Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Hôn ta

Ngày cập nhật : 2026-04-30 04:10:41

Cánh mũi Thẩm Thời Đình phập phồng, một mùi thảo dược nhạt hòa vào trong mũi.


Là mùi của cỏ cầm máu.


Thấy đầu nha dịch đang lấp ló ở cầu thang, nàng liền kéo Lục Cửu Tiêu tiến lên phía trước hai bước: “Ta ngửi thấy mùi cỏ cầm máu, chắc là ở quanh đây không xa.”


Nàng vừa dứt lời, Lục Cửu Tiêu liền tinh mắt nhìn thấy một vệt máu không mấy rõ ràng trên trụ cột.


Hắn nheo mắt, đi vài bước tới gần thì ngửi thấy một mùi tanh ngọt thoang thoảng. Hắn đảo mắt nhìn qua mấy cánh cửa phòng, cuối cùng dừng lại ở căn phòng nằm sâu trong góc, “két” một tiếng, hắn đẩy cửa ra.


Người đang tựa vào tường lập tức cảnh giác, ngay tức khắc rút kiếm, nhưng rõ ràng là đến cả cầm kiếm cũng rất chật vật.


Thẩm Thời Đình từ sau vai Lục Cửu Tiêu nhìn lén vào trong, đôi mắt hạnh mở to. Chỉ thấy trước ngực người nọ máu tuôn ra không ngừng, bàn tay ôm ngực từ kẽ ngón tay đều là một màu đỏ thẫm, gương mặt kia trắng bệch như thể giây tiếp theo sẽ ngã xuống bất tỉnh nhân sự.


Quan trọng nhất là, tiếng bước chân của nha dịch bên ngoài đã đến rất gần rồi.


Nàng túm chặt ống tay áo của Lục Cửu Tiêu, run giọng gọi: “Thế tử……”


Lục Cửu Tiêu quay đầu lại, lại thấy người phía sau này sắc mặt còn trắng hơn cả kẻ phía trước.


Hắn im lặng một hồi, một tiểu cô nương làm sao thấy qua cảnh tượng thế này. Trận hành thích không thấy máu hai đêm trước đã khiến nàng sợ đến mất ngủ, e là bây giờ…


Chỉ có hơn chứ không kém.


“Không sao đâu.” Hắn vỗ nhẹ lên vai nàng.


Nói xong, hắn lắng nghe động tĩnh bên ngoài, khép cửa lại rồi bước về phía góc tường.


Người nọ cảnh giác nhìn Lục Cửu Tiêu, thở hổn hển hỏi: “Các người là ai?”


Lục Cửu Tiêu nửa quỳ xuống thăm dò thương thế của y, một tay túm lấy cánh tay lôi y dậy. Người nọ vùng vẫy một chốc, lại thấy Lục Cửu Tiêu đẩy y vào chiếc giường đơn sơ trong góc, dùng chăn màn đắp kín người y lại.


“Muốn chết thì cứ động đậy tiếp đi.” Hắn lạnh lùng nói.


Có lẽ nhận ra hai người trước mắt không cùng phe với nha dịch, người nọ quả nhiên im lặng phục tùng.


Thẩm Thời Đình nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, nha dịch dường như đang lùng sục từng phòng một, hiện tại đã đến sát vách, tiếng bước chân dừng lại ngay trước cánh cửa này.


Bất thình lình, Lục Cửu Tiêu bước tới bên cạnh nàng, cởi túi thơm bên hông nàng ra, xé toạc đường chỉ rồi rắc bột hương ngay cạnh cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=50]

Trong nháy mắt, mùi hương nồng đậm đã che lấp hoàn toàn mùi máu tanh ngọt.


Hắn kéo người đang sợ đến ngây dại kia về phía giường, sau khi ngồi xuống liền vỗ vỗ lên đùi: “Ngồi đây.”


Thẩm Thời Đình sửng sốt, bị hắn kéo tay ấn ngồi vào lòng mình.


Tiểu cô nương sợ đến đỏ cả mắt, toàn thân run run, nhỏ giọng hỏi: “Thế tử, chúng ta có bị phát hiện không?”


Nàng cố gắng hồi tưởng lại mấy điều trong “Hình Pháp Li Quốc” từng liếc qua vài lần, không biết tội lén lút che giấu đào phạm thì phải ngồi tù bao nhiêu năm…


Cứ nghĩ đến đại lao âm u ẩm thấp là nàng lại run dữ dội hơn.


Lòng bàn tay Lục Cửu Tiêu áp lên lưng nàng, ngón cái mơn trớn hai cái: “Mấy tên nha dịch quèn đó, cho chúng thêm mười lá gan, cũng không dám động đến ta đâu.”


Nghe vậy, tiểu cô nương nhìn hắn một cái, quả nhiên bình tĩnh lại đôi chút.


Lòng bàn tay Lục Cửu Tiêu dời lên trên, ấn nhẹ sau gáy nàng: “Hôn ta.”


Thẩm Thời Đình hơi sửng sốt, trợn tròn mắt. Đã... đã là lúc nào rồi, sao hắn còn có thể nghĩ đến chuyện…


Nam nhân liếc nhìn nàng một cái, hừ lạnh: “Nghĩ gì thế, nhanh lên.”


Nghe ra ý thúc giục trong lời nói của hắn, lại nghe tiếng bước chân đã dừng ngay ngoài cửa, Thẩm Thời Đình bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ. Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng bị đẩy ra, nàng gần như là “đâm sầm” vào, áp chặt môi mình lên môi nam nhân.


Lục Cửu Tiêu khẽ “Shh” một tiếng, chân mày nhíu lại, bàn tay bóp nhẹ eo nàng một cái.


Hắn ngậm lấy hai cánh môi mềm mại gặm nhấm, mút mát rồi nghiền nát, khiến nàng bật ra vài tiếng thở dốc, nghe hết sức thẹn thùng.


Cảnh tượng lúc này là gì?


Một căn phòng nồng nặc hương thơm, chăn màn trên giường xô lệch tán loạn, cùng một đôi nam nữ đang hôn nhau đến mức khiến người ta phải nuốt nước miếng ừng ực, vả lại bàn tay của nam tử kia dường như sắp sửa lùa vào trong lớp áo yếm của nữ nhân…


Tên nha dịch cầm đầu nhìn đến ngẩn cả người, hơi khựng lại rồi đưa tay che miệng ho khan hai tiếng.


Lục Cửu Tiêu buông làn môi đỏ mọng vừa bị bắt nạt ra. Cảm giác nghẹt thở khi hôn khiến khóe mắt nàng ửng hồng, mà nam nhân vốn sẵn có đôi mắt phượng vạn chủng phong tình, vệt đỏ nơi đuôi mắt kia quả thực như khắc hai chữ “xuân tình” lên mặt.


Hơn nữa mặt hắn vô cùng thiếu kiên nhẫn, giống như đang bực bội vì lũ tay sai này làm hỏng nhã hứng của mình.


Mấy tên nha dịch ngượng ngùng đưa mắt tìm kiếm vài lượt, quẹt mũi một cái, đưa bức họa ra hỏi vài câu. Lục Cửu Tiêu trả lời bằng giọng điệu không mặn không nhạt, nha dịch xua tay nói “Vậy thì không có việc gì nữa”, rồi mới vừa cười nói những lời thô tục, vừa tiến về phía các căn phòng khác.


Một cơn gió từ cửa sổ thổi vào, tiếng “két” vang lên, cửa phòng lại khép kín, ngăn cách tiếng kể chuyện ở đằng xa bên ngoài, trả lại sự yên tĩnh vốn có.


Thẩm Thời Đình vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.


Người nọ tựa vào đầu giường, máu trước ngực làm loang lổ cả chăn nệm. Từ trong lòng y rơi ra một tấm lệnh bài, trên đó khắc hai chữ “Đỗ Việt”.


Lục Cửu Tiêu ngồi bên mép giường, một chân co lên đặt trên sập, một tay gác lên đầu gối, đối diện nhìn y một hồi: “Nói đi, tại sao Tần Bân lại bắt ngươi?”


Tần Bân chính là tri phủ Cẩm Châu, còn việc tại sao Lục Cửu Tiêu lại chỉ đích danh Tần Bân, đó là do hắn đoán.


Nhưng nhìn thần sắc của người này, hắn biết mình đã đoán đúng.


Đỗ Việt cảnh giác: “Ngươi là ai?”


Lục Cửu Tiêu không đáp mà hỏi ngược lại: “Vì ngươi lỡ tay giết chết hai kỹ tử sao?”


Câu nói này giống như một quả bom dội xuống, Đỗ Việt gấp đến mức ho ra một ngụm máu: “Tần Bân ngậm máu phun người! Ta chưa bao giờ giết người!”


Sắc mặt y xanh mét, chậm rãi hồi tưởng lại vụ việc đó.


Ngày hôm đó, y đến kỹ viện không phải để tìm hoa vấn liễu, mà là bám theo nhi tử của Tần Bân là Tần Vệ, đi một mạch đến Túy Hương Lâu.


Còn về lý do tại sao phải theo dõi, Đỗ Việt siết chặt nắm đấm, bởi vì một tháng trước Tần Vệ lúc say rượu đã chiếm đoạt thân muội muội của y, nhưng vì thân phận nhi tử tri phủ, chỉ đành để mặc chuyện này trôi vào quên lãng. Y đi theo Tần Vệ, quả thực là mang ý đồ xấu.


Thế nhưng không ngờ rằng, lại tình cờ biết được một bí mật.


Chính là tòa trà lâu này, thực chất có một mật đạo thông ra ngoại ô. Hơn nữa Tần Vệ còn sai người “kiểm kê kỹ lưỡng số lượng”, Đỗ Việt nghe mà mờ mịt không hiểu gì, chưa kịp nghe chi tiết hơn thì đã bị Tần Vệ phát giác.


Y lập tức trốn khỏi Túy Hương Lâu, nhưng chẳng hiểu sao lại gánh trên vai hai mạng người, còn trở thành tội phạm bị truy nã!


Cứ như vậy, y buộc phải lẩn trốn khắp nơi. Hơn nữa, y càng muốn đến trà lâu để dò xét cho ra lẽ, nhưng chưa kịp sờ tới mật đạo kia thì đã rơi vào tình cảnh hiện tại.


Nghe xong, Lục Cửu Tiêu liếc nhìn y một cái, im lặng trong giây lát.


Công dụng của mật đạo này, Đỗ Việt không biết, nhưng hắn có lẽ biết…


Chẳng bao lâu sau, Doãn Trung và Tần Nghĩa đã tìm thấy nơi này. Tần Nghĩa cởi lớp áo mỏng đưa cho Đỗ Việt, lại tìm rượu đổ vào miệng y vài ngụm, vẩy thêm vài giọt lên người y. Sau khi tạo ra một thân đầy mùi rượu, hai người họ giả vờ dìu một kẻ say xỉn xuống lầu.


Đêm nay thực sự là ngoài ý muốn, không có chuẩn bị vạn toàn, Lục Cửu Tiêu dĩ nhiên sẽ không mạo hiểm tìm kiếm nơi này.


Vì thế hắn đứng dậy, nói với tiểu cô nương đang đứng trước cửa sổ: “Đi thôi.”


Thẩm Thời Đình vội vàng gật đầu hai cái, theo sát sau lưng hắn.


Lúc này nha dịch đã đi nơi khác lùng sục, Lục Cửu Tiêu quay về đường cũ. Ngay khi rẽ qua dãy hành lang này, hắn bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người mặc áo xanh sẫm.


Là Lý Kình.


Gần như lập tức, hắn quay đầu lại, ấn chặt cái đầu nhỏ đang đâm sầm vào lồng ngực mình: “Đừng lên tiếng.”


Cái đầu nhỏ kia im lặng gật đầu hai cái, Lục Cửu Tiêu mới buông nàng ra.


Hắn đẩy đại một căn phòng gần đó, lại thấy nơi này chất đầy rương gỗ, mỗi chiếc đều được khóa kỹ.


Lục Cửu Tiêu khựng lại, quay đầu nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt.


Nơi này mà có một mật đạo thông ra ngoại ô, nếu hắn đoán không lầm, mật đạo này dùng để vận chuyển bạc, thì nhất định phải có nơi cất giữ bạc.


Trước mắt chính là nơi đó.


Hắn liếc nhìn xung quanh một lượt, bước về phía một chiếc rương gỗ dài. Bên trong là vài món binh khí nặng nề, có lẽ dùng để hộ tống bạc trên đường đi.


Lục Cửu Tiêu không cần suy nghĩ, ném mấy món thiết khí đó vào tủ, rồi kéo Thẩm Thời Đình lại: “Vào đi.”


Tiếng nói chuyện bên ngoài càng lúc càng gần.


Tuy nàng không biết ngoài cửa là ai, nhưng nhìn tư thế của Lục Cửu Tiêu, liền hiểu rằng so với đám nha dịch vừa rồi, e là còn tồi tệ hơn.


Vì thế, nàng lập tức nhấc tà váy, nghiêng người nằm vào bên trong. Lục Cửu Tiêu cũng bước vào ngay sau đó, nằm ngửa rồi khép nắp rương lại.


Gần như cùng lúc, một tiếng “két” vang lên, cửa phòng bị đẩy mở.


Thẩm Thời Đình bịt chặt lấy miệng, đôi mắt hạnh chớp liên hồi.


Hiển nhiên, những chuyện xảy ra ngày hôm nay đã bằng tất cả những biến động mà nàng từng trải qua trong nửa đời người. Lúc này, trái tim nhỏ bé đang đập thình thịch không ngừng, nếu có ai chạm vào lồng ngực nàng, sẽ nhận thấy nhịp đập dồn dập như sấm đánh.


Chiếc rương gỗ dài này thực chất rất chật chội và nhỏ hẹp. Lục Cửu Tiêu vừa hạ mắt xuống đã bắt gặp ngay đôi mắt mở to như chuông đồng của nàng.


Cảm nhận được ánh mắt hắn, đôi mắt kia cũng dời về phía hắn. Cái vẻ lúng túng ngây ngô kia giống như đang hỏi: “Giờ phải làm sao đây?”.


Lục Cửu Tiêu chống khuỷu tay đỡ lấy đầu, nương theo ánh nến len qua lỗ nhỏ, rũ mắt nhìn nàng.


Dẫu sao từ nhỏ đã tung hoành ngang dọc tại kinh thành, dù đang ở thế yếu, Lục Cửu Tiêu vẫn giữ vẻ thản nhiên.


Cứ như thể vị thế tử gia quý giá này có thân thể kim cương bất hoại, quyết không thể nào chết được vậy.


Vì thế, nhìn tiểu cô nương đang sợ hãi đến tái mặt, thấy hàng mi nàng run rẩy như cánh bướm, hắn không kìm được mà đưa tay che lên mắt nàng.


Thẩm Thời Đình chớp mắt càng nhanh hơn, hàng mi dài và dày cứ từng nhịp từng nhịp quét qua lòng bàn tay nam nhân.


Lục Cửu Tiêu khựng lại một chút, ngửa cổ nhìn qua khe hở rương gỗ, dồn sự chú ý vào Lý Kình.


Bên cạnh Lý Kình là một nam tử trung niên lùn béo, qua cuộc trò chuyện thấp thoáng có thể biết đó là chưởng quầy của trà lâu.


Nghe ông ta nói: ‘Lý đại nhân, e là chỗ này không còn ổn thỏa nữa, hôm nay lô bạc cuối cùng được vận chuyển đi, đại nhân nên tìm một bảo địa khác thôi.”


Lý Kình im lặng một hồi, thản nhiên đáp một câu “Biết rồi”, sau đó lại hỏi: “Trên núi thế nào rồi?”


“Từ sau khi đường núi bị phong tỏa, quả thực hiếm có người đi qua con”đường đó. Nhưng đại nhân, trên núi Phàn An có mỏ là thật, có điều thân núi rõ ràng đã bị tàn phá đến cực hạn, nếu còn đào tiếp, e là không chỉ có sạt lở núi đâu.”


Lý Kình “ừm” một tiếng, dường như đang cân nhắc chuyện này, nhíu mày nói: “Đêm nay cứ vận chuyển trước đã.”


“Vâng.” Lão chưởng quầy vội vàng gọi những tráng hán ngoài cửa vào khiêng rương.


Tiếng bước chân dồn dập, rất nhanh sau đó những chiếc rương gỗ trong phòng đã bị dọn sạch. Thấy sắp đến lúc chúng khiêng chiếc rương dài ở góc phòng, thần sắc Lục Cửu Tiêu trở nên ngưng trọng.


Một cú xóc mạnh, hai tên tráng hán nhấc rương lên.


Thẩm Thời Đình cắn chặt mu bàn tay, tiếng kêu kinh ngạc chưa kịp thốt ra đã bị nàng tự mình chặn lại.


Nghe tiếng động, thấp thoáng có thể biết họ đang bị “khiêng” đi xuyên qua một dãy hành lang, sau khi xuống lầu thì khựng lại một lát.


Chỉ nghe thấy một tiếng “ầm”, âm thanh này cả Lục Cửu Tiêu và Thẩm Thời Đình đều không xa lạ gì, y hệt như tiếng động của bức tường đá giấu người ở Tỉ Viên.


Chốc lát sau, ngay cả khe hở cũng không còn ánh sáng lọt vào, bọn họ đã hoàn toàn tiến vào trong mật thất tối om.


Mật thất này rất dài, ước chừng phải đi mất nửa canh giờ.


Ánh trăng len qua khe hở, Lục Cửu Tiêu nheo mắt nhìn kỹ, bốn phía đều là cây cối, nơi này rõ ràng là vùng hoang dã ngoại ô, bên cạnh còn đậu mấy chiếc xe ngựa.


Lý Kình đã ở Cẩm Châu nửa năm, nửa năm này hiển nhiên không hề uổng phí.


Chỉ riêng con đường mật đạo dẫn tới nơi này, không chỉ phải chọn địa điểm thích hợp mà còn phải bí mật xây dựng, quả thực không phải chuyện dễ dàng.


Rất nhanh, đám tráng hán khiêng rương gỗ lên xe ngựa, tiếng bánh xe lộc cộc lăn về phía xa.



Ánh trăng sáng vằng vặc, dòng suối nhỏ như được mạ lên một lớp bạc trắng. Đêm qua vừa mưa xong, bụi cỏ vẫn còn ẩm ướt.


Từ chiếc xe ngựa cuối cùng, hai bóng người nhảy xuống, lăn vào bụi rậm, ẩn mình trong màn đêm.

Bình Luận

0 Thảo luận