Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 91: Mưa lớn ập đến, kẻ vui người sầu

Ngày cập nhật : 2026-05-30 09:04:35
Khi Giang Vũ và Lữ Lương vội vã trở về từ ngoại ô, những người khác đã bình thản chấp nhận sự thay đổi trong cơ thể Tương Tú. Cô bé vẫn đang ngủ say, dáng vẻ rất giống trạng thái khi thức tỉnh dị năng .
"Dù có dị năng thì cũng chẳng có tác dụng gì!" Giang Vũ đã nghe mọi người kể lại chuyện cô bé mọc ra một đôi cánh nhưng hoàn toàn không thể bay, bèn bĩu môi nhận xét.
Võ Thiên Du lí nhí phản bác: "Phải rèn luyện từ từ thôi chị, đâu có ai vừa sinh ra đã biết bay đâu."
Kết quả là cậu bị Giang Vũ vỗ một phát vào sau gáy: "Thế thì số chim non rơi chết cũng không ít đâu!"
Võ Thiên Du: "..."
Cậu không dám cãi lại nữa.
Văn Tiêu Tiêu bước ra khỏi phòng của Tương Tú rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách. Cô thấy hơi mệt khi phải chạy đi truy tìm con bọ rùa biến dị suốt cả buổi.
Giang Vũ ngồi xuống bên cạnh Văn Tiêu Tiêu rồi hỏi: "Hai đứa bắt được thứ đó rồi à?"
Văn Tiêu Tiêu gật đầu đáp: "Vâng, là một con bọ rùa biến dị. Chắc là con lọt lưới trong lần dọn tổ bọ trước!"
Lữ Lương lên tiếng: "Hào bảo vệ cũng sắp xây xong rồi. Bên trong căn cứ cũng cần rà soát và khử trùng lại một lượt, như vậy mới không để lũ bọ biến dị có cơ hội đục nước béo cò nữa."
"Còn những người từ bên ngoài vào căn cứ thì bắt buộc phải cách ly và kiểm tra thật kỹ. Lộc Lãng, từ hôm nay, cậu ra cổng thành canh chừng đi."
Giang Vũ gọi một tiếng. Lộc Lãng chính là cậu thiếu niên có dị năng hệ Thị giác, từng bị ép đi học lái trực thăng. Dáng người cậu cao gầy và tính cách có phần ít nói.
Nghe Giang Vũ gọi, cậu mới khẽ đáp: "Vâng, chị Vũ."
Sau khi xử lý xong con bọ rùa biến dị, mấy ngày liên tiếp sau đó, trong căn cứ không còn xuất hiện những bộ xương khô vô cớ nữa. Nỗi lo trong lòng mọi người cũng dần được buông xuống.
Cùng lúc đó, thời tiết chuyển sang xuân, băng tuyết bắt đầu tan dần. Con đường núi dẫn vào căn cứ Hắc Sơn bị nước tuyết thấm ướt, trở nên lầy lội và cực kỳ khó đi. Suốt nhiều ngày liền, không có ai đến thu mua dầu. Chẳng biết là do bọn họ bị kẹt giữa đường, hay vốn dĩ đã không có ý định đến nữa.
Hôm nay, Văn Tiêu Tiêu ngồi tựa lưng trên sofa ở nhà. Bầu trời bên ngoài âm u xám xịt, mây đen giăng kín, trông như sắp có mưa bão lớn. Tiểu Tuyết cứ chạy tới chạy lui quanh cô, dáng vẻ vô cùng bồn chồn, bất an.
Công trình đào hào bảo vệ đã hoàn thành hơn một nửa, chẳng mấy chốc nữa là xong. Mấy ngày nay, trọng tâm công việc của căn cứ Hắc Sơn đều xoay quanh khu vực bên ngoài tường thành. Tần Lẫm cũng thường xuyên ra đó giám sát, nên giờ này vẫn chưa về.
"Tiểu Tuyết, em nói xem trời có mưa không nhỉ? Hay là chị mang ô ra xem thử nhé."
Văn Tiêu Tiêu nói xong liền đứng dậy. Cô cầm lấy một chiếc ô, rồi khóa cửa lại, rảo bước về phía cổng thành.
Còn chưa đi được nửa đường, mây đen đã phủ kín căn cứ Hắc Sơn. Phóng mắt nhìn ra xa, những dãy núi trùng điệp phía rặng xa như chìm vào màn đêm tăm tối, trông vô cùng âm u và đáng sợ.
Ngay khi thời tiết vừa có dấu hiệu thay đổi, Tần Lẫm đã cho công nhân bên ngoài dừng việc và rút về. Vì vậy, trên đường đi, Văn Tiêu Tiêu bắt gặp rất nhiều người đang hối hả về nhà.
Đi thêm một đoạn, một chiếc xe địa hình bỗng dừng lại bên cạnh cô. Tần Lẫm hạ kính xe xuống, rồi hỏi: "Sao em lại ra đây?"
Văn Tiêu Tiêu: "..."
Trời ơi, Tần Lẫm đi xe ra ngoài mà, đâu cần cô phải mang ô đi đón.
"Lên xe đi em."
Tần Lẫm gọi cô lên xe. Văn Tiêu Tiêu để ý thấy trong xe không có ai khác bèn hỏi: "Chị Vũ và mấy người khác đâu rồi anh?"
"Anh bảo họ về trước rồi."
Tần Lẫm dĩ nhiên cũng nhận thấy thời tiết có gì đó bất thường. Sau khi cho mọi người về nhà, anh đã đứng một mình ở cổng thành quan sát rất lâu. Nhìn bầu trời phía Đông đen kịt như mực, anh thầm hy vọng trận mưa này sẽ không kéo dài quá lâu.
Khu vực Tây Nam có nhiều con sông lớn chảy qua, còn căn cứ Bình Minh lại nằm ngay ngã ba sông. Trước mạt thế, nơi đó vốn là vị trí địa lý rất tốt, có hệ thống phòng chống lũ lụt hoàn thiện, lại kiểm soát nhiều đập thủy điện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=91]

Nhưng nếu mưa bão kéo dài khiến đê sông vỡ, nơi đó chắc chắn sẽ phải đối mặt với một trận lũ khủng khiếp.
Văn Tiêu Tiêu thắc mắc hỏi: "Vậy anh đứng một mình ở đó làm gì thế?"
"Địa hình căn cứ Hắc Sơn của chúng ta khá cao, lại nằm xa lòng sông nên dù có mưa bão hay lũ lụt cũng chẳng đáng ngại. Điều duy nhất cần lo là mưa lớn sẽ dễ gây sạt lở đất, thế nên anh đang nghĩ cách để phòng ngừa."
"Nếu có sạt lở thì em trực tiếp đóng băng nó lại là được mà!"
Văn Tiêu Tiêu nhớ lại những trận sạt lở đất mà cô từng thấy trên tivi trước khi xuyên sách. Những dòng bùn cát cuồn cuộn đổ xuống, chôn vùi cả làng mạc. Dức tàn phá khủng khiếp ấy có thể quật ngã cây cối, nhà cửa, khiến biết bao người không kịp chạy thoát đã phải bỏ mạng.
Tuy nhiên, sau tận thế thì con người đã tiến hóa, dị năng giả lại có những năng lực siêu nhiên nên việc giải quyết chuyện này có lẽ cũng không quá phức tạp.
Tần Lẫm: "..."
Cách này đúng là có thể dùng được, nhưng chỉ phù hợp với những trận sạt lở quy mô nhỏ. Nếu quy mô quá lớn, dị năng của Tiêu Tiêu sẽ không chống đỡ nổi.
Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm vừa về đến nhà chưa được bao lâu thì mưa đã kéo đến, hạt mưa đập bộp bộp vào cửa kính.
Mưa gió gào thét như muốn bật tung rễ cây, lật đổ cả mái nhà. Tiếng gió rít lên chẳng khác nào sóng dữ ngoài biển khơi, còn những hạt mưa nặng trĩu thì không ngừng trút rơi xuống. Văn Tiêu Tiêu đứng trước cửa kính sát đất nhìn ra ngoài, cảm thấy khung cảnh tận thế trước mắt còn đáng sợ hơn cả phim kinh dị.
Cùng lúc đó, tại căn cứ Bình Minh ở phía Đông Nam, mưa lớn đã kéo dài suốt một ngày trời. Nước dâng cao khắp nơi trong thành phố, những khu vực có địa hình thấp trũng đã hoàn toàn bị nhấn chìm.
Nguy cơ băng vỡ gây lũ mà tầng lớp cấp cao của căn cứ lo sợ bấy lâu lại không xảy ra như dự đoán. Suốt một tháng qua, nhiệt độ ở miền Nam Hoa Quốc bỗng nhiên tăng vọt. Thời tiết từ mùa đông băng giá chuyển sang mùa xuân ấm áp chỉ trong vòng một tuần. Lớp băng tan chảy nhanh, kéo theo mực nước sông không ngừng dâng cao. Trước tận thế, căn cứ Bình Minh vốn là một thành phố lớn có hệ thống phòng chống lũ lụt rất tốt, đê điều và kênh rạch đều được tu sửa hoàn chỉnh. Vì vậy, nếu chỉ đối phó với lượng nước do băng tan, bọn họ vẫn chưa phải chịu áp lực quá lớn.
Thế nhưng, trận mưa bão này lại ập đến quá đột ngột. Nhìn mực nước ở trung tâm thành phố ngày một dâng cao, ban quản lý căn cứ Bình Minh buộc phải áp dụng biện pháp khẩn cấp, di dời cư dân ở các tầng thấp lên tầng cao hơn, đồng thời mở toàn bộ kênh thoát nước trong thành phố để kịp thời xả lũ.
Không chỉ riêng căn cứ Bình Minh, các căn cứ nhỏ nằm ven hệ thống sông ngòi của sông Lạn, sông Ô Long và sông Cừ cũng bị mưa bão tàn phá nghiêm trọng. Một số đoạn bờ sông bị sạt lở khiến nước lũ tràn vào, cuốn trôi nhà cửa trong căn cứ, gây ra thương vong nặng nề. Hàng vạn người sống sót lại một lần nữa rơi vào cảnh lầm than, khốn khổ.
Thậm chí, có người còn bất chấp mưa bão nguy hiểm, rời bỏ căn cứ cũ để tìm đường đến căn cứ Bình Minh. Nơi đó dường như đã trở thành niềm hy vọng duy nhất của họ. Thế nhưng, việc di chuyển giữa trời mưa bão dữ dội như vậy vô cùng nguy hiểm. Số người có thể thuận lợi đặt chân đến căn cứ Bình Minh rốt cuộc chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ở căn cứ Hắc Sơn, vào ngày thứ hai của trận mưa bão, nước mưa từ những nơi có địa hình cao cuồn cuộn đổ xuống hạ lưu, nhưng hệ thống thoát nước trong căn cứ vẫn vận hành được bình thường. Lúc này, mọi người mới thật sự khâm phục năng lực của ban quản lý căn cứ Hắc Sơn.
Trước đó, bọn họ đã cải tạo lại toàn bộ hệ thống thoát nước trong căn cứ để xây dựng hào bảo vệ,. Mặt đất cũng được trải thêm một lớp nhựa đường hoàn toàn mới. Nếu không thì nơi này giờ chắc chắn đã biến thành một biển bùn lầy lội.
Văn Tiêu Tiêu vừa ngủ dậy, vẫn còn nằm lười trên sofa chưa muốn động đậy. Thời tiết bên ngoài âm u, tầm nhìn cũng bị hạn chế, nhưng thực ra lúc này đã là mười một giờ trưa.
Tần Lẫm bước tới, đặt một tay lên vai cô rồi trao cho cô một nụ hôn chào buổi sáng.
Văn Tiêu Tiêu thẹn thùng ôm lấy chiếc gối ôm, rụt người lại né tránh, nhưng Tần Lẫm vẫn áp tới, dáng vẻ quyến luyến không rời. Mãi đến khi được thỏa mãn, anh mới chịu buông cô gái nhỏ đang đỏ hoe khóe mắt ra.
Làn da của Văn Tiêu Tiêu trắng nõn. Khi nhìn gần mới thấy đôi mắt cô ánh lên sắc hổ phách nhàn nhạt, gương mặt mịn màng không tì vết. Vì chuyện vừa rồi, trên gò má cô phủ một tầng ửng hồng, khóe mắt cũng hơi đỏ lên, trông càng thêm đáng thương.
Tần Lẫm nhẹ nhàng vuốt ve má cô: "Em đói chưa? Muốn ăn gì không?"
Văn Tiêu Tiêu lười biếng đáp: "Em muốn ăn lẩu."
"Được!"
Tần Lẫm lại xoa đầu cô một lúc rồi mới đứng dậy đi chuẩn bị.
Số rau xanh mà Văn Tiêu Tiêu trồng ngoài ban công ngày một nhiều. Ngoại trừ phòng ngủ của cô và Tần Lẫm, gần như chỗ nào trong nhà cũng đặt thùng trồng cây. Có điều, như vậy cũng tốt, rau củ trong nhà lúc nào cũng có sẵn, lại tươi ngon.
Tần Lẫm lấy từ trong không gian ra mấy khay thịt bò ba chỉ và thịt cừu cuộn sẵn đã cất giữ bấy lâu. Dạo gần đây, không gian của anh có dấu hiệu mở rộng rõ rệt. Số vật tư từng được anh xếp chật kín bên trong, giờ nhìn lại có vẻ hơi ít. Thực ra, đó là so với diện tích mới của không gian thôi, chứ trước tận thế, anh đã thu mua và tích trữ vật tư từ tận mấy nhà máy liền.
Sau khi thái xong thịt, chuẩn bị rau củ và bày sẵn nồi nước dùng, anh đã chuẩn bị xong một bữa lẩu dành cho hai người.
Văn Tiêu Tiêu đi đến bàn ăn. Lúc này, bên ngoài cửa sổ bỗng lóe một tia chớp sáng rực. Khoảng năm sáu giây sau, một tiếng sấm ầm ầm vang lên trên bầu trời căn cứ.
Văn Tiêu Tiêu nhìn xuống bàn ăn, thấy Tần Lẫm dùng bếp cồn nhỏ để nấu nên cô không cần lo bị điện giật hay sét đánh trúng.
Bữa tối giữa trời mưa bão thế này đúng là một trải nghiệm vừa ấm áp vừa kích thích!

Bình Luận

0 Thảo luận