Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Tự làm khổ mình

Ngày cập nhật : 2026-04-30 04:09:41

Trong phòng một mảnh đen kịch, ngọn nến duy nhất cũng đã tắt từ một khắc trước, chỉ có vài tia ánh trăng rọi lên nửa khuôn mặt nam nhân, khắc họa ngũ quan của hắn thêm phần góc cạnh và sắc bén.


Thẩm Thời Đình không hiểu đầu đuôi ra sao, buồn ngủ chớp chớp mắt: “Thế tử, làm sao vậy?”


Làm sao vậy?


Lục Cửu Tiêu quả thực tức đến mức bật cười, nhìn xem, nhìn cái bộ dạng vô tội kia xem, người không biết còn tưởng hắn đổ oan cho nàng!


Hắn mượn lực ngồi bật dậy, lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng nói: “Ai cho ngươi cái gan, dám ở trên giường của ta mà gọi tên nam nhân khác?”


Thẩm Thời Đình ngẩn người một lát, dưới ánh mắt như dao găm của hắn, thần trí dần trở nên thanh tỉnh.


Tuy nàng không biết mình đã làm gì trong lúc ngủ, nhưng nàng đã mơ thấy gì thì lại nhớ rất rõ ràng…


Nếu theo lời Lục Cửu Tiêu nói, thì trong mơ đã gọi tên ai cũng thật dễ đoán…


“Ta…” Tiểu cô nương chống người ngồi dậy, ảo não cúi đầu, suy tính xem nên bắt đầu nói từ đâu cho phải.


Thế nhưng, dáng vẻ ấp úng này rơi vào mắt Lục Cửu Tiêu thì chẳng khác nào là đang trong lòng có quỷ.


“Ta cái gì mà ta.” Nam nhân châm chọc nói: “Sao hả, lâu ngày gặp lại tình lang, đến cả trong mơ cũng tình nồng khó tự chủ?”


Hai chữ “tình lang” khiến Thẩm Thời Đình trợn tròn mắt: “Không phải đâu.”


Lục Cửu Tiêu nhếch mép, từ kẽ môi tràn ra tiếng cười mỉa: “Mấy chuyện vụn vặt đó của ngươi, tưởng ta rảnh mà muốn nghe? Thẩm Thời Đình, ngươi nhớ kỹ cho ta…”


Hắn nheo nheo mắt, giọng điệu thêm phần nặng nề: “Bất kể hai người các ngươi trước kia có giao tình gì, ngươi còn dám ở trên giường của ta mà gọi tên người khác... ta sẽ bóp chết ngươi.”


Tiểu cô nương bỗng dưng bị gán cho một tội danh, uất ức cắn môi, không thể không nhận lỗi: “Ta biết rồi.”


Nào ngờ, sự phục tùng không chút phản kháng này lại giống như thêm một nắm củi khô vào ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng Lục Thế tử.


Lục Cửu Tiêu lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm một hồi.


“Nằm xuống.” Hắn lạnh giọng nói.


“Ừm.” Nàng khẽ đáp.


Ngay lúc nàng đang kéo kéo chăn định nằm nghiêng xuống, một tiếng động cực nhẹ, cực nhỏ từ phía cửa sổ truyền đến, nếu không phải người có thính lực hơn người thì e là khó lòng phát hiện.


Sắc mặt Lục Cửu Tiêu hơi biến đổi, đột ngột túm chặt lấy cánh tay nàng, đôi lông mày nhíu chặt. Thẩm Thời Đình sửng sốt, thoắt cái trở nên cảnh giác.


Lục Cửu Tiêu ngồi quỳ ở một bên, ánh mắt không rời một khắc nào, chăm chú nhìn vào lớp màn che đang lay động theo gió.


Bầu không khí nhất thời trở nên quỷ dị khó đoán.


Nhịp thở tiểu cô nương cũng bất giác nhẹ đi đôi chút.


Ngay trong khoảnh khắc nàng chớp mắt, giữa khe hở của màn che đột nhiên xuất hiện một lưỡi đao bạc, không chút lưu tình đâm thẳng về phía vị trí lẽ ra phải có người nằm.


Thế nhưng, nhát đao đó lại đâm vào khoảng không.


Thẩm Thời Đình lập tức bịt miệng, đôi mắt mở to kinh hãi.


Kẻ đến nhận ra sơ hở, rút đao định vén màn giường lên, nhưng đã bị Lục Cửu Tiêu nhanh tay tóm chặt lấy cổ tay trước một bước.


Người này võ công không hề thấp, dù bị Lục Cửu Tiêu khống chế vẫn không hề buông lỏng đao, ngược lại còn vung một cú đấm trái định đánh xuống.


Lục Cửu Tiêu nghiêng người né tránh, tung một cước đá vào bụng gã, khiến kẻ đó không nhịn được mà lùi lại vài bước.


Với cú lùi này, gã có thể quan sát toàn bộ tình hình trong màn.


Kẻ đột nhập vốn dĩ không ngờ trong phòng này lại có người thứ hai, thấy không thể chiếm được ưu thế trong tay Lục Cửu Tiêu, gã xoay ngược mũi đao, đâm thẳng về phía người bên cạnh.


Thẩm Thời Đình siết chặt chăn nệm, nhắm nghiền mắt lại.


Bỗng nhiên cánh tay bị kéo mạnh một cái, nàng ngã nhào thẳng vào người nam nhân.


“Thế... Thế tử…” Nàng hoảng hốt kêu lên.


Lục Cửu Tiêu nhanh chóng ôm lấy nàng bật dậy khỏi giường, đặt nàng xuống đất: “Ra ngoài đi.”


Nói đoạn, hai người kia liền lao vào quấn lấy nhau, giằng co lăn xuống đất.


Mũi đao bạc sáng loáng lúc thì chĩa vào Lục Cửu Tiêu, lúc lại hướng về phía kẻ bịt mặt, khiến người ta không khỏi kinh tâm động phách.


Gân xanh trên trán Lục Cửu Tiêu nổi lên cuồn cuộn, những giọt mồ hôi dọc theo sống mũi cao thẳng trượt xuống cằm, đôi môi mỏng đang mím chặt vì dùng lực.


Tuy nhiên, lúc này hắn bắt đầu cảm nhận được dược lực mạnh mẽ mà Thẩm Thời Đình đã nhắc tới, chỉ thấy lồng ngực trĩu nặng, đôi tay nhất thời mất lực, lưỡi đao bạc kia lập tức sượt qua bên tai hắn.


Chính vào lúc này, một bóng trắng lướt qua trước mắt hắn. Thấy tiểu cô nương chạy ra khỏi nội thất, trái tim hắn bỗng thấy nhẹ hẳn đi.


Thế nhưng hơi thở này còn chưa kịp thả lỏng hoàn toàn, lại thấy bóng dáng kia chạy ngược trở lại.


Nàng ôm một chiếc bình hoa bằng sứ trắng rất lớn, chân trần chạy tới, “Bộp” một tiếng, nhắm thẳng vào cái đầu kia mà nhắm mắt đập xuống. Đồ sứ vỡ tan, kêu loảng xoảng vung vãi đầy đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=48]

“Keng”, thanh ngân đao trong tay kẻ bịt mặt rơi xuống, gã dường như khựng lại một chốc rồi mới đổ nghiêng xuống đất.


Lục Cửu Tiêu cũng ngẩn người, ngẩng đầu nhìn thân hình nhỏ nhắn đang cứng đờ kia.


“Rầm ——”


Doãn Trung và Tần Nghĩa đẩy cửa xông vào: “Chủ tử, đã xảy ra chuyện g…”


Hai người vén rèm cửa nội thất lên, đập vào mắt là một bãi chiến trường bừa bộn.


Lục Cửu Tiêu phủi phủi tay áo, chống tay xuống đất đứng dậy: “Sau khi về đến kinh thành, mỗi người tự lĩnh ba mươi bản tử.”


Hai người đồng loạt nghiêm mặt nhận lệnh, trong lòng một trận sợ hãi, rồi lôi kẻ đang hôn mê dưới đất ra ngoài.


Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn không thoát khỏi can hệ với Lý gia.


Hắn vốn đã biết rời khỏi kinh thành thì dọc đường nhất định sẽ không thái bình, xảy ra chuyện thế này hoàn toàn nằm trong dự tính, vì thế cũng không mấy kinh ngạc. Thế nhưng, tiểu cô nương bên cạnh thì hoàn toàn khác.


Hắn siết nhẹ vai Thẩm Thời Đình, thấy gương mặt nhỏ nhắn kia không còn chút huyết sắc nào, chân mày hắn giật giật: “Sợ rồi sao?”


Sắc mặt nàng trắng bệch nhìn hắn lắc đầu.


Lục Cửu Tiêu nhìn đống mảnh sứ vỡ vụn dưới đất, bỗng cảm thấy có chút buồn cười, cúi người bế ngang nàng lên đặt xuống giường: “Gan bé như thế mà còn dám chạy ngược trở lại, cũng khá lắm.”


Thẩm Thời Đình siết chặt ống quần ngủ mỏng manh, chính nàng cũng không biết bản lĩnh đó từ đâu mà ra…


Lục Cửu Tiêu liếc nhìn nàng một cái, bước ra ngoài cửa dặn dò điều gì đó.


Hắn cầm một lọ thuốc trị thương quay trở lại.


Trong phòng thắp một ngọn nến, ánh sáng leo lét hắt lên vách giường.


Hắn ngồi xuống, đầu ngón tay dính chút thuốc mỡ trong suốt bôi vào trán tiểu cô nương. Thẩm Thời Đình theo bản năng ngả người ra sau né tránh, ánh mắt nhất thời hiện lên vẻ cảnh giác.


Lục Cửu Tiêu nhếch môi: “Trên trán sắp sưng lên một cái sừng rồi kìa.”


Nàng khựng lại, nghe vậy mới đột nhiên cảm thấy trán mình đau nhói. Đó là lúc lưỡi đao kia đâm tới, Lục Cửu Tiêu đã túm lấy cánh tay nàng kéo nhào về phía trước, khiến nàng va vào cột giường.


Chỉ là vừa rồi thân tâm đều căng thẳng nên không cảm thấy gì, giờ được hắn điểm vào mới thấy đau thấu xương.


Vì thế, tiểu cô nương ngoan ngoãn rướn người về phía trước, tự động đưa trán đến dưới ngón tay Lục Cửu Tiêu.


Lục Cửu Tiêu rũ mắt, động tác thuần thục xoa tan vết máu bầm.


Căn phòng yên tĩnh, gió đêm nổi lên tứ bề, bóng nến in trên bức tường trắng đung đưa không ngừng.


Thẩm Thời Đình hậu tri hậu giác nhận ra, mình dường như lại đang “sai bảo” quý nhân trước mặt này.


Nàng sửng sốt, vừa mới dời đầu ra nửa phân, trên đỉnh đầu đã rơi xuống một giọng nói lạnh lùng: “Đừng động.”


Thẩm Thời Đình cứng đờ người, đôi mắt hơi ngước lên, đập vào mắt chính là đôi môi mỏng sắc bén như dao của nam nhân.


Lúc này đôi môi ấy đang mím chặt, đường môi tựa như một đường thẳng.


Nhìn lên trên nữa là sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng sáng tựa tinh tú.


Dẫu là ở góc độ này, vẻ tuấn lãng cũng không hề thuyên giảm. Đúng như lời hạ nhân ở Tùng Uyển nói, tướng mạo của Lục Cửu Tiêu có đặt giữa toàn kinh thành cũng là bậc nhất bậc nhị.


Những khi hắn không nói không rằng, trông đúng là cảnh đẹp ý vui.


Chợt, cảm giác trên trán khựng lại một chút, đôi mắt tuấn mỹ kia bỗng dưng rũ xuống, ánh mắt hai người chạm nhau. Thẩm Thời Đình có một khoảnh khắc chột dạ và ngỡ ngàng, hàng mi run rẩy vài cái liên hồi, vội vàng cụp mắt xuống nhìn vạt áo đơn sắc của mình.


Lục Cửu Tiêu nhìn chằm chằm vào hàng mi đang rung động của nàng, đuôi mày bất giác nhướng lên: “Đau sao? Đau cũng phải nhịn, không được kêu.”


“... Ta biết rồi.”


Sau khi bôi thuốc xong, Lục Cửu Tiêu đi rửa sạch tay.


Đèn nến vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.


Thẩm Thời Đình chỉnh lại chăn nệm, chui vào phía giường bên trong, vừa vặn nằm xuống.


Nàng nhìn trân trân lên màn giường phía trên đỉnh đầu, chớp mắt vài cái. Chuyện hành thích lộ liễu như đêm nay nàng dù sao cũng chưa từng thấy qua, hiện giờ tuy sóng yên biển lặng nhưng hình ảnh đó cứ bất giác hiện ra trước mắt.


Cứ hễ nhắm mắt lại là thấy thanh đao sáng loáng kia.


Thẩm Thời Đình trằn trọc qua lại mấy lần, chốc chốc lại liếc nhìn lớp màn che đang bay phất phơ, luôn cảm thấy sẽ có lưỡi đao nào đó lại thình lình đâm ra nữa.


“Có nhìn nữa cũng sẽ không có người đâu.”


Nàng ngẩn ra, ngoan ngoãn được một lúc lâu.


Nhưng nghe nhịp thở nông sâu của nàng liền biết nàng vẫn chưa ngủ được. Lục Cửu Tiêu mở mắt, đột nhiên xoay người, quen đường quen lối kéo đai áo của nàng ra, lòng bàn tay lách vào trong.


Thẩm Thời Đình cả kinh nảy người, nắm lấy cổ tay hắn.


“Đừng động.” Lục Cửu Tiêu khẽ quát.


Tiểu cô nương cắn môi, cũng chẳng biết đêm hôm khuya khoắt hắn lại phát cơn điên gì, nhưng cũng chỉ có thể như con cá trên thớt, mặc cho hắn làm càn.


Hai nơi kia bị nhào nặn đủ kiểu, nàng bịt chặt môi, nuốt ngược tất cả tiếng rên rỉ vào trong.


Lục Cửu Tiêu dời bàn tay nàng ra, như trêu chọc mà mút lấy môi thơm, làm hơi thở nàng dồn dập.


Cứ như vậy, trong đầu nàng làm gì còn chỗ cho thanh đao sáng loáng kia nữa?


Sau một hồi giày vò, chóp mũi Thẩm Thời Đình rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, mí mắt nặng trĩu, thoáng chốc đã chìm vào giấc mộng.


Một lúc lâu sau, Lục Cửu Tiêu khoác áo mỏng, đẩy cửa bước ra, đứng dưới hành lang đón gió đêm một hồi để hạ hỏa.


Hắn bực bội cau mày, cũng chẳng biết mình tự làm khổ mình để làm gì…


Doãn Trung đang gác đêm từ trên mái hiên nhảy xuống, kinh ngạc hỏi: “Chủ tử, có chuyện gì vậy?”


Lục Cửu Tiêu uể oải liếc gã một cái, lười trả lời.


Doãn Trung khựng lại một chút, nói: “Đêm qua có thư từ kinh thành gửi tới, thấy người đã ngủ nên chưa bẩm báo. Quân Tây Doanh xâm phạm, Hầu gia ngay trong ngày đã chỉnh đốn hành trang xuất phát trở về Ký Bắc rồi.”


Lục Cửu Tiêu hơi khựng lại, nửa ngày sau mới nói: “Đi sớm hay muộn, dù sao cũng phải đi thôi.”


Doãn Trung chậm rãi gật đầu, cố gắng nhìn ra điều gì đó trên khuôn mặt lạnh lùng bạc bẽo của nam nhân, nhưng không thể toại nguyện.


Nhưng trong lòng gã biết rõ, Thế tử ngoài miệng không nói, nhưng trong tâm khảm vẫn hy vọng Hầu gia có thể lưu lại kinh thành lâu hơn một chút.


Chỉ tiếc là cái miệng của hai cha con họ Lục này, tuyệt đối sẽ không bao giờ chịu mở lời nhận thua.


Doãn Trung định nói thêm gì đó, trong phòng bỗng truyền đến vài tiếng động do trở mình, Lục Cửu Tiêu nghiêng người: “Trở về gác đêm tiếp đi.”


Nói đoạn, hắn đi thẳng vào trong.


Lên giường, hắn ấn giữ lấy thân thể không thành thật kia: “Không có ai đến đâu, ngủ đi.”


Lục Cửu Tiêu mặt không cảm xúc liếc nhìn đỉnh đầu tiểu cô nương, nữ nhân quả nhiên là rất phiền phức, mang theo bên người lại càng phiền phức hơn.


Dường như có cảm ứng, cái đầu trong lòng hắn tựa sát vào lồng ngực hắn thêm một chút.


Nam nhân khựng lại nửa ngày, nhớ tới dáng vẻ liều chết ôm bình hoa lúc nãy của nàng, hắn siết chặt vòng tay, chậm rãi nhắm mắt lại.

Bình Luận

0 Thảo luận