Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Lãng tử hồi đầu: Ta có thể dự kiến tương lai

Chương 619

Ngày cập nhật : 2026-05-02 22:02:31

Cùng lúc đó.


Trong phân xưởng sản xuất thuộc khu công nghiệp.


Một nam thanh niên đeo kính, mặc đồng phục công nhân, đi đến dây chuyền sản xuất. Bên hông anh ta cài vài chiếc camera mini khó nhận ra.


“Này cậu nhóc, mới đến à?”


Người đàn ông khoảng 40 tuổi ở bên cạnh cười ha hả hỏi.


“Dạ, hôm nay tôi mới đi làm. Anh cứ gọi tôi là Tiểu Đường ạ.” Nam thanh niên cười đáp.


“Cũng lễ phép đấy chứ. Tôi họ Trịnh, sau này cứ gọi tôi là anh Trịnh!”


Người đàn ông tự xưng là anh Trịnh cất tiếng: “Thấy cậu trẻ thế này, chắc là mới tốt nghiệp đại học không lâu phải không?”


“Dạ.” Tiểu Đường gật đầu.


“Chà chà, đừng thấy cậu là sinh viên mà coi thường. Vào được dược phẩm Phượng Hoàng như bọn tôi, thế này coi như là rơi vào ổ phúc rồi đấy!”


Anh Trịnh cười lớn: “Cậu thấy mấy thằng nhóc kia không? Đều tốt nghiệp đại học đấy, hình như còn từ mấy trường nổi tiếng nữa chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/lang-tu-hoi-dau-ta-co-the-du-kien-tuong-lai&chuong=619]

Hồi mới vào, bọn chúng kiêu ngạo lắm, cứ bảo ở đây chỉ sống tạm bợ một chút, sau này sẽ tìm công việc tốt hơn. Thế mà giờ thì sao? Mới hai tháng trôi qua, tôi nói đùa rằng đuổi chúng nó đi mà cũng chẳng đứa nào chịu. Thậm chí xin nghỉ còn chẳng được. Cậu thấy có buồn cười không?”


Tiểu Đường mím môi: “Anh Trịnh, tại sao lại như vậy? Sinh viên khá một chút bây giờ chắc đều tìm được việc làm tử tế mà? Tôi cũng định làm ở đây một thời gian kiếm tiền lương, có đủ tiền thuê nhà xong sẽ nộp đơn vào công ty lớn cơ!”


“Công ty lớn à?”


Anh Trịnh trừng mắt: “Cậu nói cho tôi nghe xem, thế nào mới gọi là ‘công ty lớn’? Dược phẩm Phượng Hoàng trong mắt cậu còn không phải ‘công ty lớn’ ư? Tuổi không lớn mà tầm nhìn thì cũng chẳng kém!”


“Dược phẩm Phượng Hoàng đúng là công ty lớn., nhưng chúng tôi chỉ là công nhân bình thường nhất, có khác gì công nhân xưởng quần áo hay xưởng máy móc đâu?” Tiểu Đường lẩm bẩm.


“Hừ, cái này thì cậu không hiểu rồi!”


Anh Trịnh hừ lạnh: “Ngoài chỗ chúng tôi ra, nhà xưởng nào trả lương cơ bản 6000 đồng, tháng nào cũng có thưởng, đóng đầy đủ năm bảo hiểm một quỹ. Cuối năm còn được thưởng 10% tổng thu nhập cả năm? Ngay cả mấy lãnh đạo công ty vớ vẩn kia cũng khó lòng có được mức đó!”


“Tốt đến vậy sao?” Tiểu Đường ngạc nhiên.


Anh ta thực sự bị sốc.


Lương cơ bản 6000 đồng thì không nói làm gì.


Tiền thưởng và năm bảo hiểm một quỹ này cũng tốt hơn hẳn các nhà xưởng khác.


Nhưng khoản thưởng cuối năm ‘10% tổng thu nhập cả năm’ lại khiến anh ta giật giật khóe miệng!


Tại sao lại nói ‘tổng thu nhập’ mà không phải ‘tổng tiền lương’?


Nhiều doanh nghiệp thích chơi trò chữ nghĩa này.


Tiền lương thực chất chỉ là lương cơ bản.


Còn tổng thu nhập, lại bao gồm lương cơ bản, tiền thưởng, tiền làm thêm giờ, v.v. Tất cả các khoản này cộng lại!


So ra, chênh lệch có thể rất lớn đấy chứ.


Tiểu Đường hơi trầm ngâm một chút.


Tiểu Đường lại cố ý nói: “Nhưng tôi nghe nói dược phẩm Phượng Hoàng nổi tiếng là làm thêm giờ rất lâu. Tôi mới bao nhiêu tuổi chứ, không muốn thức đêm làm hỏng thân thể thì không đáng đâu.”


Anh Trịnh khựng lại một nhịp.


“Này cậu nhóc, tôi thấy cậu bây giờ chắc có bệnh rồi chứ?”


Tiểu Đường mí mắt giật giật: “Anh Trịnh, sao anh lại mắng người vậy? Tôi tốt nghiệp tiến sĩ đấy, đã vì việc học mà lãng phí quá nhiều thời gian rồi. Nói thế chẳng lẽ không đúng sao?”


“Tôi mắng cậu thì sai chỗ nào?”


Anh Trịnh tức giận nói: “Thấy cái tuổi của cậu, chắc cũng xấp xỉ chủ tịch Lâm của tập đoàn Phượng Hoàng bọn tôi thôi. Nhìn xem người ta chủ tịch Lâm, trẻ tuổi thế mà thành tựu lớn đến nhường nào? Còn nhìn lại cậu xem, đọc thêm vài ngày sách mà thôi, chỉ nghĩ một bước lên mây!”


“Tôi nào có muốn 1 bước lên mây, chỉ là không muốn làm thêm giờ thôi.” Tiểu Đường tủi thân nói.


“Cậu có thể không làm thêm giờ mà, ai bắt cậu làm thêm đâu?” Anh Trịnh theo bản năng nói.


Tiểu Đường lập tức phản bác: “Còn có thể không làm thêm giờ ư? Chẳng phải nói không làm thêm giờ là sẽ bị sa thải, còn bị trừ lương sao? Tôi nghe nói có người làm hơn 20 ngày, vì không làm thêm giờ mà bị đuổi việc,. Cuối cùng chỉ nhận được lương 3 ngày, tiền thưởng thì khỏi phải nói.”


“Nói bậy bạ gì đó!”


Anh Trịnh hoàn toàn nổi giận: “Tuy tôi chỉ là một công nhân bình thường, nhưng tôi thực sự không chịu nổi những lời dối trá này. Chúng ta làm người trước hết phải đặt lương tâm lên hàng đầu. Từ khi khu công nghiệp này được xây dựng, tôi đã vào làm ở nhà máy. Có thể nói, tôi là một trong những công nhân đầu tiên ở đây. Khi đó nhà xưởng mới vận hành, tiền làm thêm giờ của công nhân chúng tôi đã đạt 30 đồng một tiếng, còn cao hơn cả lương cơ bản. Bây giờ, dược phẩm Phượng Hoàng đã phát triển, công ty cũng có tiền. Tiền làm thêm giờ của công nhân chúng tôi đã tăng lên 50 đồng một tiếng, gấp đôi lương cơ bản. Một ngày làm thêm 4 tiếng, thế là 200 đồng rồi, hơn nữa cũng chỉ làm đến 9 giờ tối thôi. Mấy đứa trẻ như cậu, 9 giờ tối đã đi ngủ sao? Trung bình một ngày 400 đồng, một tháng là 12 nghìn rồi. Nhà xưởng nào có công nhân kiếm được nhiều như vậy?”


Tiểu Đường không nói gì, chỉ thầm lặng tính toán tổng thu nhập một năm của đối phương.


Dù cho chỉ làm 10 tháng, cộng thêm tiền làm thêm giờ, thưởng giữa tháng, thưởng cuối năm, v.v., cũng đã gần 200 nghìn rồi.


Nhìn khắp các nhà xưởng khác, công nhân bình thường thật sự không kiếm được nhiều như vậy.


“Cậu nói cái gì mà không tăng ca thì sa thải, còn cắt xén lương công nhân, chuyện đó chỉ là nói bậy!”


Chỉ nghe anh Trịnh nói tiếp: “Tôi làm ở đây lâu như vậy rồi, trước nay chưa từng nghe nói công nhân nào không làm thêm giờ mà bị sa thải cả. Những người bị sa thải đều là đến đây để lêu lổng qua ngày. Dù vậy, công ty cũng không hề cắt xén tiền lương của họ, đáng bao nhiêu thì trả bấy nhiêu. Tôi không lừa cậu đâu, cậu cứ tùy tiện hỏi thăm một công nhân xem họ có muốn làm thêm giờ không? Công việc này cũng chẳng mệt mỏi gì, đều là máy móc tự động hóa. Thật sự mà không cho họ làm thêm, chắc họ tức chết mất. Ngay khoảng thời gian trước, tập đoàn Phượng Hoàng của chúng ta còn tổ chức họp thường niên, cậu có nghe nói không? Phần thưởng có tủ lạnh, TV, thậm chí cả điện thoại di động giá hàng chục nghìn, ô tô BMW giá mấy trăm nghìn đồng! Tôi không cần khoác lác, cậu thử tìm xem, nhà xưởng nào có kiểu phần thưởng như thế? Công ty nào đối xử tốt với công nhân đến vậy? Nhiều người muốn vào còn chẳng vào được, không biết bao nhiêu người phải tìm quan hệ chen chân vào. Cậu còn dám ở đây bôi nhọ chủ tịch Lâm, ông đây là người đầu tiên không phục!”


Tiểu Đường: “…”


Nhìn anh Trịnh với dáng vẻ kích động như vậy.


Tiểu Đường cảm thấy nếu mình hỏi thêm nữa, sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.


Anh ta vội vàng cười với anh Trịnh,, sau đó dưới ánh mắt phẫn nộ của mọi người, chạy đến dây chuyền sản xuất khác.


Vẫn là những câu hỏi cũ, vẫn là cách thử cũ.


Kết quả đều giống như ở chỗ anh Trịnh, suýt chút nữa khiến mọi người tức giận.


Thậm chí có công nhân còn cho rằng, Tiểu Đường cố ý dẫn dụ họ nói xấu công ty. Sau đó, anh ta sẽ đi mách lẻo để loại bỏ họ, rồi chính mình sẽ vào thay.


Cuối cùng, mọi người đã biết ‘đức hạnh’ của Tiểu Đường, đều lười phản ứng anh ta.


Cái cảm giác tự hào của công ty này, khiến Tiểu Đường phải nghiêng mình bái phục.


Khoảnh khắc anh ta bước ra khỏi nhà xưởng và cởi bỏ bộ đồng phục công nhân.


Cuối cùng cũng có thể xác nhận.


Chuyện ‘bóc lột sức lao động’ này, chính là tố cáo ác ý!


Bình Luận

0 Thảo luận