Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Đừng mà

Ngày cập nhật : 2026-04-30 04:09:04

Lục Cửu Tiêu dừng lại bên cạnh cây cột hành lang trên những bậc thềm đá bám đầy rêu xanh, nhìn hai người dưới hành lang đối diện, đôi mắt phượng hơi nheo lại.


Ánh mắt hắn dán chặt vào bàn tay của tên quan dịch đang nắm lấy cánh tay của Thẩm Thời Đình, đột nhiên cảm thấy một trận ngột ngạt, giống như phát bệnh sạch sẽ, chỉ muốn giật phắt lớp lụa trắng mỏng manh kia của nàng ra, ném vào thùng tắm cọ rửa thật sạch mới thôi.


Trong tiết trời nắng gắt thế này, Tần Nghĩa bỗng thấy cổ lạnh toát, đang định nghiêng đầu tìm xem luồng gió từ đâu tới, vừa quay người…


Liền thấy chủ tử nhà mình đang trưng ra một gương mặt âm trầm nhìn chằm chằm phía đối diện như nhìn người chết.


Gã gãi gãi đầu hỏi: “Chủ tử, chẳng phải chúng ta đến đón Thẩm cô nương à, không qua đó sao?”


Lục Cửu Tiêu nhếch môi, khẽ “hừ” một tiếng.


Sắc mặt hắn thay đổi, chân mày hơi nhướn lên, vẻ mặt thản nhiên. Hắn khoanh tay tựa vào cột hành lang: “Ta nói là đến đón nàng khi nào?”


Giọng điệu nam nhân nhuốm màu châm chọc hết sức khó hiểu, nói: “Ta còn tưởng người sắp chết rồi, đến để thu xác thôi.”


Tần Nghĩa: “......” Người vui là được.


Đúng lúc này, phía bên kia Vân Tụ tinh mắt, từ xa đã hô lớn: “Chủ tử!”


Nghe tiếng gọi, mấy người dưới hành lang đồng loạt quay đầu nhìn sang.


Thẩm Thời Đình sửng sốt, vội vàng cáo từ Chu Giới, xách váy chạy bước nhỏ đến trước hành lang đối diện, ngẩng đầu gọi: “Thế tử.”


Lục Cửu Tiêu liếc xéo nàng một cái, khoé mắt quét qua người vẫn chưa rời đi ở phía đối diện, lạnh lùng nói: “Ngươi cũng giỏi thật đấy, đi ra ngoài một chuyến mà cũng có thể tự đưa mình vào tận phủ nha, sao ta lại không nhận ra ngươi có bản lĩnh lớn như vậy ha?”


Bản lĩnh lớn nhất chính là hắn còn chưa kịp hạ lệnh, nàng thế mà đã có thể bình an vô sự bước ra khỏi đại lao.


Quả thực là tài giỏi quá mức rồi.


Thẩm Thời Đình bị hắn nói đến xấu hổ muốn chết, cúi đầu nhỏ giọng đáp: “Làm phiền thế tử phải đến một chuyến, lần sau sẽ không thế nữa.”


Hắn nhìn chằm chằm vào cái xoáy nhỏ trên đỉnh đầu nàng, nửa ngày mới thốt ra: “Còn dám có lần sau?”


Tiểu cô nương nghẹn lời, thuận theo lời hắn nói: “Không dám…”


Lại là một hồi ngưng trệ nhìn chăm chú hồi lâu, Lục Cửu Tiêu mới đưa mũ rèm không biết đã thất lạc ở đâu lúc nãy qua.


“Cầm.”


Dù chuyện này nàng cũng là vô cớ chịu vạ lây, nhưng dẫu sao cũng làm liên lụy Lục Cửu Tiêu phải đích thân chạy tới một chuyến, Thẩm Thời Đình cảm thấy rất đuối lý, vội vàng vươn tay đón lấy, đội lại chỉnh tề rồi ngoan ngoãn đi theo sau lưng hắn.


Ninh sư gia của phủ nha suốt dọc đường xu nịnh, liên tục phẫn nộ nói sẽ trừng trị đám quan dịch làm việc không ra hồn kia, cho đến khi tiễn được vị thế tử gia này lên xe ngựa, ông ta mới vuốt ngực, lau mồ hôi trên trán.


Mấy “Phật sống” ở Cẩm Châu này, quả là một vị so với một vị càng khó hầu hạ hơn.


Trên chiếc xe ngựa đang kêu lộc cộc, Thẩm Thời Đình ôm mũ rèm, mím môi nhìn chằm chằm vào đóa hoa mẫu đơn trên mặt giày.


Yên lặng nửa ngày cũng không đợi được Lục Cửu Tiêu lên tiếng.


Lông mày nàng khẽ nhíu lại, cẩn thận từng li từng tí ngước mắt lên, liền thấy khuỷu tay Lục Cửu Tiêu đang chống lên án kỷ, nắm tay tì vào bên trán, đôi môi và mắt đều khép chặt, có vẻ như đang nhắm mắt dưỡng thần.


Nhưng nào ai biết được, thế tử gia đang nhắm mắt dưỡng thần kia lúc này lồng ngực đang đau thắt từng cơn.


Chẳng biết là bị ai làm cho tức giận.


Hắn cứ nghĩ đến dáng vẻ muốn nói lại thôi đầy thẹn thùng của nàng lúc nãy, còn cả dưới lớp lụa mỏng kia, cánh tay trắng ngần như tuyết như ngọc bị người khác nắm trong tay…


Cổ họng Lục Cửu Tiêu hơi ngứa, rất muốn mắng người.


Đúng lúc này, con ngựa dẫm phải một hố bùn nhỏ, toa xe đột nhiên xóc nảy, khuỷu tay Lục Cửu Tiêu trượt đi, chén trà xanh biếc trên án kỷ lập tức nghiêng đổ, nước trà men theo góc bàn, từng giọt từng giọt rơi lên trên vạt áo đỏ đen…


Hắn không thể không mở mắt ra.


Cùng lúc đó, Thẩm Thời Đình khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng rút khăn lụa từ trong đai áo ra, đứng dậy cúi người lau lau y phục cho hắn.


Đang lau, động tác trên tay nàng chợt khựng lại, ngước mắt chạm phải đôi mắt đầy bực dọc của nam nhân.


Thẩm Thời Đình hơi nghẹn lời, trong lòng thầm nghĩ, trà này cũng đâu phải nàng làm đổ, cớ sao lại nhìn nàng như thế…


Nhưng rốt cuộc vẫn là dám giận mà không dám nói, tiểu cô nương uất ức rụt tay lại, ngoan ngoãn ngồi trở về, để lại khăn tay trên án kỷ.


Lục Cửu Tiêu lạnh mặt cầm lấy, tự mình lau hai cái lên vạt áo bị thấm ướt.


Đến ngõ Nhàn An, Lục Cửu Tiêu cũng không thèm nói với nàng câu nào, đi thẳng vào gian phòng phụ.


Doãn Trung đẩy cửa bước vào: “Chủ tử, tra được rồi.”


“Tháng trước tại Túy Hương Lâu xảy ra án mạng, một quan dịch đã giết chết hai kỹ tử rồi bỏ trốn, hiện tại phủ nha đang truy bắt người này, còn là trọng phạm cấp một.”


Lục Cửu Tiêu nheo nheo mắt: “Giết hai kỹ tử mà đến mức phải huy động rầm rộ như thế sao?”


Giống như ngày đó Hoa Tưởng Lâu bị hỏa hoạn, quan dịch lười nhác không làm gì cả, ở cái thế đạo này, vốn chẳng có ai xem mạng của kỹ tử là mạng người.


Một tên tội phạm giết hai kỹ tử, hà tất đám quan dịch kia phải cuống cuồng vơ đũa cả nắm như vậy?


“Có họa chân dung không?”


Nghe vậy, Doãn Trung đưa bức họa vừa có được lên.


Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn một cái rồi cuộn lại, nói: “Nhân thủ của chúng ta ở Cẩm Châu nhiều, bảo người bên dưới để ý kỹ một chút.”


Doãn Trung vâng lệnh, lúc xoay người rời đi lại do dự ngoái đầu: “Chủ tử, sự việc này ở Cẩm Châu, người định quản sao?”


Bàn tay đang định với lấy chén trà của Lục Cửu Tiêu khựng lại: “Để sau hãy nói, dù sao cũng không vội về kinh.”


Doãn Trung mím môi, cúi đầu lui xuống.


Gã bước xuống vài bậc thềm, ngẩng đầu nhìn trời, thở dài một tiếng đầy sầu muộn.


Gã ở bên cạnh thế tử nhiều năm, là người hiểu rõ tính tình của hắn nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=47]

Một việc nếu không phải đã sớm hạ quyết tâm, thì sao có thể nói làm là làm ngay được?


Ngay từ lúc Hạ đô đốc nhắc đến giữa Hàn Dư và Quốc Công phủ có dây mơ rễ má, bất kể phía Lý gia có ra tay nhắm vào thế tử trước hay không, chuyện này chắc chắn hắn đã định sẽ quản rồi. Thế nhưng nước ở Cẩm Châu quá sâu, há lại là chuyện dễ dàng…


Lúc này, Vân Tụ đang bưng một chiếc hộp đi ngang qua.


Nàng cười chào hỏi Doãn Trung, Doãn Trung tò mò hỏi: “Cái gì đây?”


“Hả?” Vân Tụ dừng bước, nâng chiếc hộp cao hơn một chút, “Ồ, y phục của Thẩm cô nương. Thế tử dặn dò nhất định phải bảo Thẩm cô nương thay bộ đồ hôm nay đang mặc ra, cũng không biết bộ y phục đó lại làm chướng mắt người chỗ nào nữa…”


Nói xong, nàng bĩu môi rồi đi về phía tẩm ốc.


-


Lục Cửu Tiêu xuất môn vào giờ Dậu, khi trở về thì trăng sáng đã treo cao, tinh tú đầy trời.


Trên chiếc bàn đá ở tiểu viện trải một tấm bản đồ Lê Quốc, dưới ánh trăng, đầu ngón tay nam nhân lướt qua từng con đường lớn ngõ nhỏ trên bản đồ.


Doãn Trung và Tần Nghĩa một trái một phải cúi người nhìn kỹ.


Doãn Trung nói: “Một lượng bạc mặt lớn như thế, nếu muốn vận chuyển về kinh, đi đường bộ quá mức mạo hiểm, còn nếu đi đường thủy, khi đến kinh phải khuân lên bến tàu, thực sự rất gây chú ý, không thể không có chút động tĩnh nào được.”


Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn các tuyến đường trên bản đồ, Doãn Trung nói không sai, hơn nữa bất kể là đường bộ hay đường thủy, hễ đến kinh thành thì không thể không có ai hay biết.


Nếu không phải ở kinh thành, cũng không ở Cẩm Châu, thì còn có thể ở đâu?


Đang lúc suy tính, một mùi thuốc đắng nồng đậm từ phía cuối hành lang bay đến, lông mày Lục Cửu Tiêu thắt lại, nhưng không ngẩng đầu lên nhìn.


Doãn Trung và Tần Nghĩa liếc mắt nhìn nhau, thức thời lùi ra xa một chút.


Phía bên kia, Thẩm Thời Đình bưng thuốc chậm rãi đi tới.


Một tiếng “cộp” vang lên, chén thuốc được đặt trên bàn đá, nàng nói: “Thế tử, đến lúc dùng thuốc rồi.”


Lục Cửu Tiêu “ừm” một tiếng, nâng bát thuốc lên uống cạn sạch. Ánh mắt hắn vẫn dán vào bản đồ, đầu cũng không ngẩng lên nói: “Mang xuống đi.”


“Ồ.” Tiểu cô nương khẽ cau mày, do dự nhìn đĩa mứt hoa quả nhỏ đặt bên cạnh.


Nam nhân này tính khí rất khó chiều, vốn không thích vị đắng, có một lần Thẩm Thời Đình quên chuẩn bị mứt cho hắn, liền bị hắn ngó lơ một hồi lâu.


Vậy mà lúc này hắn lại không dùng lấy một miếng mứt nào? Thực sự khiến người ta sinh nghi…


Thẩm Thời Đình bưng chén thuốc, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại ba lần mới rời đi.


Lục Cửu Tiêu buông đầu ngón tay đang kẹp lấy góc bản đồ ra, dùng khoé mắt liếc nhìn nàng một cái, cơn bực bội trong lồng ngực lại dâng lên…


Bản đồ này cũng nhìn không vô, trà cũng uống không trôi, chỉ một lát sau, hắn liền đứng dậy đi về phòng.


Trên án đài ở trong góc, một chiếc lư hương mới tinh đang tỏa khói nghi ngút. Đó là mùi hương an thần mà hắn đã quen thuộc.


Thẩm Thời Đình đang đậy nắp lư hương lại, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng quay đầu, nàng gọi: “Thế tử.”


Lục Cửu Tiêu liếc nàng một cái.


Nàng đi tới trước mặt hắn, hỏi: “Thế tử đã dùng thuốc nửa canh giờ trước, cảm thấy thế nào? Hôm nay, ta có thay đổi đơn thuốc một chút, dược hiệu có lẽ mạnh hơn đôi chút, không biết có thích hợp hay không?”


Lục Cửu Tiêu cũng chẳng có cảm giác gì, chỉ đáp lấy lệ vài câu.


Hễ cứ nhắc tới hiệu quả trị bệnh là tiểu cô nương lại hăng hái hẳn lên. Lục Cửu Tiêu cởi bỏ áo mỏng, đi tới bên giá gỗ lê treo lên, nàng cũng đi theo tới bên giá gỗ; Lục Cửu Tiêu lại đi tới cạnh bàn ngồi xuống, nàng cũng chẳng rời chẳng bỏ mà bám theo tới đó.


Cái miệng nhỏ kia giống như bị người ta gạt mở chốt khóa.


Sau một hồi giải thích tường tận, tiểu cô nương nghiêm túc gật đầu nói: “Nếu có triệu chứng hoa mắt chóng mặt thì thế tử đừng sợ, đó là chuyện thường gặp thôi, nhưng nếu quá thường xuyên thì thế tử hãy nói với ta một tiếng, ta giảm bớt liều lượng đi chắc là sẽ không sao nữa.”


Lục Cửu Tiêu nhấp một ngụm trà, nhíu mày nói: “Ngươi có phiền hay không hả?”


“......” Thẩm Thời Đình lập tức im miệng.


Nam nhân không vui nói: “Đang yên đang lành đổi đơn thuốc làm gì? Dược hiệu mạnh như thế, bộ không biết dục tốc bất đạt là gì sao, nếu cho ta uống ra nông nỗi nào, ngươi đền nổi không?”


Tiểu cô nương bị hắn nói cho nghệch mặt ra.


Nói xong, hắn nheo nheo mắt, gằn từng chữ một: “Thẩm Thời Đình, có phải ngươi muốn sớm trị khỏi để sớm ngày rời đi không?”


Người trước mặt ngẩng đầu lên, đôi mắt hạnh sáng rực kia đầy nghi hoặc: “Thế tử... không muốn sớm ngày bình phục sao?”


Lục Cửu Tiêu khựng lại, bị nàng hỏi ngược lại làm cho nhất thời ngẩn người.


“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ…”


Cổ họng Lục Cửu Tiêu ngứa ngáy, hắn chống tay lên án kỷ, che miệng ho đến mức sắc mặt tái xanh.


Câu chuyện nhất thời dừng lại, Thẩm Thời Đình vội vàng vỗ lưng cho hắn để giúp hắn thuận khí.


Đêm khuya thăm thẳm, hai người mỗi người đắp một nửa chăn nệm mà nằm.


Ngày hôm nay thực sự lên lên xuống xuống, Thẩm Thời Đình vừa chạm gối đã chìm vào giấc ngủ sâu.


Lục Cửu Tiêu nghiêng đầu nhìn trời sao suốt đêm, lông mày khẽ nhíu lại. Bên tai là tiếng thở khe khẽ, lúc sâu lúc nông, một nhịp hô một nhịp hấp…


Tòa trạch viện này không phải chỉ có duy nhất một gian phòng, nàng vốn dĩ cũng không nên nằm ở chỗ này.


Còn về nguyên do…


Nam nhân nghiêng đầu nhìn gương mặt điềm tĩnh của tiểu cô nương, ngắm nhìn dưới mái tóc đen nhánh là vành tai trắng ngần mềm mại, không nhịn được mà đưa tay khều khều.


Lục Cửu Tiêu vươn cánh tay dài, ôm người vào trước ngực mình. Mà thân thể nhỏ nhắn kia liền tự giác cuộn lại, nép sát vào lòng hắn.


Chóp mũi hắn chạm vào hõm cổ nàng, trong hơi thở toàn là mùi hương thoang thoảng, không giống với mùi son phấn ở Hoa Tưởng Lâu, mà là loại mùi hương chỉ thuộc về riêng nàng.


Lục Cửu Tiêu không thể không thừa nhận, mùi hương này ngửi vào thật khiến người ta nghiện.


Vòng eo mềm mại non nớt kia, thực sự cũng rất dễ ôm.


Chợt, đôi môi nhỏ nhắn của tiểu cô nương khẽ mở, lầm bầm vài tiếng.


Lục Cửu Tiêu nhướng mày, ghé tai vào nghe thử.


“Đừng mà, đừng mà…”


Thẩm Thời Đình nhíu chặt mày, trên trán thấm ra mồ hôi.


Hắn đang định giơ tay lau đi, liền nghe nàng nói: “Chu quan gia…”


Khóe miệng Lục Cửu Tiêu cứng đờ, ánh mắt từ bình thản chuyển sang lạnh lẽo, ước chừng chỉ mất công phu trong một hơi thở.


Bàn tay đang đặt trên eo tiểu cô nương không tự chủ được mà phát lực, hơn nữa còn là kiểu không chút lưu tình.


Dù là đang ở trong mơ, Thẩm Thời Đình cũng bị đau đến mức tỉnh ngủ.


Nàng khẽ “ui” một tiếng, khi mở mắt ra, trong đáy mắt hoàn toàn mờ mịt.


Lục Cửu Tiêu chống nghiêng thân mình dậy, gương mặt “Diêm Vương” bày ra trong đêm tối, gằn từng chữ một: “Thẩm Thời Đình.”


“Ngươi gọi lại một lần nữa cho ta xem.”


Giọng điệu giống như gió lạnh đêm đông, nhưng trong gió không mang theo mưa tuyết mà là những lưỡi dao bén ngót.

Bình Luận

0 Thảo luận