Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trâm Vùi Tuyết

Chương 24

Ngày cập nhật : 2026-06-03 01:23:37

Trên xe ngựa quay về đầy ắp đồ Thuận An Đế ban thưởng, đến mức khi dời về chính viện gây ra động tĩnh không hề nhỏ.


Cơ Ngọc Lạc ngồi bên cửa sổ, để Hồng Sương lau tóc cho mình.


Bên kia, Bích Ngô bưng canh gừng vội vã chạy tới. Hôm nay, nàng không theo vào cung, tiểu thư nói nàng biết làm việc hơn Hồng Sương, cho nên đã giao hết những việc quan trọng ở hậu viện cho nàng lo liệu. Bích Ngô được trọng dụng đương nhiên là vui mừng, ai ngờ đang vui vẻ thì lại nghe nói tiểu thư nhảy xuống nước cứu Tích phi trong cung, Hoàng thượng liền ban thưởng cho rất nhiều đồ vật.


Bích Ngô hỏi rõ ngọn ngành, lúc này hai mắt trợn tròn như chuông đồng, nhìn người trong gương nói: "Tiểu thư? Sao người lại dám nhảy xuống nước cứu người vậy? Lỡ như có điều gì sơ suất thì biết làm sao, người đâu có biết bơi!"


Vừa dứt lời, động tác uống canh của Cơ Ngọc Lạc và động tác lau tóc của Hồng Sương đồng thời khựng lại, hai người theo bản năng nhìn nhau trong gương.


Cơ Ngọc Dao không biết bơi…


Đúng vậy, Cơ Ngọc Dao quả thực không biết bơi, nàng nếu như biết bơi thì đêm đó đã không bị chết đuối.


Nhưng chuyện tùy cơ ứng biến, nàng không có nhiều thời gian để nghĩ ngợi, cho dù có nghĩ đến chuyện này thì cũng chẳng có cách nào dễ dàng được mời tham dự tiệc sinh thần hơn là cứu Tích Phi một mạng.


Cơ Ngọc Lạc vân vê cái thìa, im lặng một lát, một tiếng "beng" vang lên, nàng buông tay, chiếc thìa liền rơi vào trong bát canh gừng. Nàng nhẹ giọng, chậm rãi gọi: "Bích Ngô."


Bầu không khí bỗng nhiên thay đổi, tự dưng tim Bích Ngô nảy lên một cái, ngập ngừng hỏi: "Có... có chuyện gì vậy tiểu thư?"


Cơ Ngọc Lạc nghiêng người nhìn nàng, tiểu nha hoàn này sinh ra có một khuôn mặt tròn trịa, là một tướng mạo rất đơn thuần, nhìn qua là thấy không có tâm địa xấu xa gì.


Càng hiếm có là, nàng lại là một người rất trung thành hộ chủ.


Chỉ tiếc là đã đi theo một vị chủ tử ngu muội, lòng dạ mềm yếu, nên bao nhiêu năm qua đều chỉ có thể chịu đựng mài mòn khổ sở cùng nhau.


Cơ Ngọc Lạc ở Thôi Tuyết Lâu nhiều năm, hiểu rõ giang hồ hiểm ác cỡ nào, lòng người khó đoán cỡ nào, mà trên thế gian này thứ trân quý nhất, cũng không gì bằng một chữ "Trung".


Nếu không phải như thế, nàng vốn không cần phải lưu lại bên mình một cái tai họa có thể làm lộ thân phận của mình bất cứ lúc nào.


Nói cách khác, nàng tiếc tài.


Hồng Sương nhìn ánh sáng lúc mờ lúc tỏ trong mắt Cơ Ngọc Lạc, đó là dấu hiệu cho thấy sát tâm vừa dấy lên lại tan đi, nàng không khỏi cảm thấy may mắn thay cho Bích Ngô, trong chớp mắt đã nhặt lại được một cái mạng.


Duy nhất Bích Ngô là vẫn ngơ ngác, hoàn toàn không hay biết gì, chỉ cảm thấy tiểu thư nhìn chằm chằm đến mức toàn thân nổi da gà. Ngay lúc nàng rốt cuộc không nhịn được nữa, Cơ Ngọc Lạc mới mở miệng: "Bích Ngô, ngươi nhớ cho kỹ, ba năm ở chùa Thừa Nguyện ta từng học bơi, ta biết bơi."


