Anh lại trò chuyện thêm lát nữa với Cận Tinh Hiền về chuyện điện ảnh.
Lâm Minh đề nghị đến ngân hàng ngay để chuyển khoản cho Cận Tinh Hiền.
Thực ra, Cận Tinh Hiền quan tâm nhất chính là tiền vốn, nhưng anh lại ngại ngùng không dám ngỏ lời với Lâm Minh.
Giờ phút này, Lâm Minh chủ động mở lời, Cận Tinh Hiền đương nhiên rất vui mừng.
Khi khoản tiền 100 triệu đồng được chuyển vào tài khoản. Cận Tinh Hiền sững sờ mất chừng nửa phút.
Người đàn ông lôi thôi lếch thếch ấy, thế mà hốc mắt đỏ hoe, suýt bật khóc!
Lâm Minh hiểu được tâm trạng của ông.
Tuy nhiên, anh vẫn mỉm cười nói: “Nam nhi có nước mắt nhưng không dễ rơi. Anh hãy dùng tác phẩm của mình để chứng minh rằng quyết định của tôi là đúng.”
Cận Tinh Hiền tháo kính, xoa xoa hai mắt.
“Thực ra, lúc cậu mới xuất hiện, tôi cứ ngỡ cậu thích tôi.”
Lâm Minh: “...”
“Thật khó tin, trông cậu mới độ ba mươi tuổi mà đã sở hữu khối tài sản lớn đến vậy.”
Cận Tinh Hiền lại thở dài: “So với cậu, tôi thật sự chẳng là gì cả!”
Lâm Minh vỗ vai Cận Tinh Hiền: “Rất nhanh, cái tên Cận Tinh Hiền của ông sẽ vang khắp giới điện ảnh toàn cầu.”
Cận Tinh Hiền đương nhiên không coi lời này là thật. Ông cho rằng Lâm Minh chỉ đang an ủi mình.
Chỉ nghe Lâm Minh tiếp lời: “Thôi không nói chuyện phiếm nữa, tôi muốn nhờ ông một việc.”
“Lâm tổng cứ nói.”
“Hình như, ông có mối quan hệ khá tốt với ca sĩ tên là ‘Vân Cửu Quân’ đúng không?” Lâm Minh hỏi.
Cận Tinh Hiền hơi sững lại: “Cửu Quân? Sao Lâm tổng lại biết cậu ấy?”
“Trong quá trình tìm hiểu về anh, tôi cũng đã nghe các tác phẩm của cậu ấy. Phong cách âm nhạc độc đáo, không đi theo lối mòn.”
Lâm Minh nói: “Tôi rất thưởng thức cậu ấy, cũng như thưởng thức ông vậy. Tôi cảm thấy, Vân Cửu Quân hiện tại có tài nhưng chưa gặp thời. Một khi chớp được thời cơ, cậu ấy lập tức sẽ hóa rồng!”
Những lời này khiến Cận Tinh Hiền cũng trở nên kích động theo.
Mối quan hệ giữa anh và Vân Cửu Quân, đâu phải chỉ dùng từ không tệ để hình dung?
Bọn họ giống như anh em ruột thịt vậy.
Hai người chênh nhau mười tuổi, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc họ coi nhau như tri kỷ.
Một người nằm mơ cũng muốn đưa tác phẩm của mình lên màn ảnh rộng.
Một người thì liều mạng mong muốn nhạc của mình nổi tiếng toàn cầu.
Đến bây giờ, cả hai dường như vẫn chỉ sống trong mộng.
Đều là những kẻ thiên nhai lưu lạc.
Câu thơ này dùng để nói về hai người họ thì không gì thích hợp hơn.
“Tôi không có tầm nhìn cao xa như Lâm tổng, nhưng dưới góc độ người nghe mà nói. Tôi cũng thấy phong cách âm nhạc của Cửu Quân rất tự do và thoải mái.”
Cận Tinh Hiền khẽ lắc đầu: “Giới giải trí bây giờ cá mè một lứa, đầy rẫy tiêu cực và tà khí. Người thực sự tài hoa đều bị tư bản chèn ép. Những công ty giải trí ấy chỉ cần tiền, chúng dùng đủ mọi thủ đoạn để nuôi dưỡng những cái gọi là ngôi sao hàng đầu chỉ để kiếm tiền cho chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/lang-tu-hoi-dau-ta-co-the-du-kien-tuong-lai&chuong=103]
Còn những người thực sự tâm huyết, lấy ước mơ làm lẽ sống thì căn bản không có cơ hội ngóc đầu lên.”
Nói tới đây, Cận Tinh Hiền dừng lại một chút.
“Đương nhiên, tôi không cho rằng bản thân mình hay Cửu Quân tài nghệ đến mức nào. Tôi chỉ nói về hiện trạng của giới giải trí mà thôi..”
Lâm Minh khẽ mỉm cười: “Vậy hai người dùng nỗ lực của chính mình để thay đổi hiện trạng này xem sao?”
Suy nghĩ của Cận Tinh Hiền chưa xa đến mức ấy.
Ông mong chờ hỏi: “Lâm tổng định hợp tác với Cửu Quân sao? Nếu Lâm tổng thật sự có ý định này, thế thì tôi gọi điện cho cậu ấy đến ngay. Cậu ấy bây giờ vẫn đang ngủ ngon lành ở khách sạn kìa!”
“Được, ông gọi cậu ấy đến đây một chuyến đi.” Lâm Minh gật đầu.
Cận Tinh Hiền vội vàng gọi điện cho Vân Cửu Quân, giọng nói tràn đầy kích động.
Khó khăn lắm mới tìm được nhà đầu tư, quan trọng là đối phương còn rất tâm đắc với Vân Cửu Quân.
Hai người nếu cùng nhau làm nên chuyện, thế thì còn gì bằng!
Ước chừng nửa giờ sau.
Mặt mũi chưa kịp rửa, Vân Cửu Quân đã có mặt tại quán cà phê.
Chắc là Cận Tinh Hiền đã dặn dò từ trước, nên trong tay cậu ấy còn cầm một xấp giấy A4.
“Cửu Quân, đây là Lâm tổng.” Cận Tinh Hiền giới thiệu.
“Chào Lâm tổng.” Vân Cửu Quân nói ngay.
“Chào cậu.” Lâm Minh cười gật đầu.
Vẻ ngoài của Vân Cửu Quân hoàn toàn khác với Cận Tinh Hiền.
Mặc dù không cố tình trang điểm, nhưng cậu ấy vẫn cứ có một khí chất độc đáo.
Ngay từ khi cậu ấy bước vào quán cà phê, đã có không ít cô gái lén nhìn qua.
Phải thừa nhận l, Vân Cửu Quân rất đẹp trai.
Chỉ với vẻ ngoài này, cậu ấy đủ chuẩn làm một minh tinh về ngoại hình.
“Cậu ngồi đi.” Lâm Minh vẫy tay ra hiệu.
Ba người ngồi vào chỗ, Lâm Minh mới tiếp lời: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi tìm đến cậu không phải vì đạo diễn Cận đâu. Tôi chỉ đơn thuần tâm đắc với những tác phẩm của cậu.”
“Cảm ơn Lâm tổng!” Vân Cửu Quân liên tục gật đầu.
Trên mặt cậu ấy hiện rõ vẻ hồi hộp.
Cậu ấy không hề biết rằng, những lời vừa rồi của Lâm Minh, hoàn toàn là bịa đặt!
Tâm đắc cái nỗi gì!
Lâm Minh còn chẳng biết cậu ấy có những tác phẩm nào, huống hồ anh chưa nghe qua bao giờ.
“Cửu Quân, sao cậu không mang đàn guitar đến? Tôi bảo cậu hát trực tiếp cho Lâm tổng nghe cơ mà?” Cận Tinh Hiền sốt ruột thay cho Vân Cửu Quân.
“Thế thì tôi chạy về lấy ngay.” Vân Cửu Quân nói rồi định đứng dậy.
Sau này, cậu ấy được mệnh danh là ‘dòng nước trong’ của giới giải trí, chính là nhờ tính cách hướng nội ấy.
Dù ở bất cứ đâu, Vân Cửu Quân cũng nói rất ít.
Cậu ấy sẽ không cố tình nịnh bợ hay a dua.
Điều cậu ấy có thể làm, chỉ có để tác phẩm của mình lên tiếng!
Điều này khá giống với nam minh tinh họ Chu kia.
Có lẽ, đây cũng là một lý do khác khiến Lâm Minh thưởng thức cậu ấy. Bản thân anh đặc biệt hâm mộ người được coi là trụ cột của cả nền âm nhạc Hoa ngữ.
“Không cần mang đâu. Tác phẩm của cậu đã có trên các nền tảng nhạc số lớn rồi. Tôi đều đã nghe qua.” Lâm Minh nghiêm mặt nói dối.
“Thật sao ạ? Thế ngài thấy sao? Ví dụ như lời bài hát của tôi đã đủ sâu sắc chưa? Hoặc là giai điệu cần cải thiện ở đâu? Còn nữa…”
Vân Cửu Quân liên tục đặt câu hỏi, khiến Lâm Minh cảm thấy đau đầu.
Anh lại chẳng có chút kiến thức nào về âm nhạc.
Sở dĩ, anh tìm đến Vân Cửu Quân, đơn giản vì anh đã dự đoán được cậu ấy sẽ nổi tiếng trong tương lai.
Bảo Lâm Minh chỉ ra điểm yếu cho cậu ấy sao?
Sao mà chỉ được.
“Những câu hỏi này, fans của cậu trong tương lai sẽ cho cậu câu trả lời. Điều tôi có thể làm chỉ là ký hợp đồng với cậu, đưa cậu đến với công chúng.” Lâm Minh nói.
Vân Cửu Quân lập tức thở dồn dập!
Lặng lẽ trong bóng đêm bấy nhiêu năm. Cuối cùng, mình cũng nhìn thấy hi vọng rồi sao?
Chỉ nghe Lâm Minh nói tiếp: “Thông tin liên lạc của cậu, đạo diễn Cận vừa đưa cho tôi rồi. Việc cậu cần làm tiếp theo, chính là nỗ lực sáng tác thật nhiều tác phẩm nữa. Ngoài ra, không cần lo lắng bất cứ điều gì khác, hiểu chưa?”
“Vâng ạ!” Vân Cửu Quân mạnh mẽ gật đầu.
Lâm Minh đứng dậy: “Tôi định dùng trước 5 triệu đồng để mua toàn bộ bản quyền những ca khúc hiện tại của cậu. Nếu cậu đồng ý, chúng ta có thể kí hợp đồng ngay bây giờ.”
“Tôi đồng ý!”
Toàn thân Vân Cửu Quân đều đang run rẩy.
Gia cảnh cậu ấy không mấy khá giả, đến với sáng tác không chỉ vì ước mơ đơn thuần.
Đối với cậu ấy lúc này, 5 triệu đồng là cả một gia tài!
Có số tiền này, cậu ấy có thể ngẩng cao đầu trước mặt họ hàng.
Có số tiền này, cậu ấy có thể chứng minh với tất cả những người quen biết. Vân Cửu Quân không phải kẻ tầm thường hay vô tích sự gì cả.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận