Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Toàn Game Kinh Dị Đều Là Cá Của Tôi

Chương 2

Ngày cập nhật : 2026-03-07 09:34:25

Bác sĩ Phí vào thang máy rời đi. Ánh mắt Lận Tiễu khôi phục sự tỉnh táo, cậu thu lại vẻ đáng thương yếu ớt lúc trước, xoay người quay lưng về phía cửa, trong lòng bàn tay nắm chặt chiếc chìa khóa mang số 11.


Hệ thống khen ngợi cậu: [Không hổ là cậu, giả vờ mất khả năng hành động, nhân lúc bác sĩ cõng cậu lên thì tiện tay lấy luôn chìa khóa ở thắt lưng của hắn.]


Lận Tiễu cúi đầu dùng chìa khóa mở còng tay và xiềng chân. Trên cổ tay trắng mảnh hiện rõ những vết đỏ hằn sâu rất bắt mắt. Cậu nhíu mày bĩu môi: "Đáng tiếc không lấy được thẻ cửa, nếu không đã bị phát hiện ngay."


Thẻ cửa nằm trong túi áo của bác sĩ. Vốn dĩ cậu định nhân lúc bác sĩ cúi xuống nói chuyện bên tai thì thuận tay lấy luôn, nhưng bác sĩ lại tỏ ra rất cảnh giác với cậu, nên cậu chỉ có thể lặng lẽ rút tay về.


Thang máy bị hạn chế, chỉ có thể mở bằng thẻ chuyên dụng. Những tấm thẻ đó ít nhất đám bệnh nhân như bọn họ chắc chắn không có. Như vậy cho dù có cách tháo xiềng xích, bọn họ cũng không thể rời khỏi tầng của mình.


Hệ thống an ủi cậu: [Vấn đề không lớn, ít nhất bây giờ cậu không cần giống phạm nhân nữa.]


Lận Tiễu cười khẽ, xiềng xích nặng nề rơi xuống đất phát ra tiếng vang lanh lảnh. Cậu co ngón chân trắng hồng bước xuống giường: "Tất nhiên rồi, nhưng nếu chỉ như vậy thì vẫn chưa đủ làm tôi thỏa mãn."


Cậu cẩn thận quan sát phòng bệnh. Trong phòng chỉ có một chiếc giường và một cái bàn cực kỳ đơn giản, thậm chí còn không có cửa sổ. Chỉ có một ô kính nhỏ trên cửa có thể nhìn thấy phòng bệnh đối diện và hành lang bên ngoài.


Lận Tiễu lén tiến lại gần nhìn thử. Phòng đối diện tối đen như mực, đèn cũng không bật, hoàn toàn ngăn cản bất kỳ ánh mắt tò mò nào. Trên cửa chỉ dán một con số: 01.


Ngoài cậu ra, tổng cộng còn mười phòng khác có người. Nghĩ đến thôi cũng biết không phải kiểu người dễ trêu chọc.


Dường như phòng bệnh còn có tác dụng ngăn cách pheromone. Ít nhất hiện tại Lận Tiễu không cảm nhận được thứ áp lực đáng sợ từ pheromone bên ngoài.


Sau khi kiểm tra kỹ trong phòng không có thiết bị theo dõi hay nghe lén, Lận Tiễu quay lại ngồi trên giường. Nếu cậu nhớ không nhầm thì trên tường gần thang máy có camera giám sát và máy đo nhiệt độ hồng ngoại. Chỉ cần lại gần thang máy là lập tức bị phát hiện.


Màn đêm buông xuống, không khí càng lạnh hơn vài phần. Lận Tiễu ngáp một cái, cuộn mình trong chăn nhỏ nằm trên giường. Chưa bao lâu cậu đã chìm vào giấc ngủ.


Nửa đêm.


Tầng -6 rơi vào sự yên tĩnh hiếm có. Chỉ có cửa phòng 08 chậm rãi mở ra. Những người khác dường như đã quá quen với chuyện này.


Ngoài hành lang vang lên tiếng chân trần kéo lê trên sàn, xen lẫn vài câu chửi rủa khàn khàn. Âm thanh từ xa dần dần tiến lại gần, nặng nề khiến người ta bất an.


Cuối cùng nó dừng lại trước cửa phòng 11.


"Thùng thùng..."


Người kia giơ tay gõ cửa, giọng nói khàn thô trầm thấp: "Mở cửa, kiểm tra phòng."


Trong phòng không có động tĩnh.


"Thịch thịch thịch..."


Hắn gõ mạnh hơn: "Mở cửa đi, bảo bối, tôi là 08, sao em không mở cửa?"


Một người đàn ông cao lớn vai rộng lưng dày đang vác chiếc rìu khổng lồ. Hắn cúi người, áp cả khuôn mặt vào tấm kính trên cửa để nhìn vào trong, đôi mắt mở trừng trừng.


"Không thích những người bạn mới như bọn tôi sao?"


08 gãi đầu, nở một nụ cười khó hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=2]

Nụ cười đó nhìn qua có vẻ thân thiện, nhưng lại mang cảm giác áp bức đáng sợ, khiến người ta liên tưởng đến một tên đao phủ khoác lớp mặt người.


Dường như Lận Tiễu nghe thấy động tĩnh, hơi cựa mình. Cậu nheo mắt nhưng vẫn không muốn tỉnh, chỉ vùi trong chăn lẩm bẩm bằng giọng ngái ngủ: "Đừng làm ồn... Tôi muốn ngủ."


08 cúi đầu, ngón tay đen sạm gõ tiếp lên cửa, dường như hoàn toàn không hiểu hai chữ từ chối.


"Bảo bối..."


Giọng hắn kéo dài, khàn khàn như tiếng cát cọ vào kim loại.


"Mở cửa đi."


Ngay sau đó là "RẦM!"


Chiếc rìu đột ngột bổ mạnh vào cửa. Âm thanh chói tai khiến Lận Tiễu trong giấc ngủ giật mình. Ngoài hành lang còn vang lên vài tiếng thét kinh hoảng xa xa.


08 chậm rãi ngẩng đầu, nở nụ cười vặn vẹo: "Ha ha..."


Khóe miệng hắn kéo dài đến mức gần như méo mó, lộ ra răng nanh sắc nhọn, khiến người ta có cảm giác hắn giống một con thú ăn thịt người.


Hắn liên tiếp bổ rìu vào cửa. Chỉ trong chốc lát, cánh cửa phòng đã nứt ra một khe hở, mảnh gỗ vỡ rơi lả tả. Không cần bao lâu nữa, cánh cửa sẽ hoàn toàn bị phá.


Động tĩnh lớn cuối cùng cũng khiến Lận Tiễu mở mắt.


Cậu ngồi dậy, đôi mắt xinh đẹp còn mờ hơi sương, vẻ mặt mơ hồ. Giữa ranh giới mộng và thực, cậu nghe thấy tiếng cửa bị phá.


Cậu quay đầu nhìn.


Trước cửa là một người đàn ông cao lớn cầm rìu. Trên mặt hắn nở nụ cười méo mó nhưng giọng nói lại cực kỳ lịch sự: "Xin hỏi... Tôi có thể vào không?"


Lận Tiễu cắn môi, trong đầu cậu mơ hồ nhớ tới lời dặn của bác sĩ Phí trước khi rời đi: "Ban đêm, tuyệt đối đừng mở cửa."


Lận Tiễu nhìn cánh cửa đã bị phá gần nát, trầm mặc: "..."


Phải làm sao đây? Người này trông thật nguy hiểm...


"Anh quá đáng thật đấy! Tôi còn chưa nói cho vào, sao anh đã phá cửa rồi? Như vậy tôi còn ngủ kiểu gì!"


Tiểu Omega xinh đẹp ngồi trên giường cau mày, tức giận phồng má.


Đối mặt với lời trách móc bất ngờ, 08 gãi đầu cười xin lỗi. Nếu bỏ qua sợi xiềng xích bị hắn giật đứt trên cổ tay, trông hắn thật sự giống một bệnh nhân hiền lành.


"Xin lỗi, tại tôi gọi mãi mà em không mở cửa. Tôi còn tưởng... Em không muốn chơi cùng bọn tôi."


Không cần ai cho phép, hắn từng bước đi vào phòng. Chiếc rìu lớn bị kéo lê trên sàn, để lại một vệt máu dài.


Hắn dừng lại bên giường Lận Tiễu.


Ánh mắt hắn dần trở nên tối hơn.


Hắn chưa từng gặp người nào đẹp như vậy.


Theo lý mà nói, khi bước vào phòng đầy pheromone Omega, một Alpha nên lập tức rời đi. Nhưng thực tế hơi thở của hắn lại càng lúc càng gấp, giống như bị thứ gì mê hoặc, ánh mắt không thể rời khỏi người trước mặt.


Tiểu Omega xinh đẹp đứng đó, ngây thơ đến mức giống một con mồi không hề phòng bị.


08 đưa tay đặt lên sau đầu cậu, giống như vuốt ve một con mèo nhỏ. Ngón tay hắn lướt từ đường cằm xuống gò má, cuối cùng khẽ chạm nơi khóe mắt.


"Mỗi ngày vào nửa đêm, đây là thời gian kiểm tra phòng của chúng ta."


"Hiểu chưa?"


"Lần sau... đừng ngủ nữa."


Lận Tiễu nghe xong chỉ lộ vẻ ngơ ngác.


Kiểm tra phòng?


Tại sao lại do bệnh nhân đi kiểm tra phòng?


Hơn nữa nửa đêm không ngủ thì chơi cái gì?


Nếu Lận Tiễu hiểu rõ hơn về tầng -6 này, hoặc moi được thêm thông tin từ bác sĩ, cậu sẽ biết:


Kiểm tra phòng là truyền thống của bệnh viện.


Ở tầng -6 giam giữ 10 bệnh nhân cực kỳ nguy hiểm, tất cả đều là Alpha khó kiểm soát. Giữa bọn họ gần như ngày nào cũng xảy ra xung đột bạo lực. 


Mỗi năm đều có người tìm mọi cách trốn thoát. Các bác sĩ và y tá chịu không nổi áp lực pheromone của họ, người thì bỏ chạy, người thì chết.


Lâu dần không còn ai dám ở lại tầng này quá lâu.


Vì vậy bệnh viện lập ra một chế độ phúc lợi: Mỗi đêm bệnh nhân tự kiểm tra phòng. Nếu phát hiện người khác có ý định gây rối hoặc trốn thoát rồi báo cáo, họ sẽ được giảm một năm thời gian giam giữ.


Khi quy định này ban hành, mười bệnh nhân tầng ngầm đều tỏ ra khinh thường.


Nhưng trong lòng ai cũng mong có kẻ ngu nào đó định bỏ trốn để mình bắt được.


Vì thế từ 01 đến 10, mỗi đêm họ đều không bao giờ bỏ lỡ "giờ kiểm tra phòng".


08 trước mặt Lận Tiễu đã bắt được 16 lần bệnh nhân trốn thoát.


Tính ra hắn đã được giảm 16 năm.


Không bao lâu nữa, hắn có thể rời khỏi tầng -6, chuyển lên tầng cao hơn, nơi có nhiều cơ hội trốn thoát hơn.


Ánh mắt 08 lặng lẽ dừng lại trên xương quai xanh lộ ra của cậu thiếu niên. Ánh nhìn dần trượt xuống, như đang nghĩ đến điều gì đó khiến mặt hắn hơi nóng.


Từ khi bước vào phòng, mùi pheromone kia càng lúc càng đậm.


Thật đơn thuần...


Thật đáng yêu...


Hắn cúi đầu, không nhịn được hôn nhẹ lên vành tai Lận Tiễu. Cậu khẽ run lên vì bất an.


Giọng hắn khàn khàn: "Chiều nay... cái tên phiền phức kia có nói gì với em không?"


Lận Tiễu chậm chạp một lúc, rồi đột nhiên mở to mắt, có vẻ hoảng: "Cái gì? Tôi không biết anh đang nói gì..."


Trông rõ ràng không quá thông minh, vậy mà lại biết giữ bí mật.


"Thế à..." 08 nắm chặt rồi lại thả lỏng cán rìu.


Đáng tiếc, thính lực của Alpha vượt xa người thường. Cho dù cách vài phòng, hắn vẫn nghe được những âm thanh rất nhỏ.


"Trẻ ngoan thì không được nói dối đâu."


"RẦM!"


Chiếc rìu đột ngột rơi xuống, chém mạnh vào giường gỗ.


Chiếc giường lập tức bị chẻ thành hai mảnh.


Bình Luận

0 Thảo luận