Bích Ngô ngẩn ra, không hiểu hỏi: "Tiểu thư, người học khi nào?"


Ba năm ở chùa Thừa Nguyện, nàng và tiểu thư cùng ăn cùng ở, tiểu thư mỗi ngày tụng kinh lễ Phật, lại còn phải tranh thủ thời gian học cho thông suốt y lý do Tĩnh Trần sư thái truyền dạy, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà đi học bơi!


Cơ Ngọc Lạc nhìn nàng, nói: "Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi, nếu như có người đến hỏi, ngươi cứ theo lời ta mà nói, rõ chưa?"


Bích Ngô nghẹn lời, còn muốn nói thêm gì đó, nhưng dường như bị sự nghiêm nghị trong con ngươi của Cơ Ngọc Lạc nhiếp hồn, lại bất giác gật gật đầu, lí nhí đáp: "Nô tỳ hiểu rồi."


Cơ Ngọc Lạc "Ừm" một tiếng, đưa tay chỉ chỉ án thư phía sau, hỏi: "Bức tranh kia đâu rồi?"


Bích Ngô quay đầu liếc nhìn, nói: "Sáng nay quản sự ma ma có đến, nói là do cô gia dặn dò, đã mang đến thư phòng rồi."


Cơ Ngọc Lạc không nói gì thêm, lại quay người tiếp tục uống canh gừng, Hồng Sương tiếp tục lau khô tóc cho nàng, khúc nhạc đệm nho nhỏ vừa rồi giống như chưa từng xảy ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tram-vui-tuyet&chuong=24]

Bích Ngô ngơ ngác một lát rồi cũng tự đi bận rộn, vừa thu dọn hòm xiểng vừa lẩm bẩm: "Qua hai ngày nữa là hồi môn rồi, có cần mặc đồ rực rỡ một chút không nhỉ?"


Nam Nguyệt nhón chân đứng trên ghế, dịch khung tranh lên trên một chút, nói: "Chủ tử, có bị lệch không?"


Hoắc Hiển khoanh tay tựa vào giá sách, "Bên trái cao lên chút nữa."


Nam Nguyệt bèn nâng bên trái lên một chút, "Thế này thì sao?"


Hoắc Hiển lùi lại vài bước, lại nói: "Bên phải cao lên chút nữa."


Nam Nguyệt: "......"


Đang chỉnh gã đúng không, treo một bức tranh mà treo đến một khắc đồng hồ rồi!


Cũng may không bao lâu sau Thịnh Lan Tâm đã đến, Nam Nguyệt vừa xoa bóp cánh tay mỏi nhừ vừa lui ra ngoài cửa.


Thịnh Lan Tâm hơi thở không ổn định, giống như vội vã trở về phủ, chân còn chưa kịp nghỉ đã chạy thẳng tới thư phòng. Hoắc Hiển đi tới bên bàn rót trà cho nàng, hất hất cằm ra hiệu cho nàng ngồi, nhưng Thịnh Lan Tâm không buồn uống trà, chỉ hỏi: "Có phải ngài có mật thám ở Vân Dương không?"


Bàn tay đang cầm ấm trà của Hoắc Hiển khựng lại một chút, "Hôm nay Triệu Dung tìm ngươi đã nói những gì?"


Thịnh Lan Tâm bấy giờ mới ngồi xuống, nhấp ngụm trà nhuận giọng, nói: "Lúc bắt đầu thì cũng giống như ngày thường, chỉ hỏi han về hành tung hằng ngày của ngài. Sau khi ta bẩm báo như bình thường, ông ta đột nhiên lại hỏi Trấn Phủ Tư đang tra án gì mà tra đến tận Vân Dương. Thấy ta không biết, ông ta liền không nhắc tới chuyện này nữa. Ta hỏi ông ta có cần ta chủ động thăm dò một hai hay không, ông ta lại lắc đầu nói không cần, sau đó liền lảng sang chuyện khác."


Nghe vậy, Hoắc Hiển lộ trầm tư một lát, nói: "Vụ án qua tay Trấn Phủ Tư biết bao nhiêu mà kể, Triệu Dung sẽ không vô duyên vô cớ hỏi han đến một vụ án nào đó, huống chi vụ án cũ này Li Dương lại âm thầm tra, không hề phô trương."


Thịnh Lan Tâm gật đầu: "Điều ta lo ngại cũng chính là cái này... Có điều ta thấy ông ta cũng chưa biết ngài đang tra vụ án gì, chỉ biết mật thám của Cẩm Y Vệ đã đi đến Vân Dương."


Hoắc Hiển trầm mặc. Nếu Triệu Dung không biết Cẩm Y Vệ đến Vân Dương để làm việc gì, tại sao ông ta lại để tâm đến chuyện Cẩm Y Vệ đi Vân Dương... Không đúng, điều này chứng minh rằng so với bản thân vụ án, Triệu Dung càng để tâm đến địa danh Vân Dương này hơn!


Nhưng Triệu Dung thì có quan hệ gì với Vân Dương?


Thịnh Lan Tâm phỏng đoán rồi hỏi: "Vụ án ngài đang tra có liên quan đến Hoắc Thế tử không?"


Thịnh Lan Tâm hỏi như vậy là vì Đích trưởng tử của Tuyên Bình Hầu phủ là Hoắc Quyết năm đó chính là chiến tử ở Vân Dương. Ngoài việc đó ra, nàng thực sự không nghĩ ra Hoắc Hiển còn có thể có vướng mắc gì với địa danh Vân Dương này nữa.


Hoắc Hiển hơi co ngón tay lại, đã lâu rồi hắn không nghe thấy có người nhắc đến Hoắc Quyết, liền lắc đầu nói: "Tra một vụ án cũ từ ba năm trước thôi, không có gì quan trọng."


Thịnh Lan Tâm trầm ngâm, tiếp tục suy đoán: "Vậy thì chính là chuyện bị ám sát lần trước rồi. Có phải ngài vẫn luôn không tin Lâu tướng quân năm đó... năm đó tuẫn thân ở Đông Cung không? Ngày đó,ngài đã đến Đông Cung, cũng đã gặp qua thi thể, là hắn sao?"


Hoắc Hiển cười khẽ, cái miệng của tên tiểu tử Nam Nguyệt này đúng là cái gáo thủng, xem ngày nào đó đem bán ra ngoài cho người ta làm người kể chuyện dạo cho xong.


Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới mái hiên đang nhỏ xuống những giọt nước do sương tuyết tan ra, ngữ khí không mấy đứng đắn, nói: "Ta làm sao biết được chứ, bị thiêu thành ra bộ dạng quỷ kia rồi."


Thịnh Lan Tâm nhìn Hoắc Hiển đăm đăm, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.


Nam Nguyệt thấy nàng đi ra bèn muốn đi vào hầu hạ, liền bị Thịnh Lan Tâm cản lại: "E rằng lúc này chủ tử của ngươi không được vui vẻ cho lắm đâu, nếu ngươi không muốn tự chuốc khổ vào thân thì cứ ở ngoài này đợi đi."


Nam Nguyệt khựng bước, quả nhiên không đi vào nữa, chỉ nói với Thịnh Lan Tâm: "Đa tạ Thịnh cô nương, Thịnh cô nương đi thong thả."


Gã hướng về phía bóng dáng dịu dàng uyển chuyển kia, nhưng tiếng gọi lại không phải là Thịnh di nương —— Hồi đầu thuận miệng gã cũng từng gọi như thế, suýt nữa đã bị ánh mắt hình dao găm của chủ tử lấy đi nửa cái mạng, khi riêng tư không có người, Nam Nguyệt liền không dám gọi như vậy nữa.


Quả thực cũng không phải là di nương gì.


Haiz, năm đó nếu Đông Cung không gặp biến cố, Bình Bá phủ vốn có giao hảo đời đời và hôn ước kết thông gia với Đông Cung cũng đã chẳng bị vạ lây, đến mức chuốc lấy kết cục xét nhà diệt tộc. Nếu không, Thịnh cô nương có lẽ đã sớm thành thân với tiểu hoàng tôn, tương lai trở thành Thái tử phi, thậm chí là Hoàng hậu của Đại Ung không chừng.


Chỉ trách thế sự vô thường, trăm chuyển ngàn hồi, lại lội vào vũng nước đục này.


Ngày hai mươi mốt tháng mười một này, là ngày Cơ Ngọc Lạc hồi môn.


Nói thật lòng, Cơ Ngọc Lạc không muốn về Cơ phủ cho lắm. Nàng đã thuận lợi gả vào Hoắc phủ rồi, thực sự lười phải tiếp tục hư tình giả ý với người Cơ gia, vừa nghĩ đến ánh mắt đầy ắp nhu tình của Cơ Nhàn Dư là nàng lại thấy đau đầu.


Nàng thì chẳng có hứng thú hồi môn, trái lại có người lại vô cùng nôn nóng.


Cơ Ngọc Lạc vốn bảo Bích Ngô chuẩn bị hành trang và xe ngựa đơn giản, vậy mà cuối cùng xe ngựa xuất phát đi Cơ phủ lại có tới bảy tám chiếc, nếu như phía sau mà có thêm đội nghi lễ thổi kèn xô-na nữa thì nói là đi đón dâu cũng không ngoa.


Bích Ngô nhỏ giọng nói: "Những thứ này đều là do cô gia sai người chuẩn bị, không liên quan đến nô tỳ đâu."


Cơ Ngọc Lạc: "... Biết rồi."


Nàng bước lên xe ngựa, Hoắc Hiển đã ngồi sẵn ở bên trong từ lâu, khuỷu tay chống trên án đang lật xem quyển trục, không hề ngẩng đầu lên nói chuyện với Cơ Ngọc Lạc.


Ngoại trừ những lúc cần thiết phải làm bộ làm tịch trước mặt người ngoài ra, bọn họ hầu như xem nhau như người xa lạ. Đúng như Hoắc Hiển đã nói, chỉ cần nàng an phận nghe lời, về ăn mặc hắn tự khắc sẽ không bạc đãi nàng. Quả thực, hắn đã làm được điều đó, nhưng cũng chỉ giới hạn trong sự chăm lo về "ăn mặc chi dùng" mà thôi.


Nhưng điều này đối với Cơ Ngọc Lạc mà nói lại là chuyện tốt không gì bằng, thế là nàng chỉ quy quy củ củ gọi một tiếng "Phu quân", rồi nhắm mắt dưỡng thần.


Một đường gióng trống khua chiêng như thế đi tới Cơ phủ, thu hút không ít người đi đường vây quanh xem.


Đợi khi vào trong phủ, Cơ Sùng Vọng, Lâm Thiền cùng với Cơ Nhàn Dư đều đã đợi sẵn ở chính sảnh, ngay cả Cơ Vân Khấu cũng ngơ ngơ ngác ngác đứng một bên. Chỉ là tâm trạng của những người này mỗi người một kiểu, đại khái sẽ không có ai cảm thấy nghẹn họng, khó chịu hơn Cơ Sùng Vọng. Nhìn thấy Hoắc Hiển mặt mày rạng rỡ đi tới, ông ta quả thực như nuốt phải phân chuột, cực kỳ khó chịu.


Cơ Nhàn Dư thì lại không như thế.


Nàng lao vút ra ngoài, Cơ Ngọc Lạc còn chưa bước vào cửa đã bị nàng ôm chầm lấy ở bên ngoài. Cơ Nhàn Dư ôm lấy nàng, khóc lóc: "A tỷ, tỷ làm muội sợ muốn chết! Muội nghe người ta nói lúc tỷ tiến cung đã cứu Tích phi nương nương bị rơi xuống nước, tỷ thực sự không sao chứ?"


Cơ Ngọc Lạc điềm tĩnh gạt nàng ra, duy trì nụ cười không một vết tì:”

"Thực sự không sao."


Cơ Nhàn Dư sụt sịt lau nước mắt, bấy giờ mới chú ý tới nam tử khôi ngô ở bên cạnh, sắc mặt lập tức thay đổi mấy lần, có ngơ ngác, có kinh hãi, có hoảng sợ, duy chỉ không có niềm vui mừng khi thấy tỷ phu nhà mình.


Chỉ vì nàng vừa nhìn thấy gương mặt này là lại nhớ tới chuyện ở cổng thành ngày hôm đó, thế là không kìm được mà kéo Cơ Ngọc Lạc lùi lại một bước: "Tỷ... tỷ... tỷ phu."


Hoắc Hiển giống như đã sớm quen với việc người khác nhìn mình bằng ánh mắt như vậy, ngược lại hết sức tự nhiên mà đáp lại một tiếng, sau đó sải bước dài tiến vào chính sảnh.


Cơ Nhàn Dư lại kéo Cơ Ngọc Lạc nói thầm vào tai, Cơ Ngọc Lạc nhất thời không thoát thân được, đành phải đứng lại.


Hoắc Hiển ngồi xuống ghế, với vẻ mặt phóng khoáng dâng trà cho Cơ Sùng Vọng.


Cơ Sùng Vọng giữ lễ, tự nhiên không thể vào những lúc thế này mà đánh mất lễ tiết để hắn nắm thóp được, thế là định đưa tay đón lấy. Ai ngờ tay vừa mới chạm vào chén, tay Hoắc Hiển liền bắt đầu run lên, hắt cả một tay nước trà vào ông ta.


Khốn nỗi hắn lại còn đầy miệng chân thành nói xin lỗi, khiến cho Cơ Sùng Vọng tức đến mức mặt mũi xanh mét, nghẹn họng trân trối.


Lâm Thiền thấy cảnh này, nào còn dám uống trà do Hoắc Hiển dâng tới, vội vàng ngượng ngùng né tránh ra chỗ khác.


Dù sao cũng là phụ nhân chốn thâm trạch, ngày thường khi riêng tư có mắng nhiếc Hoắc Hiển thế nào đi chăng nữa, khi thực sự nhìn thấy người thì vẫn thấy sợ sệt. Hơn nữa hễ nhìn thấy hắn, nàng ta liền nhớ tới tòa Chiêu Ngục âm sâm đáng sợ kia. Khi đó quản ngục ở phòng bên cạnh tán gẫu, nàng ta cũng có nghe lỏm được một câu.


Nói là trong Chiêu Ngục có một loại hình phạt là lột da người xuống, rồi nhồi cỏ vào bên trong, gọi là lột da nhồi cỏ.


Mà đôi bàn tay kia của Hoắc Hiển lại vững vô cùng, có thể lột một tấm da người không đứt một sợi từ trên người sống xuống, vô cùng vuông vắn chỉnh tề, có thể coi là một món đồ thủ công mỹ nghệ.


Mấy tên quản ngục kia thổi phồng đến mức hoa trời rơi rụng, Lâm Thiền không kìm được liếc nhìn bàn tay của Hoắc Hiển một cái, đột nhiên lại thấy buồn nôn muốn mửa.


Hoắc Hiển cười cười nhìn hai tỷ muội đang ôm nhau nói nhỏ ngoài cửa, tìm lời vô thưởng vô phạt nói: "Tình cảm tỷ muội của bọn họ thật tốt, ngày sau nếu có rảnh rỗi, có thể để Tam tiểu thư đến quý phủ ở lại vài ngày.”


Thế làm sao mà được!


Lâm Thiền vội nói: “Hoắc đại nhân nói đùa rồi, thế thì quấy rầy quá... Thực ra ngày thường bọn họ cũng không thân thiết đến mức ấy đâu, chỉ là Nhàn Nhi nghe nói trưởng tỷ mấy ngày trước ở trong cung nhảy xuống nước cứu.Tích phi nương nương, không khỏi kinh hãi lo lắng. Dù sao Dao Nhi vốn không biết bơi, làm như vậy thực sự là cậy mạnh rồi, nhưng cũng may là thực sự cứu được nương nương, cũng coi như là một chuyện tốt."


Độ cong nơi khóe môi Hoắc Hiển khựng lại trong thoáng chốc, hắn dời tầm mắt từ trên người hai tỷ muội kia trở về, liếc mắt nhìn sang nói: "Vậy sao... Không biết bơi?"

Bình Luận

0 Thảo luận