Sáng / Tối
Sáng sớm ngày hôm sau, Doãn Trung liền tới báo, kẻ hành thích ban đêm đã phát độc thân vong, nửa chữ cũng không tiết lộ. Lục Cửu Tiêu hiển nhiên không mấy để tâm, hoàn toàn nằm trong dự liệu.
Vì thế, hắn dùng bữa sáng, thần sắc như thường.
Thế nhưng, Thẩm Thời Đình lại không thể đạm nhiên như hắn. Thấy hắn bình tĩnh như vậy, nàng liền hiểu rõ cảnh hiểm nghèo như đêm qua, e rằng chỉ là chuyện cơm bữa thường ngày.
Nàng hậu tri hậu giác nhớ lại, ba ngày hai đêm từ kinh thành đến Cẩm Châu đó, Doãn hộ vệ và Tần hộ vệ thường xuyên biến mất một lúc lâu, sau đó mới từ phía sau đuổi kịp.
Giống như là đang giải quyết rắc rối gì đó.
Nàng cắn đôi đũa bạc, ngẩn người phát ngốc.
Đối diện, bát canh ngân nhĩ của nam nhân đã vơi đi một nửa, mà bát của nàng vẫn y nguyên, chưa hề động đũa.
Lục Cửu Tiêu cầm đũa gõ gõ vào bát.
Thẩm Thời Đình bừng tỉnh, đối diện với đôi mắt hơi mất kiên nhẫn của hắn, nàng ngập ngừng nói: “Thế tử, ta nghĩ ra một ý này.”
Lục Cửu Tiêu bị câu nói không đầu không đuôi này của nàng làm cho khựng lại, nghi hoặc nhìn nàng.
“Chúng ta có thể giăng một sợi tơ trước cửa và cửa sổ, rồi treo một chiếc chuông nhỏ ở hai đầu sợi tơ, như vậy nếu có kẻ gian đột nhập cũng không đến mức lơ là phòng bị, người thấy sao?”
Gương mặt nhỏ nhắn kia vô cùng nghiêm túc, mày liễu nhíu lại, có vẻ như đã suy nghĩ rất lâu mới ra được cách này.
Lục Cửu Tiêu im lặng một lát, hồi lâu mới đáp: “Tùy ngươi.”
Tất nhiên là chuyện thừa thãi.
Sau đêm qua, Doãn Trung đã điều vài ám vệ vây quanh, tuyệt đối không thể xảy ra tình trạng như đêm trước nữa.
Tuy nhiên, hắn nhận thấy không cần thiết phải giải thích với nàng.
Thế là, Thẩm Thời Đình nhanh chóng dùng xong bữa, liền đi loay hoay với đống sợi tơ và chuông nhỏ.
Hai ngày sau đó, Lục Cửu Tiêu đi sớm về khuya, khó thấy bóng người.
Hắn lấy danh nghĩa vui chơi, đi khắp hang cùng ngõ hẻm trong thành Cẩm Châu, hiện giờ ngay cả khi không nhìn bản đồ, cũng có thể biết con ngõ nào thông ra khu chợ nào.
Ngày hôm đó, khi Lục Cửu Tiêu đội ánh sao đêm trở về, thấy trên đường dòng người đông đúc, đèn hoa rực rỡ, hắn liếc mắt nhìn hai cái rồi hỏi: “Những người này đi làm gì thế?”
Tần Nghĩa tay cầm bội kiếm theo sát phía sau, kinh ngạc đáp: “Chủ tử, hôm nay là Tết Đoan Dương mà.”
Lục Cửu Tiêu khựng lại, chân mày khẽ nhướng. Hắn bận quá nên quên mất.
Huống hồ hắn vốn dĩ không hay ghi nhớ những ngày này, vả lại mấy cái Tết Đoan Dương trước đó, hắn đều trải qua trong cung. Những buổi yến tiệc lộng lẫy xa hoa đó, dĩ nhiên là hắn không thích
Đến ngõ Nhàn An, vào trong viện, đi qua một dãy hành lang dài.
Lộng Xảo và Vân Tụ hai người đang canh giữ dưới bậc thềm đá đầy rêu xanh, mà căn phòng chính phía sau họ lại sáng trưng chẳng khác nào ban ngày.
Bước chân hắn khựng lại, nhíu mày nói: “Sao thế, làm phép à?”
Vân Tụ nghiêng mình nhìn vào căn phòng, chạm tay vào thanh bội kiếm bên hông, ngập ngừng đáp: “Thẩm cô nương có hơi sợ hãi, nên đã thắp thêm mấy ngọn nến, đợi cô ấy ngủ say, thuộc hạ sẽ thổi tắt nến.”
Lông mày Lục Cửu Tiêu càng nhíu chặt hơn.
Vân Tụ sờ sờ mũi, thế tử hai ngày nay đi sớm về khuya, đương nhiên không biết tình trạng hiện tại.
Kể từ sau vụ hành thích hai đêm trước, Thẩm cô nương vô cùng sợ hãi, còn mượn nàng một thanh đoản đao. Ngày hôm qua cũng thắp nến sáng trưng cả phòng, đợi đến giờ Hợi khi tiểu cô nương ngủ say hẳn, Vân Tụ mới vào tắt nến.
Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu im lặng một lát rồi hỏi: “Hôm nay Đoan Dương, nàng ấy không ra ngoài sao?”
Từ khi đến Cẩm Châu, Lục Cửu Tiêu không hề gò bó nàng, nếu không cũng chẳng để Vân Tụ ở bên cạnh nàng.
Vân Tụ lắc đầu: “Thẩm cô nương nói, bên ngoài không được thái bình.”
“......” Hắn nhất thời không biết nên khen nàng hiểu chuyện hay nên mỉa mai nàng nhát gan nữa.
“Biết rồi, lui xuống đi.”
Trên giường, Thẩm Thời Đình trằn trọc băn khoăn, không chợp mắt nổi.
Nói thật, trong căn phòng sáng choang như thế này, có thể ngủ được cũng cần phải có bản sự.
Nàng khẽ thở dài, đưa tay che mắt.
Đúng lúc này, một tiếng “két” vang lên, cửa phòng bị đẩy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=49]
Trong nháy mắt, toàn thân Thẩm Thời Đình căng cứng, nàng dời tay, mở mắt nói: “Vân Tụ?”
Nàng mím môi: “Ta, ta vẫn chưa ngủ, không cần tắt đèn đâu.”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Lần này tim nàng treo cao tận cổ họng, lập tức quỳ ngồi dậy vơ lấy thanh đoản đao dưới gối. Sau khi rút lưỡi đao ra, nàng dùng cả hai tay nắm chặt chuôi đao, mũi dao hướng ra ngoài.
Tiểu cô nương dựng ngược lỗ tai, nghe tiếng bước chân dần tiến lại gần, nín thở ngưng thần nhìn chằm chằm vào bức màn che.
Cho đến khi bức màn bị hất lên, nàng vung tay định đâm ra ngoài.
Tuy nhiên không được như ý nguyện, cổ tay nàng đã bị tóm chặt, lực đạo lớn đến mức nàng không thể phản kháng. Thẩm Thời Đình đau đớn hừ một tiếng, nới lỏng tay, thanh đoản đao kia liền rơi vào một lòng bàn tay.
Động tác này đình trệ khoảng chừng hai nhịp thở.
Lục Cửu Tiêu nhìn người đang nhắm nghiền mắt, đôi mày nhíu chặt, nhếch môi nói: “Bản lĩnh chỉ có bấy nhiêu mà cũng dám cầm đao?”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình bừng tỉnh mở mắt, kinh ngạc thốt lên: “Thế tử?”
Nàng thở phào một hơi, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Lục Cửu Tiêu buông cổ tay nàng ra, từ trên cao nhìn xuống đôi mắt hạnh, trầm ngâm hồi lâu rồi bảo: “Đứng dậy, mặc y phục vào.”
Thẩm Thời Đình thoáng khựng lại, ngoan ngoãn bước xuống giường.
Sau khi thu dọn xong xuôi, Lục Cửu Tiêu chụp mũ rèm lên đầu nàng: “Đi thôi.”
Nàng theo hắn rời khỏi trạch viện.
Tiếng xe ngựa lộc cộc, lay động nhịp nhàng.
Thẩm Thời Đình tháo mũ ra ôm trong tay: “Thế…”
“Ngậm miệng.” Nam nhân chống đầu, nhắm mắt nói.
Dưới mắt hắn hiện rõ quầng thâm, dường như nước da cũng bị phơi nắng đến sạm đi đôi chút. Thẩm Thời Đình nhìn một hồi lâu, lẳng lặng ngậm miệng lại.
-
Không khí Đoan Dương trong các ngõ phố vô cùng nồng đậm, nơi xe ngựa đi qua đều ồn ào tiếng hoan hô náo nhiệt.
Qua khe hở của rèm xe có thể thấy nhà nhà đều giăng đèn kết hoa, cách đó không xa dựng lên một đài diễn tạp kỹ, tiếng reo hò cổ vũ vang lên không ngớt.
Thẩm Thời Đình liếc nhìn Lục Cửu Tiêu, thấy hắn vẫn chưa mở mắt liền lén lút dời đến bên cửa sổ, ngón tay vén nhẹ một góc rèm, nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài đến quên cả chớp mắt.
Giờ này năm ngoái, Thẩm Thị Dược Hành vẫn còn, Thẩm Diên cũng còn.
Nàng nhớ đêm đó, bên đầu cầu sông Trà có một sạp bán hoa đăng, nàng đã chọn một chiếc đèn hoa sen, lúc thả đèn còn lén bỏ mảnh giấy viết sẵn vào đế đèn, cùng đẩy xuống dòng sông.
Khi đó, tiểu cô nương cứ ngỡ làm như vậy thì mọi ước nguyện đều sẽ thành hiện thực.
Tiếc thay, chuyện hoa đăng giúp toại nguyện vốn dĩ là điều không đáng tin.
Nàng thầm thở dài, khép chặt khe hở rèm xe.
Khoảng nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng lại giữa một con phố sầm uất ở phía Tây thành.
Nàng vội vàng đội mũ rèm lên, phải đi ba bước chạy hai bước mới đuổi kịp bước chân của Lục Cửu Tiêu.
Bất chợt, Lục Cửu Tiêu dừng lại trước một tiệm rèn sắt.
Thẩm Thời Đình nhất thời không hãm đà kịp, đâm sầm vào lưng hắn, suýt chút nữa làm rơi cả mũ. Nàng vội vàng giữ chặt mũ rồi đứng vững lại.
Lục Cửu Tiêu liếc nàng một cái, thản nhiên nói: “Theo cho sát vào, lạc mất ta không tìm ngươi đâu.”
Tiểu cô nương mím môi vâng lời.
Nàng theo Lục Cửu Tiêu vào trong tiệm. Tiệm rèn này nàng có biết, ở Cẩm Châu cực kỳ nổi tiếng, đến cả những hung khí giết người thấy máu cũng được tôi luyện vô cùng tinh xảo và đẹp mắt.
Ví dụ như chủy thủ trước mắt nàng, vỏ màu vàng hồng, trên chuôi còn khảm một viên ngân bảo thạch hình tam giác giá trị không nhỏ, ngay cả những tiểu nương tử bình thường cũng có thể mang theo bên người như một món đồ trang sức.
Lục Cửu Tiêu gõ gõ vào giá để đồ, nói: “Chọn một món thuận tay đi.”
Nghe vậy, Thẩm Thời Đình ngẩn ra, kinh ngạc nhìn hắn.
Nàng thật sự không ngờ tới, tốn nửa canh giờ đi từ Đông thành sang Tây thành, lại là để cho nàng chọn chủy thủ?
Tâm tư của tiểu cô nương vốn nông cạn, Lục Cửu Tiêu chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu nàng đang nghĩ gì.
Hắn nhếch môi: “Nghĩ nhiều rồi, ta tiện đường đến đây giải quyết chút việc, sẵn tiện mua cho ngươi chủy thủ phòng thân thôi. Nhìn cái gan thỏ đế của ngươi kìa, chẳng lẽ còn định dán thêm lá bùa trong phòng mới ngủ được sao?”
Thẩm Thời Đình bị hắn nói đến đỏ bừng mặt, dứt khoát cúi đầu chọn lựa.
Nàng cầm lên từng món một, nắm trong lòng bàn tay để thử cảm giác và kích cỡ, rất nhanh sau đó đã cầm từ trong góc ra một chủy thủ khảm ngọc trắng bạc chỉ lớn hơn bàn tay một chút, đưa đến trước mặt Lục Cửu Tiêu.
Tần Nghĩa thanh toán tiền, Lục Cửu Tiêu cầm lấy chủy thủ lồng vào trong ống tay áo rộng của nàng, dùng một sợi dây lụa buộc vỏ chủy thủ vào cánh tay, chỉ cần vươn tay rút một cái là có thể nhanh chóng rút ra lưỡi dao sắc bén.
Vừa kín đáo lại vừa thuận tiện.
Nói đến chuyện này, cũng coi như là Vân Tụ đã nhắc nhở hắn.
Cho dù ngõ Nhàn An có bố trí ám vệ, nhưng sự đời đều có “lỡ như”, cứ nhìn thân thủ nàng hôm nay đi, nếu thực sự có bất trắc gì, chẳng khác nào tự dâng cổ mình vào tay địch.
Hắn nhìn xuống nàng: “Về nhà sẽ dạy thêm cho ngươi.”
Thẩm Thời Đình đang định ngẩng đầu cảm ơn, lại nghe nam nhân nói tiếp: “Mất công có ngày ta phải đi hốt xác ngươi.”
“......” Tiểu cô nương mím môi, nuốt ngược hai chữ cảm ơn vào trong.
Đúng lúc xoay người, một nam tử bỗng đâm sầm vào vai Lục Cửu Tiêu, lảo đảo đi về phía góc cầu thang.
Lục Cửu Tiêu thoáng khựng lại, cau mày ngoái đầu nhìn theo.
Hắn phủi phủi áo, lại thấy trên vạt bào trắng thêu vân văn dính một vệt máu tươi. Hắn lật lòng bàn tay lên, quả nhiên thấy đầu ngón tay vừa phủi áo cũng dính một mảng đỏ.
Tuy nhiên, Lục thế tử xưa nay không có sở thích lo chuyện bao đồng, chỉ khựng lại một nhịp rồi chán ghét phẩy phẩy ống tay áo.
Hắn tiến lên phía trước vài bước, thấy bên cạnh không có người, quay đầu lại nhìn thì thấy Thẩm Thời Đình đang ngửa cái đầu nhỏ nhìn lên lầu hai.
Hắn cau mày, cất bước quay lại: “Đứng ngây ra đó làm gì?”
Hiển nhiên hắn không chịu nổi bộ y phục dính máu người lạ này, chỉ muốn thay ra ngay lập tức, vì thế giọng điệu khó tránh khỏi có phần nặng nề.
Thẩm Thời Đình quay đầu lại, suy nghĩ một thoáng rồi ngập ngừng kéo ống tay áo của Lục Cửu Tiêu, kiễng chân thì thầm vào bên tai hắn vài câu.
Sắc mặt Lục Cửu Tiêu hơi biến đổi, liếc nhìn về phía lan can chạm trổ trên lầu hai, hỏi nàng: “Không nhìn lầm chứ?”
Thẩm Thời Đình lắc đầu.
Ngày hôm đó ở tiệm hương liệu, lúc quan dịch bắt người có đưa ra bức họa một lần, nàng đã nhìn rất kỹ, người nọ trên trán có một nốt ruồi đen, diện mạo y hệt kẻ vừa rồi.
Nàng dùng giọng mũi khẽ hỏi: “Thế tử, có cần báo quan không?”
Dứt lời, bên ngoài cửa tiệm liền vang lên những bước chân dồn dập.
Lục Cửu Tiêu nheo mắt, không cần báo, quan đã đến rồi.
Nếu như vừa rồi còn nghi ngờ nàng nhìn nhầm, thì hiện tại đã có thể khẳng định.
Hắn nói với nàng một câu ‘Theo cho sát” rồi xoay người lên lầu hai.
Nơi này là một tầng trà lầu, đêm Đoan Dương thực khách ngồi đầy các bàn, tiên sinh kể chuyện đang nói vô cùng hào hứng, thỉnh thoảng lại khiến tân khách vỗ tay trầm trồ khen ngợi.
Liếc mắt nhìn quanh một lượt, lại không thấy bóng dáng người lúc nãy đâu.
Tần Nghĩa và Doãn Trung chia nhau tìm kiếm dọc theo hành lang hai phía đông tây.
Lúc này, quan dịch đã tới, những tấm ván gỗ cầu thang kêu “đùng đùng”, cảm giác như sắp bị dẫm sập đến nơi.
Lục Cửu Tiêu âm thầm nhíu mày, trực giác mách bảo người này có điểm bất thường, và tuyệt đối không thể để rơi vào tay phủ nha.
Hắn liếc thấy Thẩm Thời Đình tiến lên phía trước hai bước, liền nghiêng người kéo nàng lại bên cạnh, hỏi: “Sao thế?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận