khỏi thang máy đã khựng lại tại chỗ.
Rõ ràng chỉ mới vài giây trôi qua, nhưng Lận Tiễu, người vừa cùng hắn đi chung thang máy trông lại giống như vừa bị ai đó bắt nạt vậy. Hai mắt cậu mơ màng đứng ngây ra, vành tai vẫn còn ửng đỏ. Làn da trắng như tuyết nhuốm một lớp hồng nhạt, khiến gương mặt vốn đã diễm lệ lại càng khó dời mắt hơn.
Đã xảy ra chuyện gì sao? Chắc chắn là có rồi.
Môi Lận Tiễu khẽ hé, cổ họng phát ra tiếng thở yếu ớt như đang cầu xin, giọng mềm đến mức gần như tan ra:
"Bác sĩ..."
Bác sĩ Phí khẽ mắng thầm một tiếng, xoay người kéo cậu ra khỏi thang máy. Lận Tiễu lảo đảo đi theo sau, suýt nữa ngã vào lòng hắn. Cả người cậu như mất hết sức lực, mềm nhũn, tràn ngập cảm giác bất lực không thể chống cự.
"Vừa rồi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=6]
xảy ra chuyện gì?"
Vừa mở miệng, Phí bác sĩ đã nhận ra giọng mình khàn đặc. Trên người Lận Tiễu tỏa ra một mùi sữa ngọt ngào mê hoặc.
Lúc này, mùi pheromone của Lận Tiễu khiến hắn vô thức bị thu hút, muốn tiến lại gần.
Lận Tiễu dùng tay áo lau nước mắt sinh lý. Hàng mi ướt sũng mang theo chút yếu ớt như làm nũng, giống như chịu phải ủy khuất cực lớn:
"Có... có thứ xấu..."
"Nó đã làm gì cậu?"
Nghe qua thì câu hỏi này không có gì lạ. Nhưng nếu Lận Tiễu lúc đó ngẩng đầu nhìn kỹ, cậu sẽ phát hiện nét mặt bác sĩ Phí mang theo chút hưng phấn khó nhận ra. Trong đôi mắt đen sâu thẳm là ánh nhìn muốn đào sâu tìm hiểu, giống như một con thú bị khơi dậy hứng thú mãnh liệt.
Lận Tiễu xấu hổ đến mức tim gần như muốn nổ tung. Hệ thống lại không chịu nói cho cậu biết thứ kia rốt cuộc là gì. Chỉ cần tưởng tượng đến khả năng đó là một con quái vật ghê tởm, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta tụt sạch giá trị tinh thần, vậy mà nó không chỉ sờ khắp người cậu, còn cố ý liếm nước dãi của cậu...
Lận Tiễu xấu hổ và bực bội đến mức chỉ muốn tìm một góc trốn đi. Cậu thậm chí còn không nhận ra lời nói của bác sĩ đã trở nên gần như mập mờ.
Cách đó không xa, mấy bệnh nhân đang lén lút nhìn họ, ánh mắt mang theo vẻ dò xét. Bác sĩ cau mày, cầm gậy kích điện bước tới.
Những bệnh nhân kia thấy vậy liền biến sắc rồi lập tức tản ra.
"A, chạy cũng nhanh thật."
Bác sĩ thu gậy kích điện lại, quay về dẫn Lận Tiễu tiếp tục đi tới văn phòng viện trưởng. Nếu đến trễ, hắn cũng khó mà báo cáo công việc.
Lận Tiễu hít hít mũi, lén lút thò đầu nhìn quanh sau lưng hắn. Lúc này hệ thống mới lên tiếng an ủi: [Đừng lo, thật ra vừa rồi nó không có ác ý với cậu.]
Mới là lạ.
Ở trong thang máy nó đã giống như muốn nuốt chửng người ta rồi. Nếu thật sự gặp mặt thì còn thế nào nữa...
Hệ thống tự cho rằng mình đang lo cho Lận Tiễu, chỉ nghĩ rằng cậu... có hơi nhát.
"Ừm..."
Lận Tiễu yếu ớt đáp lại, trông có chút uể oải. Dù vừa rồi cậu không gặp nguy hiểm tính mạng, nhưng cảm giác bị thứ gì đó hung dữ nhìn chằm chằm vẫn chưa biến mất.
Chắc chắn là một con ác quỷ nguy hiểm.
Lận Tiễu tự thấy mình đâu có trêu chọc nó, vậy tại sao nó lại đột nhiên tìm đến?
Không nghĩ ra được, cậu đành vừa cắn đầu ngón tay vừa quan sát bố cục tầng 1. Văn phòng của viện trưởng Từ nằm ở cuối hành lang. Theo lý mà nói, văn phòng viện trưởng thường ở tầng 3 hoặc 4, nhưng ở bệnh viện này dường như cố tình đặt ở tầng 1.
Chỉ có tầng 1 mới có cửa lớn thông ra bên ngoài. Điều này khiến việc bệnh nhân trốn thoát gần như khó đến mức tối đa.
Khi đi qua hành lang dài và u ám, rất nhiều bệnh nhân với vẻ mặt đờ đẫn không ở trong phòng bệnh. Phần lớn họ lảng vảng ngoài hành lang. Khi Lận Tiễu đi ngang qua, ánh mắt họ trống rỗng, không có bất kỳ phản ứng nào, trông cực kỳ quái dị.
Lận Tiễu sợ hãi chạy nhanh vài bước để tiến lên gần bác sĩ hơn.
"Xiềng xích của cậu là do số 08 mở giúp sao?"
Vừa mới lại gần, cậu đã nghe bác sĩ Phí hỏi như vậy. Lận Tiễu khựng bước một chút, sau đó giả vờ như không có gì rồi nhanh chóng theo kịp, chột dạ gật đầu:
"Ừ... ừm. Thật ra người đó cũng khá tốt, đối xử với tôi cũng rất tốt."
Lận Tiễu vừa thêm mắm thêm muối vừa tranh thủ đổi đề tài. Đầu gối bị thương tối qua giờ đã đỡ đau hơn nhiều. Điều này cũng nhờ số 08 bôi thuốc giúp cậu.
Dù vậy... đó cũng là điều hắn nên làm. Ai bảo nửa đêm chạy tới dọa nạt cậu.
Bác sĩ Phí nhớ lại cảnh tượng vừa thấy trước cửa phòng bệnh số 08.
Một Alpha cao lớn đang ôm chặt Omega mềm mại xinh đẹp trong lòng như bảo vệ đồ ăn của mình. Bàn tay to lớn đặt lên eo cậu, khiến người ta nhìn vào dễ liên tưởng.
Hàng mi ướt át, rõ ràng bị bắt nạt mà còn không nhận ra. Vành mắt đỏ nhạt một vòng, vậy mà vẫn mềm mại nói lời cảm ơn.
Trong lòng bác sĩ Phí bỗng dâng lên cảm giác khó chịu khó hiểu. Hắn nghiến mạnh răng hàm sau vài cái, không kìm được mà nói:
"Sao? Chẳng lẽ tôi đối xử với cậu không tốt hả?"
Hắn dừng lại ở cuối hành lang, quay đầu nhìn Lận Tiễu. Cánh cửa đóng chặt phía trước chính là văn phòng viện trưởng.
Lận Tiễu cũng buộc phải dừng lại. Cậu hơi nghiêng đầu, thật sự suy nghĩ một chút. Trên gương mặt xinh đẹp lộ ra vẻ ngây thơ đơn thuần khiến ánh mắt người nhìn trở nên tối lại.
Hình như... ngoại trừ lúc đầu hơi bắt nạt cậu, sau đó bác sĩ cũng không làm gì gây tổn hại thật sự. Ngược lại còn nhắc nhở cậu vài chuyện...
Lận Tiễu nắm góc áo. Nếu cứ so đo như vậy, có vẻ hơi nhỏ nhen.
Sau khi nghĩ thông, cậu nở nụ cười ngây thơ vô hại: "Bác sĩ Phí cũng là người tốt mà."
Tim bác sĩ Phí bỗng lỡ một nhịp, hắn hơi lúng túng quay mặt đi, giơ tay gõ cửa văn phòng. Giọng khàn khàn mang theo chút hưng phấn khó kìm:
"Biết vậy là tốt rồi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận