Sáng / Tối
Cánh cửa không một tiếng động mở ra. Văn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh, không có lấy một tia sáng. Lận Tiễu bước vào, cảm giác như con cừu non tự chui vào miệng cọp. Bác sĩ dẫn cậu tới cửa rồi lùi lại, rời đi, còn chu đáo khép cửa giúp cậu.
Ngay khi cửa vừa đóng, vẻ ngây thơ vô hại trên gương mặt Lận Tiễu lập tức biến mất.
Hệ thống kinh ngạc cảm thán: [Thủ đoạn không tồi. Xem ra cậu đã khiến bác sĩ hạ thấp cảnh giác với mình. Sau này nếu muốn đưa ra yêu cầu gì với hắn cũng sẽ dễ dàng hơn.]
Bên môi Lận Tiễu cong lên nụ cười nhàn nhạt: "Giả heo ăn thịt hổ thì ai mà chẳng biết. Chỉ lo... đừng để thật sự biến thành con heo là được."
Cậu nói vậy cũng là tự nhắc bản thân, tuyệt đối đừng vì chút thành công nhỏ mà lơ là cảnh giác.
Văn phòng rộng lớn yên tĩnh đến mức đáng sợ. Chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của chính cậu, một mùi hương nhàn nhạt lướt qua không khí quanh người.
Hệ thống nhắc: [Là hương thần.]
Lận Tiễu gật đầu, khẽ hít nhẹ, đầu óc có chút lâng lâng buồn ngủ. Có vẻ loại hương này có tác dụng an thần và thôi miên.
Trong bóng tối, một gương mặt tái nhợt không biểu cảm dán sát sau cánh cửa. Đôi mắt âm u nặng nề nhìn chằm chằm Lận Tiễu không chớp.
Ánh nhìn ẩm lạnh như bò sát, chứa đầy oán hận, lướt qua trong chớp mắt. Sau lưng Lận Tiễu bỗng dâng lên một luồng lạnh, cậu theo bản năng đưa tay vuốt sau cổ rồi quay đầu lại.
Dưới lòng bàn tay ấm áp là tuyến thể yếu ớt của cậu.
Hệ thống nói: [Hắn đến rồi.]
Lông mi Lận Tiễu khẽ rung. Cậu chậm rãi lùi lại, ngón tay lần theo mép tường tìm công tắc đèn. Nhưng vừa chạm vào, cậu lại sờ phải thứ gì đó ướt mềm và lạnh buốt, lạnh đến mức khiến người ta run lên, giống như chạm vào ngực một người chết.
Ngón tay Lận Tiễu khựng lại. Trên tay dính đầy chất dịch nhớp nháp, ẩm ướt khó chịu. Gương mặt bình tĩnh cuối cùng cũng thoáng hiện vẻ hoảng: "Đó... đó có phải là thứ trong thang máy lúc nãy không?"
Hệ thống im lặng.
Lận Tiễu: "!!!"
Hệ thống nói: [Bình tĩnh đi. Trong thang máy cậu đã bị nó sờ khắp người rồi.]
Lận Tiễu xấu hổ đến mức muốn độn thổ: "Chủ động với bị động sao giống nhau được chứ!"
Cậu định rút tay lại, nhưng xúc tu lạnh như băng kia lại quấn lấy ngón tay cậu, kéo giữ lại như đang trêu đùa con mồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toan-game-kinh-di-eu-la-ca-cua-toi&chuong=7]
Nó chậm rãi vuốt ve đầu ngón tay trắng mềm của cậu.
Thật biến thái...
Lận Tiễu cúi đầu cắn nhẹ ngón tay mình. Cảm giác nhớp nháp khắp người khiến cậu buồn nôn. Yết hầu khẽ trượt lên xuống.
Chỉ cần nghĩ tới việc viện trưởng Từ có thể đang đứng đâu đó trong phòng, mang theo ánh nhìn ác ý quan sát dáng vẻ yếu ớt bị bắt nạt của cậu... răng Lận Tiễu lập tức ngứa lên vì tức.
Đồ khốn.
Cơ thể cậu bỗng lảo đảo ngã về sau. Lưng chạm phải thứ gì đó lạnh mềm. Tiếng nức nghẹn lại trong cổ họng. Khóe mắt đỏ lên như sắp khóc.
"Viện trưởng... Em tới rồi... ngài ở đâu?"
Căn phòng vẫn im lặng.
Áo bệnh nhân rộng thùng thình trên người cậu bị thứ gì đó kéo lệch ra từng chút một. Làn da trước ngực trắng nõn lộ ra trong không khí lạnh, khiến cơ thể run lên từng đợt.
Lông mi dài của Lận Tiễu run run, lồng ngực phập phồng, giọng nói mang theo hơi thở gấp nhẹ: "Ở đây tối quá... viện trưởng sao không bật đèn... Em chẳng nhìn thấy gì cả..."
Xúc tu lạnh lẽo quấn quanh cổ cậu, như một con rắn độc, chậm rãi cọ qua tuyến thể nhạy cảm.
Một cái khác trượt xuống từ ngực cậu, để lại những vệt đỏ nhạt trên làn da trắng.
"Viện trưởng..." Tiếng gọi cuối cùng mềm đến mức như dính mật, vừa tủi thân vừa nũng nịu.
"Viện trưởng... ngài không thích em nữa sao..."
"Em nhớ viện trưởng lắm... lúc viện trưởng không ở đây... Em bị người ta bắt nạt... họ xấu lắm... viện trưởng phải phạt họ..."
Omega xinh đẹp mềm mại chỉ biết dựa dẫm vào bác sĩ điều trị của mình. Cậu gần như không hiểu gì về thế giới bên ngoài, giống như con chim hoàng yến được nuôi trong lồng. Những lời nói vô tư ấy, trong tai người khác lại trở nên vô cùng mập mờ.
Xúc tu lạnh buốt siết chặt cơ thể cậu. Mắt Lận Tiễu đỏ hoe, dường như không hiểu vì sao viện trưởng không đáp lại.
Ngay lúc cậu định nói tiếp...
Đèn bỗng bật sáng.
Ánh sáng chói khiến Lận Tiễu theo bản năng nhắm mắt.
Cằm cậu bị nâng lên, xúc tu lạnh rút lui.
Lận Tiễu nửa quỳ trên đất, cổ bị ép ngẩng lên nhìn người đàn ông trước mặt.
"Viện trưởng..."
Viện trưởng Từ đeo kính gọng bạc. Gương mặt trưởng thành, tuấn tú. Áo blouse trắng chỉnh tề, khí chất cấm dục rõ rệt. Làn da tái nhợt gần như trong suốt. Khóe môi hắn cong lên nụ cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.
Giọng hắn ôn hòa: "Lận Tiễu."
"Em đã làm sai một chuyện."
Trong ký ức của Lận Tiễu, viện trưởng Từ chưa từng gọi thẳng tên cậu như vậy. Cậu mím môi, giọng run nhẹ: "Em... không biết..."
"À." Từ Chiêu cười càng dịu dàng hơn. Ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua tròng kính, chậm rãi quan sát từng tấc da thịt của cậu: "Nhân lúc tôi không ở đây... Em định trốn đi sao?"
Ngón tay đeo găng trắng đặt lên động mạch cổ của cậu, siết chặt khiến Lận Tiễu gần như khó thở. Hắn còn cố ý ấn lên tuyến thể mềm yếu kia.
Lận Tiễu khẽ rên nghẹn.
"Em không muốn trốn..." Cậu nói gấp: "Là vì không thấy viện trưởng đâu... Em nhớ viện trưởng... Em đi tìm ngài... nhưng lại bị bác sĩ xấu bắt về..."
Omega mềm mại trước mặt trông vô cùng đáng thương, chóp mũi đỏ ửng.
Nếu là người khác, có lẽ đã bị cậu lừa rồi.
Đáng tiếc Từ Chiêu không phải kiểu người dễ bị lừa.
Bàn tay đeo găng trắng của hắn đặt lên bụng dưới của Lận Tiễu. Giọng nói cố giữ bình tĩnh, nhưng sâu trong đó là cảm xúc dữ dội như cơn bão.
Khí thế áp bức mạnh mẽ lan ra khắp căn phòng.
Hắn nhìn cậu, chậm rãi hỏi: "Vậy em nói cho tôi biết..."
"Đứa trẻ trong bụng em, là của ai?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận