Lâm Minh không trêu chọc Hướng Trạch nữa.
Hai người men theo đường núi, đi lên núi Vân Sơn, nhìn xuống nơi xa.
Có thể lờ mờ nhìn thấy dòng xe cộ không ngừng trên những chiếc cầu vượt uốn lượn. Đây chỉ là ban ngày. Buổi tối, ngắm cảnh Thiên Hải từ nơi này mới thực sự tuyệt đẹp.
Trên đỉnh Vân Sơn có một ngôi chùa. Gọi là "Chùa Vân Tự".
Ngôi chùa này không lớn, bên trong cũng không có hòa thượng nào ở. Nghe nói trong chùa có một vị lão thần tiên, hữu cầu tất ứng.
Chùa Vân Tự do người dân các vùng quanh vùng núi Vân Sơn tự xây dựng, phần lớn chi phí đều đến từ khách du lịch quyên góp.
Trong quá trình lên núi, Lâm Minh và Hướng Trạch thấy rất nhiều người qua lại. Có dân làng địa phương, cũng có du khách. Hiện tại cũng không phải mùa du lịch cao điểm, nên chủ yếu vẫn là dân làng.
Lâm Minh ghé vào quán nhỏ bên đường mua một nén nhang, một chai rượu vàng và một tập giấy vàng.
"Anh Lâm, anh còn tin mấy chuyện này sao?" Khóe mắt Hướng Trạch giật giật.
"Vạn sự khuyên người đừng dối trá, trên đầu ba tấc có thần linh."
Lâm Minh chậm rãi nói: "Cậu cũng nên vào thắp hương bái lạy một chút đi."
"Ồ."
Hướng Trạch cũng làm bộ làm tịch mua những thứ giống Lâm Minh.
Lâm Minh quỳ gối trên tấm đệm, nhìn pho tượng Phật uy nghiêm. Anh không mở miệng, nhưng trong lòng thầm hỏi, khả năng biết trước tương lai này của mình, rốt cuộc từ đâu mà có?
Trên thế giới rốt cuộc có thần linh hay không, Lâm Minh không biết. Dù sao, thần linh không trả lời anh.
Nán lại một lúc.
Lâm Minh và Hướng Trạch rời khỏi chùa. Khi họ quay lại thôn Quan Vân, trời đã gần 3 giờ chiều.
Điều Hướng Trạch không ngờ tới là Lâm Minh đứng ngay ở cổng thôn Quan Vân, chăm chú nhìn về phía ngọn núi cao ngất, sừng sững ở phía tây.
"Anh Lâm, anh nhìn gì thế?" Hướng Trạch nghi hoặc hỏi.
Lâm Minh mím môi: "Cậu nói ngọn núi này, rốt cuộc là do đá tạo thành, hay do bùn đất tạo thành?"
Hướng Trạch trợn trắng mắt: "Anh Lâm, dạo này sao anh cứ hỏi mấy câu kỳ quặc thế? Hôm qua lúc em đón anh, anh hỏi có mưa không. Hôm nay, anh lại hỏi núi này do đá hay bùn đất tạo thành, em biết trả lời sao đây? Đương nhiên là cả đá lẫn bùn đất cùng tạo thành rồi!"
"Thế cậu nói xem, rốt cuộc đá nhiều hơn, hay bùn đất nhiều hơn?" Lâm Minh lại hỏi.
"Đá!" Hướng Trạch không chút nghĩ ngợi đáp.
Lâm Minh bật cười lắc đầu, vỗ vai Hướng Trạch.
"Ngọn núi này, chắc là bùn đất nhiều hơn."
Hướng Trạch lập tức sốt ruột: "Không phải, em nói anh Lâm này, rốt cuộc đá nhiều hay bùn đất nhiều thì liên quan gì đến chúng ta chứ?"
"Ai..."
Lâm Minh thở dài: "Thôn Quan Vân này, cách ngọn núi đó gần quá."
Hướng Trạch á khẩu. Cậu ta cũng nhìn chằm chằm ngọn núi đó nửa ngày, nhưng chẳng thấy ra điều gì bất thường.
Núi Vân Sơn không phải chỉ là một ngọn núi đơn lẻ, mà là tên gọi chung của cả một dãy núi. Ví dụ như ngọn núi Lâm Minh đang nói đến lúc này, không phải là đỉnh chính của Vân Sơn.
Bây giờ chưa phải lúc giải thích với Hướng Trạch, nên Lâm Minh không nói thêm gì nữa.
Hai người đi vào thôn Quan Vân, thấy nhiều dân làng đang bận rộn công việc của mình. Một vài cụ già thì cầm ghế đẩu nhỏ, ngồi trước cửa phơi nắng.
"Chào các cụ."
Lâm Minh ngồi xuống cạnh mấy cụ già, lấy thuốc lá ra mời mỗi người một điếu. Mấy cụ già lập tức nở nụ cười tươi như hoa.
"Cháu là con nhà ai vậy?" Một cụ hỏi.
"Cháu không phải người thôn Quan Vân, cháu đến đây du lịch ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/lang-tu-hoi-dau-ta-co-the-du-kien-tuong-lai&chuong=252]
Lâm Minh cười đáp.
"Ồ."
Cụ già ừ một tiếng, rồi nói: "Giờ mấy đứa trẻ này, hầu như chẳng đứa nào ở lại thôn lâu, cũng chỉ còn mấy ông già chúng tôi bám trụ lại thôi, ha ha!"
Giọng điệu của ông lão lại rất thời thượng, nhưng ông lại nói tiếng địa phương lộn xộn, khiến Lâm Minh phải từ từ nghĩ một lát mới hiểu được.
"Người trẻ đều thích thành phố lớn, ở đó cuộc sống tiện nghi, công việc cũng kiếm được nhiều tiền."
Lâm Minh hơi ngừng lại, rồi nói tiếp: "Mấy cụ có con cái cũng đều đi làm xa hết rồi sao? Các cụ cũng lớn tuổi rồi, chân cẳng không tiện, không nghĩ đến việc sống cùng con cái sao?"
"Thật ra, sống cùng tụi nhỏ, mới là bất tiện đó!
"Đúng đúng đúng, lên thành phố lớn sống, đi vệ sinh cũng tốn tiền, chúng tôi không đi đâu."
"Ở trong thôn sướng biết bao? Mấy ông bạn già chúng tôi rảnh rỗi thì ra đây tán gẫu, không thì đánh bài, thoải mái cực kì!"
"Này cậu nhóc, có muốn nghĩ đến thôn Quan Vân ở không? Các cụ dạy cho cậu đánh bài Poker."
Khóe miệng Lâm Minh giật giật mạnh. Quả nhiên, đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên. Mấy cụ già này cũng thích đùa thật.
"Cháu vẫn thấy thành phố lớn tốt hơn, cái gì cũng có." Lâm Minh nói.
"Có thì có, nhưng cũng phải tốn tiền chứ? Với cái thân già này của chúng tôi, đi lên đó cũng chỉ thêm phiền cho xã hội thôi." Một cụ già khác nói.
Lâm Minh không khỏi trầm mặc, đúng là như vậy thật. Những người già bảy tám chục tuổi như thế này, căn bản không có khả năng kiếm tiền, cũng chẳng còn theo đuổi điều gì nữa. Sống ở trong thôn, dễ dàng hơn nhiều so với sống ở thành phố.
"Này cậu nhóc, các cậu đến đây du lịch thì nhất định phải lên đỉnh núi Vân Tự mà xem, ở đó có lão thần tiên hữu cầu tất ứng, cậu đi thắp hương bái lạy một chút, biết đâu cũng sống thọ như chúng tôi đây." Lại một cụ già khác lên tiếng.
Lâm Minh: "..."
"Chùa Vân Tự chúng cháu đã đi qua rồi ạ, sở dĩ đến thôn Quan Vân là vì cháu muốn xem có căn nhà nào phù hợp không, cháu định mua một căn ở đây." Lâm Minh cười nói.
"Nhà trống à?"
Cụ già lên tiếng trước đó lập tức nói: "Cái này thì chắc chắn có rồi, giờ người trẻ tuổi căn bản chẳng ở trong thôn, giữ nhà cũng chẳng để làm gì, nhiều nhà đang rao bán lắm."
Lâm Minh lập tức hỏi: "Cụ ơi, nhà trong thôn mình, khoảng bao nhiêu tiền một căn ạ?"
Nhà ở nông thôn không bán theo mét vuông, về cơ bản là bán theo căn. Thôn Quan Vân cũng vậy.
"Cái này thì tùy, có căn năm gian phòng, có thể bán 300 nghìn. Có căn bốn gian phòng, chỉ bán được hơn 200 nghìn thôi."
Cụ già vừa nói vừa chỉ vào căn nhà ba phòng nhỏ phía sau mình. "Kiểu nhà như của tôi đây, giá khoảng 150 nghìn."
Lâm Minh lại lấy thuốc lá ra, mời mỗi cụ một điếu. Các cụ già vẫn là các cụ già, không chút khách khí nhận lấy.
"Thế trong thôn mình, hiện tại tổng cộng có bao nhiêu căn nhà trống ạ?" Lâm Minh lại hỏi.
"Giờ nhà nước không cho xây nhà, tính đến hiện tại, chắc phải có khoảng tám chín trăm căn đấy."
Cụ già nói xong lại đùa: "Cậu nhóc, cậu còn định mua cả thôn luôn à?"
"Cháu làm gì có nhiều tiền thế ạ."
Lâm Minh lắc đầu cười: "Cảm ơn các cụ đã chỉ bảo, cháu xin phép đi trước, chúc các cụ sống lâu trăm tuổi."
"Cậu nhóc này được đấy."
"Người thì đẹp trai, thái độ cũng rất tốt."
"Lại còn hào phóng nữa chứ, cho chúng ta mỗi người hai điếu thuốc, tôi thích mấy đứa trẻ như thế này."
"Tôi phải để dành tối hút."
Phía sau, tiếng khen ngợi của các cụ già vọng tới.
Lâm Minh và Hướng Trạch dạo quanh thôn Quan Vân một vòng. Khi lên xe, Lâm Minh lại nói một câu khiến Hướng Trạch không hiểu ra sao.
"10 rưỡi tối ngày 20 tháng 12, cậu cứ ở trong nhà, không được đi đâu hết, chờ điện thoại của tôi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận