Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Lãng tử hồi đầu: Ta có thể dự kiến tương lai

Chương 81: Buôn bán hải sâm

Ngày cập nhật : 2025-10-10 10:21:59
Khi Lâm Minh đến khu An Cư, Trần Giai đã đi làm.

Sau khi ăn sáng cùng ông bà Lâm Thành Quốc và bé Huyên Huyên, Chu Xung cũng vừa tới.

Đêm qua, Chu Xung đã lái chiếc Q7 đó chở Lâm Minh về từ đại viện Chu Gia. Hai người đã hẹn nhau sáng nay sẽ tới đại lý 4S của Rolls-Royce để đặt mua xe.

Vừa lái xe, Chu Xung vừa nói: “Anh Lâm, chuyện tối qua em nghe hết rồi. Sáng sớm nay báo Lam Đảo đã đưa tin, nói công an thành phố Lam Đảo đã bắt được năm tên nghi phạm bị truy nã ở Trung Tâm Hoa Viên.”

“À, cục trưởng Lý cũng vừa gọi cho anh rồi.” Lâm Minh đáp.

“Anh Lâm, anh đỉnh thật đấy! Nếu tối qua anh không đến nhà em, em không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao nữa.” Đến Chu Xung cũng thấy rợn người.

“Cũng là do vợ con cục trưởng Lý mệnh lớn chưa tuyệt và họ cũng tin tưởng tôi như cậu trước đây, nên mới kịp thời dừng lại trước bờ vực.” Lâm Minh cười cười.

“Chú Lý tuổi đã cao mà vẫn còn con nhỏ, nên ông ấy càng lo lắng hơn người thường. Tối qua, nếu mấy tên nghi phạm đó ra tay thành công, chắc ông ấy phát điên mất!” Chu Xung thở dài, lắc đầu.

Lâm Minh không nói nhiều về chuyện này, mà chuyển sang vấn đề khác: “Tôi có một vụ làm ăn, cậu muốn làm cùng không?”

“Làm ăn gì thế?” Mắt Chu Xung lập tức sáng lên.

Chưa kịp để Lâm Minh nói, Chu Xung đã vội tiếp lời: “À anh Lâm, chuyện tối qua ông nội nói, anh đừng để bụng nhé. Ông cụ nhìn quen cái đám người chỉ biết có lợi lộc rồi, mà ngành chế dược thì đa phần là vậy thật. Kỳ thật, ông nói thế không phải là không coi trọng anh đâu, chỉ là đang nhắc nhở anh thôi.”

“Anh hiểu mà.” Lâm Minh gật đầu.

Tuy lần đầu gặp mặt Chu Văn Niên, nhưng anh có khả năng biết trước tương lai.

Lâm Minh rất rõ ràng Chu Văn Niên là người thế nào, đương nhiên sẽ không quá bận tâm.

Dù sao, công ty chế dược của hắn rốt cuộc có phải loại chỉ chạy theo lợi nhuận không, Chu Văn Niên sẽ sớm biết thôi.

“Lần trước tới khách sạn nhà Hồng Ninh ăn cơm, tôi nhận ra ngành hải sản siêu lợi nhuận. Hay là mình cũng nhảy vào làm thử xem?” Lâm Minh châm một điếu thuốc.

“Hải sản?”

Chu Xung ngẩn ra một chút: “Anh Lâm tính làm thế nào? Mở một cái chợ đầu mối hải sản à?”

“Không phải, tôi muốn làm nhà phân phối hải sản.” Lâm Minh đáp.

Chu Xung giật giật khóe miệng: “Anh Lâm ơi, nhà phân phối hải sản thì kiếm được bao nhiêu tiền đâu? Hơn nữa giờ em cũng có chút tiếng tăm, làm nhà phân phối hải sản có vẻ không hợp lắm nhỉ?”

Lâm Minh lườm một cái: “Xem ra kiếm tiền trên sàn chứng khoán hai lần trước làm cậu tự mãn quá rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/lang-tu-hoi-dau-ta-co-the-du-kien-tuong-lai&chuong=81]

Cơ hội kiểu đó làm sao có mỗi ngày được, không thì hai anh em mình ở nhà nằm chơi cũng thành tỷ phú số một Trung Quốc rồi.”

Chu Xung gãi đầu: “Đâu có tự mãn... Chỉ là nhà phân phối hải sản đúng là làm ăn nhỏ lẻ, tốc độ kiếm tiền cũng không nhanh. Thà em cứ gửi tiền ngân hàng ăn lãi còn hơn.”

“Nhà phân phối hải sản thông thường đúng là làm ăn nhỏ lẻ, nhưng nếu anh tính tới chuyện nhận thầu hải sản khu vực thì sao?” Lâm Minh nói.

Đúng lúc đèn đỏ, Chu Xung chợt đạp phanh gấp lại.

“Chậm lại một chút đi chứ.” Lâm Minh lườm nhẹ.

“hận thầu hải sản khu vực? Em nói mà, anh Lâm tính kế vụ này chắc chắn không phải là làm nhà phân phối hải sản bình thường rồi!” Chu Xung nhìn chằm chằm Lâm Minh, vẻ mặt khó tin.

Với sự hiểu biết của Chu Xung về Lâm Minh, chắc chắn anh ấy sẽ không tự dưng đi làm cái gì là nhà phân phối hải sản.

“Mấy câu ‘kiếm tiền chậm, làm ăn nhỏ lẻ’ kia, kỳ thật em chỉ muốn anh Lâm nói ra mà thôi.”

“Cậu hiểu anh ghê nhỉ.” Lâm Minh lắc đầu cười: “Nhận thầu hải sản khu vực, trước hết đầu cơ hải sản, sau đó nuôi hải sâm giống, cuối cùng bán cho cả vùng biển đi.”

Nghe vậy, lòng Chu Xung lại một lần dậy sóng!

Cậu ta hiểu, mục đích cuối cùng của Lâm Minh là bán cả vùng biển kia đi.

Ngoài ra, Lâm Minh đã dám nói đến đầu cơ hải sản, nuôi hải sâm giống này nọ, thì chắc chắn cũng sẽ kiếm ra tiền!

“Đầu cơ hải sản thì tạm gác đã, nhưng nói đến hải sâm giống, gần như là Đạt Hưng độc quyền. Nơi đó là cơ sở nuôi trồng hải sâm lớn nhất cả nước, hơn 70% hải sâm trên thị trường đều do các hộ nuôi trồng ở Đạt Hưng cung cấp. Nói về hải sâm, họ gần như đã hình thành một chuỗi công nghiệp hoàn chỉnh rồi.”

Chu Xung ngừng một chút, nói tiếp: “Muốn tranh khách hàng hải sâm với Đạt Hưng, e là mình không phải đối thủ đâu!”

“Người làm nên việc, trời định vận. Vốn dĩ thành phố Lam Đảo là thành phố ven biển mới, có lợi thế địa lý thiên nhiên vượt trội, chất lượng nước còn tốt hơn Đạt Hưng rất nhiều. Cậu dựa vào đâu mà cho rằng mình không làm lại các hộ nuôi trồng ở Đạt Hưng?”

Lâm Minh tự tin đáp: “Hơn nữa, Đạt Hưng chủ yếu nuôi hải sâm thành phẩm, còn chúng ta nuôi hải sâm con. Hai loại này không xung đột.”

“Anh Lâm, nói thật đi, có phải mấy hộ nuôi hải sâm ở Đạt Hưng sắp gặp hạn rồi không?” Chu Xung hỏi.

“Biến đi!” Lâm Minh cười mắng một tiếng.

Chu Xung cười hớn hở: “Không thể trách em nghĩ vậy chứ? Cứ mỗi lần mình kiếm tiền là y như rằng có người gặp hạn, em quen cả rồi.”

“Tử Kim Hoa Phủ cũng xui xẻo? Giá nhà bên đó không phải tăng vọt sao?” Lâm Minh nói.

“Nếu mình không đi ký mấy cái hợp đồng đặt cọc đó, Cường Thịnh Trí Nghiệp đã có thể kiếm thêm hơn 1 tỷ rồi!” Chu Xung phản bác.

Lâm Minh bật cười vì tức.

Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận là Chu Xung nói có lý.

Sở dĩ, Lâm Minh nhắm vào việc nuôi hải sâm con là bởi vì không lâu sau đó, Đạt Hưng sẽ phải đối mặt với tình trạng hải sâm chết hàng loạt!

Mùa đông năm đó ở Đạt Hưng, thời tiết sẽ rất lạnh!

Lâm Minh không tìm hiểu sâu nguyên nhân cụ thể, ngoài trận tuyết lớn năm đó, khả năng cao là liên quan đến chất lượng nước.

Loài hải sâm này rất đỏng đảnh, đòi hỏi phải dùng thuốc quanh năm để nuôi.

Chính những loại thuốc này, lại là nguyên nhân chính dẫn đến ô nhiễm nguồn nước!

Thật ra, chuyện này đã sớm có nhiều người nhìn ra được.

Chẳng qua, không ai biết được khi nào thì các hộ nuôi trồng ở Đạt Hưng sẽ ‘trúng chiêu’ thôi.

Sau khi chuỗi công nghiệp hải sâm ở Đạt Hưng sụp đổ, hải sâm ở các thành phố ven biển mới khác tự nhiên trở thành món hàng cực hot.

Dù là hải sâm con hay hải sâm thành phẩm, giá cả đều sẽ tăng vọt.

Trong đó, hải sâm con tăng giá gấp nhiều lần nhất, đúng là khủng khiếp.

“Ôi dào, dù sao em cũng chẳng quan tâm nhiều đến thế. Nghĩ mấy cái đó làm gì? Cứ đi theo anh Lâm là chắc chắn phất lên!” Chu Xung rung đùi, đắc ý nói.

“Cậu quen biết rộng, có thể đi trước tạo dựng quan hệ tốt với mấy nhà thu mua hải sâm bên Đạt Hưng. Tránh đến lúc đó mình lại như ruồi không đầu đi tìm khách hàng.” Lâm Minh nói.

“Hắc hắc, chắc anh Lâm chưa biết đâu nhỉ? Em có một người thân đang làm trong ngành hải sâm ở Đạt Hưng đấy.” Chu Xung nhướng mày.

Lâm Minh ngạc nhiên nhìn Chu Xung một lúc, rồi nói: “Cậu lắm người thân thật đấy!”

“Người thân nhiều là lỗi của em sao? Thế anh Lâm phải hỏi ông bà nội em ấy.”

Lâm Minh lườm: “Người thân gì? Có đáng tin không đấy?”

“Chú ruột thứ ba của em đấy, anh Lâm bảo có đáng tin không?” Chu Xung đáp.

“Vậy thì đúng lúc quá. Lát nữa đến cửa hàng 4S rồi cậu gọi điện cho ông ấy đi. Mình bắt đầu gom hải sâm khô, có bao nhiêu gom hết.” Lâm Minh nói.

“Gom hải sâm khô làm gì? Mình không phải tính nuôi hải sâm con sao?” Chu Xung nghi hoặc hỏi.

“Bảo cậu gom thì cứ gom đi, đâu ra lắm câu hỏi thế! Còn nữa, phải đảm bảo chất lượng, và tất cả phải là hàng của Đạt Hưng sản xuất. Hàng của Tam Hải hay mấy chỗ khác thì không lấy, khó bán lắm.” Lâm Minh nói.

Sắc mặt Chu Xung khựng lại.

Dù là nuôi hải sâm con hay tích trữ hải sâm khô, tất cả đều khiến cậu ta dự đoán được một chuyện.

Các hộ nuôi trồng hải sâm ở Đạt Hưng, sắp gặp họa lớn!

Đối với họ mà nói, thế nào mới được coi là họa lớn?

Đó chính là khi ngành hải sâm sụp đổ.

Bình Luận

0 Thảo luận