Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Toàn Game Kinh Dị Đều Là Cá Của Tôi

Chương 13

Ngày cập nhật : 2026-03-09 13:24:25

Hắn đã nhận ra sai lầm của mình.


Từ Chiêu tuyệt đối không phải người tốt gì.


Trong tai hắn, tiếng "tê tê" vang lên ngày càng lớn. Âm thanh ấy từ nhỏ dần dần phình to, giống như tiếng khóc oán hận và không cam lòng của ai đó. Lại giống có vô số con rắn đang bò lên người hắn, chui vào qua miệng và mũi, cắn rách màng tai, kéo căng từng sợi thần kinh trong não, khiến đầu óc đau nhức như sắp nổ tung.


Từ Chiêu chậm rãi thu hồi ánh mắt, nửa ôm lấy Omega nhỏ nhắn trong lòng. Người đàn ông nhìn có vẻ gầy gò, nhưng sức lực lại rất lớn, cơ bắp săn chắc với đường nét gọn gàng. Chỉ cần nhẹ nhàng nhấc lên là có thể đổi tư thế cho Lận Tiễu.


Nhưng Lận Tiễu lại choáng váng, mềm nhũn nằm trong lòng Từ Chiêu, chẳng muốn động đậy. Trong không khí trộn lẫn đủ loại mùi pheromone của Alpha.


Mùi hỗn tạp ấy khiến cơ thể cậu hơi mềm ra, hai má ửng đỏ. Cậu quấn quýt làm nũng: "Viện trưởng, Lặng Lặng không muốn ăn cà rốt..."


Giọng Từ Chiêu trầm thấp, mang theo chút ý dỗ dành: "Lặng Lặng ngoan, thỏ thì phải ăn cà rốt."


Lận Tiễu: "?? Lặng Lặng không phải là thỏ tinh!"


Nhưng Từ Chiêu làm như không nghe thấy lời phản bác của cậu. Khi đến khu lấy đồ ăn, hắn còn cố ý chọn thêm vài món cho Omega kén ăn, sau đó một tay ôm Lận Tiễu, tay kia cầm khay, đi đến một chiếc bàn sạch sẽ rồi ngồi xuống.


Ngay cả chuyện nhỏ như ăn cơm, viện trưởng cũng không cho Lận Tiễu tự làm. Hắn ôm cậu vào lòng, từng muỗng từng muỗng đút thức ăn.


Bề ngoài nhìn như cưng chiều quá mức.


Nhưng thực chất lại giống đang nuôi dưỡng một người thành kẻ chẳng biết làm gì, cuối cùng chỉ có thể dựa dẫm hoàn toàn vào hắn.


Thật xấu hổ...


Lận Tiễu vừa ngại vừa bối rối, gương mặt nhỏ trắng mềm đỏ bừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=13]

Cậu bị ép ngồi trên đùi Từ Chiêu, hơi cong người lại vì không yên.


Ở cách đó không xa, vài người chơi hiếm khi có cơ hội tụ tập trao đổi thông tin đang nhìn về phía họ, ánh mắt mỗi người mỗi khác.


Có người ngạc nhiên.


Có người mang tâm tư riêng.


Rốt cuộc kiểu người nào mới có thể được Boss của trò chơi kinh dị sủng ái đến mức này?


Thậm chí còn giống như muốn giữ người đó cả đời trong tay?


Những người chơi từng thu thập thông tin về viện trưởng Từ gần như lập tức nghĩ ra câu trả lời.


Đó đương nhiên chỉ có thể là người yêu bí ẩn của viện trưởng Từ.


Không uổng công họ dò hỏi lâu như vậy. Hôm nay cuối cùng cũng thấy được viện trưởng trong truyền thuyết cùng "tiểu kiều thê" thần bí của hắn.


Chỉ là...


Sao vị tiểu kiều thê này nhìn hơi quen mắt?


Một vài người chơi trí nhớ tốt đã nhận ra, đây chính là Omega xinh đẹp hôm qua cùng họ vào bệnh viện.


Những kẻ tâm cơ sâu hơn thì đã bắt đầu tính toán làm sao moi được manh mối hữu ích từ Lận Tiễu, vì vậy chậm chạp không chịu rời khỏi nhà ăn.


Tất cả đều bị bác sĩ Phí đang giám sát bên cạnh nhìn thấy.


Lận Tiễu cau mày nuốt xuống miếng cà rốt cậu ghét nhất. Cậu giống một con thỏ con không ngoan, nhìn về phía xa nơi bác sĩ Phí đang vung gậy điện, ra lệnh cho bệnh nhân ở các tầng khác nhau rời đi.


Bên hông hắn trống không.


Xem ra con quỷ vừa tìm đến lúc nãy chắc chắn có liên quan đến bác sĩ.


Nghĩ đến câu Từ Chiêu từng nói: bác sĩ trong bệnh viện này không đáng tin lắm.


Lận Tiễu bắt đầu nghi ngờ bác sĩ Phí.


Cậu nhớ lại lần đầu gặp hắn. Một người ngay cả với Omega cũng giữ cảnh giác cao như vậy, Lận Tiễu không tin hắn lại bất cẩn đến mức đánh rơi cả chùm chìa khóa dài như thế.


Vậy chỉ có thể là cố ý.


Lận Tiễu mím môi.


Cái đầu nhỏ lông xù cúi xuống.


Ngay từ trong thang máy, bác sĩ Phí đã biết cậu sợ sinh vật phi nhân loại. Vì thế sau đó cố tình lợi dụng điểm này.


Hắn sai con quỷ đến gõ cửa.


Biết cậu sẽ không dễ dàng mở cửa.


Rồi lại dùng lời nhắc từng bước dụ cậu tìm ra chìa khóa văn phòng.


Cuối cùng phát hiện bí mật trong phòng viện trưởng.


Có thể nói từ ngày đầu tiên, người này đã bắt đầu tính toán lợi dụng cậu.


Quả nhiên...


Ở bệnh viện này, không có ai là người tốt.


Lận Tiễu tức giận cắn mạnh miếng cà rốt.


Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cậu, bác sĩ Phí quay đầu nhìn sang.


Lận Tiễu bực bội giơ ngón tay trắng thon lên, hướng về phía hắn làm động tác ngón giữa.


Khẩu hình không tiếng động: "Khốn nạn."


Ánh đèn có chút chói.


Cậu hơi khép mắt.


Đôi môi đỏ mềm khẽ hé, thở gấp ngắn. Lông mày dài hơi nhíu lại, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.


Bác sĩ Phí bật cười.


Ngay cả khẩu trang cũng không che nổi nụ cười vặn vẹo bệnh hoạn của hắn, tim đập dồn dập vì kích thích.


A...


Bị chú ý rồi sao...


Bộ dạng 11 sau khi bị lừa rồi biết sự thật, tức giận đến phồng má, cũng đáng yêu như vậy.


Giống một con thỏ con sắp khóc.


Hơi thở đứt quãng, vừa nức nở vừa muốn mắng người.


Áo blouse trắng dài che đi phần thân dưới đang căng cứng vì hưng phấn bệnh hoạn của hắn. Nhưng động tác lại thô bạo kéo gã đàn ông vừa nói năng vô lễ với Lận Tiễu đi.


Tên kia dường như bị thứ gì đó dọa cho hoảng loạn, môi run lẩy bẩy.


Những bệnh nhân khác nhìn thấy thì cười trên nỗi đau của hắn.


"Thấy chưa, tôi đã nói đừng tùy tiện bàn tán về bệnh nhân tầng 6. Dù đó là Omega xinh đẹp thì sao? Mầy người tưởng mình có tư cách mơ tới à? Còn dám đắc tội viện trưởng... e là đến lúc chết cũng không biết vì sao..."


Từ Chiêu nhìn hết mọi thứ.


Nụ cười dịu dàng trên môi hắn dần dần biến mất.


Đôi mắt trong suốt, tĩnh lặng như máy móc lúc này giống như mặt biển vô tận, bề ngoài bình lặng, nhưng sâu bên dưới là dòng chảy ngầm cuộn trào, đủ để lật úp bất cứ con thuyền nào.


Nhưng Omega xinh đẹp đang choáng váng kia dường như không hề nhận ra sự thay đổi cảm xúc của viện trưởng.


Bị quá nhiều Alpha nhìn chằm chằm, cậu giống như thật sự sắp phát bệnh.


Khuôn mặt nhỏ tinh xảo đỏ bừng.


Miệng khẽ mở nuốt thức ăn, yết hầu nhỏ xíu chuyển động.


Không đủ...


Vẫn chưa đủ...


Lặng Lặng còn muốn nhiều người yêu mình hơn...


Omega đang "phát bệnh" rõ ràng không thỏa mãn với hiện tại. Chứng hoang tưởng phóng đại cảm giác thiếu thốn tình cảm của cậu.


Nhưng sau khi bị Từ Chiêu cảnh cáo, bệnh nhân trong nhà ăn gần như đã rời đi hết.


Những kẻ có ý đồ xấu cũng bị bác sĩ Phí mang đi.


Người dám nhìn thẳng vào cậu gần như không còn.


Chỉ còn một bàn ở góc nhà ăn.


Vài Alpha cao lớn mặc đồng phục bệnh nhân tầng 6 dường như chẳng buồn ăn, ánh mắt của họ luôn vô tình hay cố ý rơi lên người Lận Tiễu.


Ánh nhìn âm u, si mê đến khó giấu.


Bị phát hiện rồi.


Lận Tiễu run lên.


Tay cậu nắm chặt áo Từ Chiêu, ngón tay bấu vào chiếc cúc tròn trơn bóng đến trắng bệch.


Tư thế của cậu vừa mê người vừa có chút chật vật.


Mồ hôi làm vài sợi tóc dính lên má, sắc đỏ bệnh hoạn lan khắp khuôn mặt.


Cậu thở ra một hơi run run, tủi thân nhìn về phía họ.


"Omega của tôi, em đang nhìn đi đâu vậy?" Từ Chiêu ghé sát bên tai cậu, thì thầm.


"Ưm..."


Ngay cả vành tai Lận Tiễu cũng chuyển thành màu hồng nhạt. Dưới ánh đèn còn như phủ một lớp nước mỏng, khiến người ta không nhịn được muốn nếm thử.


Người mang số 08 đã nghẹn lửa cả ngày.


Đôi mắt tối sầm của hắn dán chặt lên người Lận Tiễu.


Khi ánh mắt hai người chạm nhau, hắn nhe răng cười.


"Rầm."


Hắn đứng bật dậy, sải bước lớn về phía họ.


Bình Luận

0 Thảo luận