Sáng / Tối
Đồng tử Lận Tiễu khẽ co lại. Không biết từ khi nào, nhiệt độ trong phòng bắt đầu giảm dần. Ánh chiều tà ngoài cửa sổ chậm rãi tắt hẳn, hoàng hôn rút đi, màn đêm dần buông xuống.
Lận Tiễu ngồi xổm trên mặt đất, bóng dáng kéo dài trên sàn. Trong bóng tối mờ mịt, không thể nhìn rõ vẻ mặt của cậu.
Cậu nhớ rõ, trước khi xuống tầng -6, bác sĩ từng nói với cậu rằng ở đó tổng cộng có 10 bệnh nhân thuộc diện nguy hiểm cao.
Các phòng bệnh ở tầng -6 được chia theo hành lang, sắp xếp đối xứng hai bên. Phòng 01 đến 05 nằm bên trái, phòng 06 đến 10 nằm bên phải. Theo thứ tự sắp xếp thì cậu phải là số 11, nhưng phòng bệnh cậu được phân lại nằm đối diện phòng 01. Theo lý mà nói, cậu là số lẻ dư ra, đối diện không nên có người ở mới đúng.
Như vậy chỉ có một khả năng...
Phòng cậu đang ở... thật ra chính là phòng số 10.
Lưng Lận Tiễu bỗng nổi da gà. Cậu chưa từng nghe nói có bệnh nhân nào ở tầng -6 từng trốn thoát thành công. Vậy thì... chẳng lẽ người đó đã chết?
Xem ra tối nay còn rất nhiều chuyện phải làm.
Lận Tiễu cảm thấy hơi lạnh, liền khoác áo blouse trắng của viện trưởng lên người. Ánh sáng trong văn phòng ngày càng tối, gió lạnh ngoài cửa sổ gào rít. Trong tiếng gió mơ hồ vang lên những âm thanh như tiếng khóc the thé, lúc có lúc không.
Có lẽ... cũng không phải tiếng của con người.
Một bóng đen đặc quánh lặng lẽ bò qua bên ngoài cửa sổ.
Ngón tay Lận Tiễu tiếp tục lướt xuống bệnh án. Trên đó ghi chứng bệnh của cậu là chứng hoang tưởng nghiêm trọng.
Triệu chứng biểu hiện là cực kỳ thiếu thốn tình cảm, luôn tưởng tượng rằng mình được mọi người yêu thương. Tình trạng phát bệnh thay đổi theo cảm xúc. Khi tâm trạng bệnh nhân cực kỳ tồi tệ, xác suất phát bệnh sẽ tăng mạnh.
Điều này cũng giải thích vì sao sáng nay cậu lại nghĩ mình mang thai, thậm chí còn không biết cha của đứa bé là ai. Tất cả đều là ảnh hưởng của chứng hoang tưởng.
Đáng ghét...
Lận Tiễu siết chặt nắm tay nhỏ trắng hồng. Nghĩ đến chuyện vừa rồi khiến cậu xấu hổ muốn chết. Tất cả đều tại viện trưởng Từ. Cậu vốn rất sợ đau, vậy mà hắn còn cố tình làm cậu đau.
Lận Tiễu khịt mũi, cậu vẫn chưa biết khi nào viện trưởng Từ mới quay lại. Đang định tranh thủ đọc tiếp thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng chìa khóa va vào nhau leng keng.
Lận Tiễu nhấc mí mắt.
[Là bác sĩ Phí sao?]
Hệ thống im lặng, không trả lời.
Lận Tiễu hơi thấy lạ, nhưng vẫn nhanh chóng thu dọn mọi thứ về vị trí cũ. Cậu bò dậy khỏi sàn, khoác áo blouse trắng rồi chạy về giường.
Chỉ có bác sĩ Phí mới treo một chùm chìa khóa dài bên thắt lưng, đi đâu cũng kêu leng keng. Lận Tiễu rũ mắt nghĩ: chắc viện trưởng Từ có việc gì đó nên tạm thời bảo bác sĩ Phí đến đón cậu.
Ngồi xổm lâu khiến chân cậu hơi tê, Lận Tiễu ngồi trên giường nghỉ một chút.
Manh mối về viện trưởng Từ chưa tìm ra, nhưng cậu lại phát hiện một đầu mối quan trọng khác, cùng với bí mật về phòng số 10.
Trong văn phòng của viện trưởng chắc chắn còn giấu manh mối khác. Nơi chưa kiểm tra trong phòng chỉ còn lại giá sách, xem ra phải tìm lúc khác quay lại điều tra tiếp.
Ngoài ra, cậu cũng phải nhanh chóng quay lại tầng -6. Trong phòng số 10 nhất định có thứ cậu cần.
Cậu Omega xinh đẹp hoàn toàn không nhận ra rằng một sinh vật không rõ danh tính đang lần theo pheromone của cậu mà tìm tới.
Bên ngoài vang lên tiếng cọ xát di chuyển.
Đến rồi... sắp đến rồi... ngay ở trong này...
Một đôi mắt đỏ tươi áp sát vào ổ khóa. Con ngươi lồi ra đảo qua đảo lại, nó vừa gõ cửa vừa vặn tay nắm, phát hiện không mở được liền chuyển sang đập cửa mạnh hơn. Giọng nói trầm bổng kỳ dị.
"11... hôm nay viện trưởng trở về. Bệnh viện tổ chức cho mọi người đến nhà ăn lớn dùng bữa tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=10]
Viện trưởng bảo tôi đưa cậu đi."
Giọng nói nghe như mới học bắt chước cách nói của con người, phát âm hơi cứng và vấp. Âm thanh lạnh đến tận xương.
Lận Tiễu khẽ nhíu mày, đôi mắt trong trẻo theo bản năng nheo lại. Cậu xuống giường, đi đến gần cửa.
"Là bác sĩ Phí sao?"
Cảm nhận được Omega xinh đẹp chỉ cách mình một cánh cửa, con ác quỷ điên cuồng nuốt nước bọt. Tiếng gõ cửa càng mạnh hơn, hòa với giọng khàn khàn, giống như có thứ gì đó mềm nhũn đập vào cánh cửa.
"Đúng vậy... là tôi. Viện trưởng nói... Ngài ấy để chìa khóa trên giá sách, hàng thứ hai, quyển thứ ba từ trái sang phải. Cậu đi tìm thử xem."
Viện trưởng không đưa chìa khóa cho hắn sao?
Lận Tiễu hơi chần chừ.
Đèn hành lang sáng suốt đêm. Ổ khóa là loại cũ, thường sẽ lọt ánh sáng từ ngoài vào. Nhưng từ khi cậu tới đây, ổ khóa vốn có ánh sáng giờ lại tối đen như mực.
Giống như có thứ gì đó đang chặn trước ổ khóa.
Nói cách khác, có thứ đang áp sát ổ khóa nhìn trộm vào bên trong.
Tay Lận Tiễu nắm chặt tay nắm cửa, một lớp mồ hôi lạnh lập tức rịn ra. Cậu không dám cúi xuống nhìn xem ngoài ổ khóa rốt cuộc là thứ gì.
Cậu chợt nhớ lời bác sĩ từng nhắc:
"Ban đêm... tuyệt đối đừng mở cửa."
Câu nói đó chỉ áp dụng cho tầng -6, hay là cho cả bệnh viện?
Lận Tiễu cắn nhẹ môi đỏ, không dám hành động bừa bãi.
Có lẽ vì cậu trả lời chậm, thứ bên ngoài bắt đầu mất kiên nhẫn, điên cuồng đập cửa.
"11! Cậu có nghe tôi nói không?",
Đáng sợ quá...
Chắc chắn lại là thứ gì đó không phải con người.
Lận Tiễu run nhẹ, những ngón tay khớp xương rõ ràng vuốt nhẹ tay nắm kim loại. Cậu nghĩ tốt nhất đừng đánh động đối phương trước.
Hầu kết nhỏ khẽ chuyển động.
"Tôi nghe rồi. Hàng thứ hai trên giá sách, quyển thứ ba từ trái sang phải... có chìa khóa văn phòng."
Thứ bên ngoài cười âm trầm, dường như rất hài lòng vì cậu ngoan ngoãn.
Con mắt đỏ tươi gần như muốn nhét hẳn vào ổ khóa để nhìn trộm Omega xinh đẹp.
Thơm quá...
Nếu có thể có được cậu ta...
"Rất tốt, sau khi lấy được chìa khóa thì ném ra qua khe cửa cho tôi. Tôi sẽ giúp cậu mở cửa."
Lận Tiễu xoay người, hàng mi dài như lông vũ khẽ run, nốt ruồi đỏ dưới khóe mắt ẩn hiện.
Dù thế nào cậu cũng có thể khẳng định một điều...
Thứ ngoài cửa tuyệt đối không phải bác sĩ Phí.
Bác sĩ Phí không thể dùng thái độ như vậy với cậu.
Lận Tiễu đi đến bên giá sách, cậu ngẩng đầu nhìn hàng thứ hai. Ngón tay lướt qua quyển thứ ba từ trái sang phải.
Đó là một cuốn Giải phẫu học cơ thể người.
Giữa các trang sách kẹp một chiếc chìa khóa đã phai màu.
Đương nhiên Lận Tiễu không tin lời thứ ngoài cửa.
Đây là văn phòng viện trưởng, người không liên quan không được phép vào. Vậy thứ ngoài kia làm sao biết vị trí chìa khóa bí mật như vậy?
Cậu đang định đặt sách lại chỗ cũ thì phát hiện sâu bên trong giá sách còn có một cuốn sách đặt ngang.
Lận Tiễu mím môi.
Không đúng.
Có vấn đề.
Với tính cách sạch sẽ, gọn gàng của viện trưởng Từ, hắn tuyệt đối không để sách trên kệ bày bừa bãi như vậy.
Lận Tiễu đưa tay vào kéo cuốn sách ra, nhưng kéo thế nào cũng không nhúc nhích, giống như bị cố định ở tận trong cùng.
"Chậc."
Lận Tiễu nhíu mày.
Không kéo ra được... vậy thử đẩy vào.
Cú đẩy này lại giống như kích hoạt cơ quan nào đó. Cả giá sách chậm rãi trượt sang bên, lộ ra một cánh cửa nhỏ giấu phía sau.
"Ồ."
Lận Tiễu hơi gật đầu cảm thán.
"Giá sách này quả nhiên có thứ gì đó. Đây là mật đạo sao?"
Hệ thống không thể tiết lộ quá nhiều như trước.
[Cậu vào xem thì sẽ biết.]
Lận Tiễu tiến lại gần, trên cửa nhỏ có một khóa mật mã cần nhập bốn chữ số.
Mật mã...
Với tính cách cẩn thận như viện trưởng Từ, hắn sẽ đặt mật mã kiểu gì?
Lận Tiễu mặc chiếc áo blouse dài đến bắp chân của viện trưởng, nheo mắt còn chưa kịp thử thì hệ thống đột nhiên phát ra cảnh báo khẩn cấp:
[Không ổn! Viện trưởng Từ đã quay lại! Mau rời đi!]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận